Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

CÀ PHÊ ĐỔ TÌNH YÊU NẢY Chương 4: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

Cài Đặt

Chương 4: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

Sau vụ “bà mối thất bại” ở sự kiện từ thiện, Bảo Ngọc quyết định tạm thời tránh mặt Minh Khang để bớt ngượng. Nhưng cái số cô nó lạ, càng muốn tránh thì càng dính. Hôm nay, cô phải đến thư viện trường để mượn sách cho dự án nhóm, tay cầm danh sách dài dằng dặc mà cô Hà đưa.

“Trời ơi, sao nhiều sách thế này? Tớ mượn xong chắc già luôn!” Bảo Ngọc lẩm bẩm, vừa đi vừa đọc danh sách, suýt va vào cột điện ngoài sân trường. Linh Chi đi cùng, nghe cô than thì cười ngặt nghẽo.

“Mày mà không hậu đậu thì không phải Bảo Ngọc nữa! Thôi, để tao giúp, nhưng mày phải mời tao trà sữa nhé!” Linh Chi nháy mắt, giật lấy danh sách.

“Được, được, trà sữa size lớn luôn!” Bảo Ngọc gật đầu lia lịa, mắt sáng lên. Nhưng trong lòng, cô vẫn lo lắng. “Chỉ mong đừng gặp Minh Khang, tớ ngại lắm…”

Linh Chi liếc cô, cười gian. “Ngại gì? Tao cá cậu ta đang ở thư viện, chờ mày đấy!”

“Thôi, đừng trù!” Bảo Ngọc véo tay Linh Chi, mặt đỏ bừng.

Thư viện trường rộng mênh mông, mùi sách cũ hòa với ánh sáng vàng dịu từ cửa sổ làm không khí yên bình lạ thường. Nhưng với Bảo Ngọc, nó giống như một mê cung đầy cạm bẫy. Cô và Linh Chi chia nhau tìm sách, cô phụ trách khu vực kinh tế ở tầng hai.

Đứng trước giá sách cao ngất, Bảo Ngọc ti toe kiễng chân, cố với lấy cuốn Chiến lược Marketing Toàn cầu nằm tận kệ trên cùng. “Gần… gần rồi!” Cô lẩm bẩm, tay vươn hết cỡ, nhưng chỉ thiếu vài centimet.

Không bỏ cuộc, cô kéo một cái ghế gần đó, trèo lên, vẫn kiễng chân. “Được rồi, tớ là siêu nhân!” Cô tự cổ vũ, nhưng đúng lúc chạm được vào cuốn sách, cái ghế bỗng lắc lư.

“Á!” Bảo Ngọc mất thăng bằng, cả người nghiêng ngả. Cô ôm giá sách để giữ mình, nhưng giá sách cũng rung rinh, mấy cuốn sách trên cao bắt đầu rơi lả tả.

Đúng lúc đó, một bàn tay rắn chắc nắm lấy tay cô, kéo cô xuống an toàn. Nhưng vì lực kéo quá mạnh, cả hai ngã lăn ra sàn, kèm theo một trận “mưa sách” từ trên giá đổ xuống.

Bảo Ngọc mở mắt, tim đập thình thịch. Minh Khang đang nằm cạnh cô, một tay vẫn nắm tay cô, tay kia chống xuống sàn để tránh bị sách đè. Mặt cậu gần sát mặt cô, ánh mắt sắc lạnh nhưng pha chút lo lắng.

“Cậu… cậu ổn chứ?” Minh Khang hỏi, giọng trầm nhưng hơi gấp.

Bảo Ngọc đỏ bừng mặt, lắp bắp. “T… tớ ổn! Cảm ơn cậu! Nhưng mà… cậu không sao chứ?” Cô luống cuống, cố ngồi dậy, nhưng vô tình đụng đầu vào cằm Minh Khang. Cốc! Một tiếng kêu đau điếng vang lên.

Minh Khang nhăn mặt, xoa cằm. “Cậu đúng là… thảm họa.” Nhưng giọng cậu không gay gắt, thậm chí còn có chút buồn cười.

Bảo Ngọc hoảng loạn, quỳ trên sàn, cúi đầu xin lỗi. “Tớ xin lỗi, tớ không cố ý! Tớ chỉ muốn lấy sách thôi!” Cô chỉ lên cuốn sách tội nghiệp vẫn nằm trên kệ, giờ nhìn xa vời vợi như một giấc mơ.

Minh Khang thở dài, đứng dậy, phủi bụi trên áo. Cậu liếc nhìn cô, rồi với tay lên kệ, dễ dàng lấy cuốn sách xuống. “Đây. Lần sau đừng trèo, nguy hiểm.” Cậu đưa sách cho cô, ánh mắt thoáng dịu dàng.

Bảo Ngọc nhận sách, mắt sáng rực. “Cậu giỏi quá! Cảm ơn cậu nhiều lắm!” Cô cười tươi, nhưng vì mải cảm ơn, cô vô tình làm rơi cuốn sách khác trong tay, nó rớt ngay chân Minh Khang.

Minh Khang nhíu mày, nhưng thay vì bực, cậu chỉ cúi xuống nhặt, rồi đưa lại cho cô. “Cầm cẩn thận.”

Linh Chi, từ xa chứng kiến toàn bộ màn “anh hùng cứu mỹ nhân”, chạy tới với nụ cười gian tà. “Ồ, gì đây? Giáo thảo hóa siêu nhân cứu Ngọc nhà tui à? Tui phải quay story mới được!” Cô giơ điện thoại lên, nhưng Minh Khang lườm một cái, làm cô nàng rụt lại ngay.

“Đừng lằng nhằng,” Minh Khang nói, giọng lạnh, nhưng khóe môi khẽ cong khi thấy Bảo Ngọc vẫn đứng ngây ra, ôm đống sách lộn xộn.

Bảo Ngọc, để cảm ơn, lục túi lấy ra một cái bánh quy từ hộp mẹ gửi. “Cậu ăn bánh không? Cái này ngon lắm, mẹ tớ làm đó!” Cô chìa ra, nụ cười rạng rỡ, nhưng rồi nhận ra… cái bánh bị cắn dở.

Linh Chi phì cười. “Ngọc ơi, mày đưa bánh cắn dở cho giáo thảo á? Đỉnh thật!”

Linh Chi ôm bụng cười. “Ừ, cười vì mày ngốc quá đấy! Nhưng mà, tao cá giáo thảo bắt đầu xiêu trước mày rồi!”

Trên đường về ký túc xá, Bảo Ngọc vẫn ôm đống sách, đầu óc lâng lâng. Cô nhớ lại khoảnh khắc Minh Khang kéo cô xuống, ánh mắt lo lắng của cậu, và cả nụ cười hiếm hoi đó. “Cậu ấy không ghét tớ, đúng không?” Cô lẩm bẩm, rồi tự véo má mình. “Không, chắc tại tớ tưởng tượng thôi!”

Xa xa, Minh Khang đứng ở góc thư viện, tay đút túi quần, mắt nhìn theo bóng dáng cô nàng hậu đậu đang lon ton đi, vừa đi vừa suýt làm rơi sách. Đức Anh, từ đâu xuất hiện, vỗ vai cậu. “Sư phụ, em thấy hết rồi nha! Cứu người kiểu đó là có ý đồ đó!”

Minh Khang lườm bạn. “Im đi.” Nhưng trong lòng cậu, hình ảnh cô gái vụng về với nụ cười rạng rỡ cứ lởn vởn mãi. Và lần đầu tiên, cậu tự hỏi: “Sao mình lại lo cho cô ấy thế nhỉ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc