Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

CÀ PHÊ ĐỔ TÌNH YÊU NẢY Chương 1: Va Chạm Định Mệnh

Cài Đặt

Chương 1: Va Chạm Định Mệnh

Sáng thứ hai, sân trường đại học nhộn nhịp như cái hội làng. Nắng sớm vàng ươm, tiếng đám sinh viên năm nhất cười nói ầm ĩ, át cả tiếng chim ríu rít trên cành. Bảo Ngọc, cô nàng mới toe khoa Quản trị Kinh doanh, đang loay hoay ôm cốc cà phê, mắt dán chặt vào điện thoại xem thời khóa biểu.

“Trời ơi, phòng học gì mà xa lắc lơ, chắc đi bộ tới Tết!” Cô lầm bầm, vừa đi vừa cúi gằm, chẳng buồn ngó đường. Trong đầu cô còn mải tưởng tượng cảnh mình lạc vào lớp học muộn, bị thầy cô gọi lên bảng, rồi cả lớp cười ầm lên.

Bộp!

Một cú va chạm bất thình lình làm cốc cà phê trên tay Bảo Ngọc nghiêng ngả. Chưa kịp hiểu chuyện gì, thứ nước nâu sóng sánh đã “tung hoành” lên chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm của người trước mặt, loang ra như một bức tranh… mà chắc họa sĩ nào cũng muốn khóc khi thấy.

Minh Khang đứng im, mắt lạnh tanh, nhưng khóe miệng khẽ giật như đang cố kìm một câu chửi thề. “Xong chưa?” Giọng anh trầm trầm, nghe mà cô muốn rụt cổ vào mai rùa.

“Xong… xong rồi ạ!” Bảo Ngọc ngẩng lên, mặt đỏ bừng như cà chua, cười méo xệch để vớt vát tình hình. “Mà… áo anh thế này nhìn cool hơn thật mà! Kiểu… loang lổ đang hot, như mấy cái áo vintage trên TikTok ấy!”

Minh Khang nhíu mày, rõ ràng chẳng thèm tin cái lý do ba xu đó. Anh liếc cô từ đầu đến chân: tóc buộc đuôi ngựa rối bù, mặt đỏ au, mắt long lanh kiểu vừa gây họa tày đình mà vẫn cố tỏ ra vô tội. Cô gái này… đúng là một mớ hỗn độn, nhưng có gì đó kỳ kỳ khiến anh không rời mắt ngay được.

“Anh đẹp trai áo bẩn, để em đền áo cho anh nha!” Bảo Ngọc buột miệng, chẳng buồn suy nghĩ. Chưa dừng lại, cô còn hào hứng bổ sung: “Em biết tiệm giặt gần đây rẻ lắm, hoặc em mua áo mới cho anh, kiểu… năm mươi nghìn một cái, được không?”

Đám sinh viên xung quanh nghe xong phá lên cười như vỡ chợ. “Áo bẩn”? “Năm mươi nghìn”? Ai dám gọi giáo thảo Minh Khang như thế, lại còn định đền áo xịn của anh bằng hàng chợ? Có đứa còn lôi điện thoại ra quay, chắc để đăng story khoe khoảnh khắc “huyền thoại”. Minh Khang khựng lại, lần đầu tiên trong đời thấy… cạn lời đến mức muốn đào hố chui xuống.

“Không cần.” Anh đáp cụt lủn, quay người bước đi, cố giữ vẻ lạnh lùng dù trong lòng đang bùng lên một trận bão tố. Chiếc áo này là hàng hiệu mẹ anh mua từ nước ngoài, giờ thành “tác phẩm nghệ thuật” nhờ cô nàng hậu đậu kia!

Nhưng đi được vài bước, Minh Khang bỗng ngoảnh lại. Cô nàng vụng về đó vẫn đứng ngây ra giữa sân trường, tay ôm cốc cà phê rỗng, miệng lẩm bầm gì đó, còn giơ mớ khăn giấy nhàu nhĩ lên ngắm như thể đang kiểm tra “chiến tích”. Chẳng hiểu sao, một nụ cười khẽ lướt qua môi anh, nhanh đến mức chính anh cũng chẳng nhận ra.

“Cô nàng ngốc,” Minh Khang lẩm bẩm, rồi tiếp tục bước đi, không ngờ rằng cái vụ va chạm này sẽ lôi anh vào một đống rắc rối… và cả những rung động đầu tiên trong đời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc