Đi cùng Lâm lão gia về nhà lấy vải, Tân Dũng không quên việc con gái dặn mình dò hỏi tin tức, nên trên đường ông luôn chủ động bắt chuyện với người nhà họ Lâm.
Không biết có phải người xưa vốn chất phác hay không, mà Lâm lão gia đối với Tân Dũng cực kỳ nhiệt tình, vừa đi vừa kể cho ông nghe không ít chuyện.
Ví dụ như lần lũ lụt này, triều đình coi trọng lắm. Chỉ cần là dân trong huyện thành quản hạt, ai đến nha môn đăng ký thì đều có thể lĩnh được mỗi đầu người một lượng bạc cùng mười cân lương thực.
“Lão đệ, tình cảnh của ngươi nên đi một chuyến mới phải. Nhà ngươi nếu đông nhân khẩu, thì có thể nhận được mấy lượng bạc đó, cũng coi như có thêm thu nhập.”
Tân Dũng biết Lâm lão gia nói vậy là vì lòng tốt, liền cười gật đầu:
“Ta biết rồi, sẽ tìm lúc thích hợp để đi.”
Tuy đã xuyên đến cổ đại nhưng trong lòng Tân Dũng vẫn chưa thích ứng được. Ông vẫn khó mà thật sự cảm nhận được cái khốc liệt của một trận thiên tai có thể khiến nhà tan cửa nát, người chết đói hàng loạt.
Việc đổi vải diễn ra rất suôn sẻ. Khi Tân Dũng theo Lâm lão gia về đến nhà, Thường đại nương vợ ông lặng lẽ vào trong buồng, một lát sau đem ra hai tấm vải.
Ngày trước khi chưa gặp nạn, cuộc sống của nhà họ Lâm cũng còn tạm ổn, nên cho con gái chuẩn bị được hai tấm vải bông mịn: một tấm màu tím điểm hoa nhỏ, một tấm màu lam nhạt.
Tân Dũng đưa tay sờ thử, quả nhiên là vải bông thuần chất, mềm mịn dễ chịu. Cũng phải thôi, đây vốn là sính lễ dành cho con gái, dĩ nhiên trong khả năng phải chọn loại tốt nhất mà mua.
Ở thời cổ, cũng có lăng la tơ lụa (loại vải cao cấp), nhưng đó chẳng phải thứ mà nhà nông bình thường có thể tiêu dùng nổi.
Thường đại nương khẽ vuốt ve mấy tấm vải trong tay, trên mặt lộ rõ vẻ không nỡ:
“Đây là loại bông mịn tốt nhất trong cửa hiệu, đắt hơn nữa thì là gấm rồi. Màu sắc tươi tắn, con gái may áo mặc là vừa vặn lắm.”
Hai tấm vải này vốn là năm ngoái sau khi bán thóc mới mua về từ cửa hàng vải. Từ khi mang về, Thường đại nương vẫn cẩn thận cất trong tủ, thỉnh thoảng lấy ra ngắm, nghĩ rằng chờ ngày gả con sẽ đem làm đồ cưới, cũng coi như nở mày nở mặt.
Nhưng Thường đại nương cũng hiểu, đúng là không còn cách nào khác. Con dâu út đang mang bầu, chẳng bao lâu nữa sẽ sinh. Người lớn có khổ đến mấy cũng chịu được, nhưng trẻ con sinh ra không thể vì thiếu ăn mà chịu thiệt.
Sau khi sinh, con dâu phải ăn no thì mới có sữa. Nếu không có sữa, thì đứa nhỏ chỉ còn cách uống nước cơm loãng. Vì thế, dù thế nào, trong nhà nhất định phải chuẩn bị sẵn ít gạo trắng.
Nghĩ tới đủ chuyện, bà cố nặn ra một nụ cười gượng, rồi đưa hai tấm vải trong tay cho Tân Dũng.
Tân Dũng không nhận ngay, mà trước tiên lấy từ túi quần ra chiếc vòng bạc con gái đưa, đưa cho họ:
“Lúc xuống núi ta quên mang bạc, dùng vòng bạc con gái ta đưa có được không?”
Chiếc vòng bạc Tân Chỉ mua rất đơn giản, không hoa văn, chỉ là một vòng trơn tròn, nặng trĩu tay, cả trăm gram bạc.
Nghe nói muốn lấy vòng đổi vải, Lâm lão cũng không lắm lời. Ông nhận lấy, nhìn qua chất bạc, xác nhận là thật, rồi lại cân nhẩm trọng lượng. Sau đó mới ngẩng đầu nói:
“Vòng này nặng quá, chắc phải cỡ hai lạng. Hai tấm vải này mua chỉ tốn chừng một lạng rưỡi bạc thôi. Ngươi chờ một chút, ta thối lại cho ngươi năm trăm đồng.”
Lâm lão vốn là người thật thà. Nghĩ Tân Dũng và gia đình sống trong núi, chắc cũng không dễ, kiếm được bạc cũng khó khăn, nên chẳng hề muốn chiếm lợi của ông.
Nghe vậy, Thường đại nương ở phía sau liền sốt ruột véo eo ông lia lịa.
Bà nghĩ chồng mình thật ngốc, rõ ràng Tân Dũng đã chủ động đưa vòng đổi vải, đâu phải họ lừa gạt gì. Thế mà ông lại bày đặt “trả lại” năm trăm đồng. Trong nhà giờ đang túng thế, năm trăm đồng ấy đâu phải nhỏ!
Sắc mặt Thường đại nương đen kịt, Lâm lão bảo bà vào lấy tiền, bà cũng cứ đứng yên không nhúc nhích.
Thấy vậy, Tân Dũng vốn chẳng định lấy số tiền đó, bèn vội mở miệng hòa giải:
“Lão gia, tiền thối thì thôi, ta không cần đâu. Thế này đi, ông cho ta thêm ít chỉ, trong nhà ta sợ không đủ chỉ may.”
Ông nhớ trong nhà có hộp kim chỉ, bình thường vá quần áo thì dư, nhưng để may cả bộ quần áo thì chắc chắn không đủ.
Sợ Lâm lão ngại, Tân Dũng lại nói thêm:
“Với lại ta sống trong núi, chẳng biết gì về tình hình bên ngoài. Ông kể cho ta nghe ít chuyện bên ngoài đi, ta về còn có chuyện kể cho lũ nhỏ.”
Nghe vậy, Lâm lão quay sang trừng mắt vợ một cái, rồi lại áy náy cười với Tân Dũng, bắt đầu kể những chuyện mình biết.
Lâm lão rất nhiệt tình, Thường đại nương vì vụ năm trăm đồng vừa rồi cũng thấy ngại nên cứ nài Tân Dũng ở lại ăn cơm rồi hẵng về.
Nhưng Tân Dũng nghĩ vợ con vẫn còn chờ trên sườn núi, liền lấy lý do đi đêm nguy hiểm để từ chối khéo.
Con trai cả của Lâm lão tiễn Tân Dũng ra tận đầu làng mới quay về. Vừa bước vào nhà, cậu đã bị cha gọi vào trong buồng.
Lão Lâm đưa chiếc vòng bạc mà Tân Dũng đổi vải cho con trai cả, dặn:
“Ngày mai mang vòng này xuống huyện cầm đi, lấy bạc về mua gạo.”
Nhìn chiếc vòng trong tay con trai, Thường đại nương đầy tiếc rẻ. Vòng bạc đẹp thế này, nếu giữ lại được thì tốt biết bao.
Nhưng bà cũng hiểu, giờ trong nhà ngay cả lương ăn cũng không đủ, thì mấy thứ quý giá mà không ăn được thế này, chắc chắn không thể giữ nổi.
———
Rời khỏi làng, Tân Dũng lập tức chạy chầm chậm lên núi.
Trên sườn núi, Tân Chỉ vẫn cầm ống nhòm theo dõi. Thấy ông an toàn trở về, cả nhà họ Tân mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy chồng thở hổn hển, Trần Mạn vội đưa chai nước cho ông.
Trong lúc ông uống ừng ực từng ngụm lớn, Điền Đông Tú nóng ruột hỏi ngay:
“Thế nào rồi? Có hỏi thăm được gì không?”
Tân Dũng ném gọn vải và gói chỉ vào cái sọt để dưới đất.
Mấy người còn cả bụng thắc mắc chờ ông giải thích nhưng Tân Dũng chẳng để ý. Ông xốc sọt lên lưng, vừa đi vừa nói:
“Đi thôi, đường về còn xa, chậm nữa thì trời tối mất. Có gì vừa đi vừa nói.”
Trong lúc cắm cúi đi đường, ông kể lại vắn tắt những chuyện Lâm lão đã nói.
“Có một chuyện chắc chắn rồi: chúng ta thực sự đã xuyên không.”
“Vị hoàng đế ở đây họ Thẩm, tên thì chưa rõ, niên hiệu là Nguyên Khôn. Mà nghe đâu, ông ta chỉ biết vơ vét mỡ máu dân chúng để hưởng lạc, đúng kiểu hôn quân.”
Vốn dĩ dân thường không được phép bàn luận bậy bạ về Hoàng đế, nhưng vì oán hận chất chứa đã lâu, Lâm lão cha không kìm được nữa. Nhà ông bình thường cả một gia đình mấy miệng ăn chỉ trồng được vài mẫu ruộng, triều đình thì hết thuế này đến thuế nọ, cả năm vất vả, cuối cùng giữ lại được một nửa lương thực thì cũng đã coi là năm được mùa.
Những năm trước, đóng thuế thì phải nộp từng lượng, từng lượng bạc; vậy mà nay vừa gặp thiên tai, triều đình chỉ phát cho mỗi nhà một lượng bạc và mười cân thóc là coi như xong chuyện. Hài tử dưới sáu tuổi thì còn không được nhận chút nào. Thuế năm nay huyện nha cũng chưa nói gì đến chuyện miễn giảm. Vì thế trong lòng Lâm lão cha cùng dân chúng oán hận triều đình đến cực điểm, nên khi nói với Tân Dũng, ông cũng chẳng buồn nể nang.
Tân Dũng nghe sao thì sau đó y nguyên kể lại cho Tân Chỉ và mọi người.
Hắn nói:
“Ngôi làng dưới núi tên là thôn Đông Sơn, ngọn núi chúng ta đang ở đây cũng gọi là núi Đông Sơn. Huyện gần nhất tên Thường huyện, còn phủ thành quản lý huyện đó gọi là Phủ Phong Xương. Dưới núi mới trải qua một trận đại hồng thủy, chết không ít người, cuộc sống dân chúng khổ cực vô cùng.
Vừa rồi gia đình ta gặp mang họ Lâm, là một đại tộc của thôn Đông Lĩnh, bảy mươi phần trăm dân trong làng này đều mang họ Lâm. Ông cụ nhà ấy là người thật thà, tính tình lại nhiệt tình, lúc đổi vải còn định thối lại tiền cho ta nữa.”
Nghe đến đây, Điền Đông Tú vội vàng hỏi:
“Con không nhận chứ? Người ta vừa gặp nạn, sống đã khó khăn lắm rồi, con không thể lấy tiền của họ được.”
Điền Đông Tú vốn là một bà lão hiền hậu, thường ngày thấy ai khổ sở là không chịu nổi. Bà thuộc loại nếu thấy tin quyên góp chữa bệnh trên mạng xã hội thì luôn góp chút tiền.
Tân Dũng thấy mẹ nghi ngờ thì lập tức kêu oan:
“Con tất nhiên là không lấy rồi! Mẹ không biết họ sống thế nào đâu. Cả nhà chỉ có ba gian nhà gạch đất, bếp và buồng cho trẻ con ngủ đều là nhà lợp rơm, còn một gian thì đã bị nước cuốn sập. Trong nhà ba đứa nhỏ, lại thêm một đứa con dâu đang mang thai. Hoàn cảnh như vậy, con sao có thể nhận tiền của họ được.”
Gia đình họ Tân tuy cũng xuyên đến cổ đại, mức sống từ khá giả ở hiện đại rơi xuống cảnh khốn khó nhưng nhà vẫn không thiếu ăn thiếu mặc, có vườn cây, có ao cá, có đầm tôm, cuộc sống quả thật tốt hơn đám dân dưới núi gấp mấy lần. Bởi vậy Tân Dũng tuyệt đối không tham chút đồng lẻ ấy.
Đường về nhà gian nan nhưng trên đường có Tân Dũng kể lại những chuyện nghe được từ Lâm lão cha nên quãng đường cũng không đến nỗi quá khó đi.
Tối bảy giờ, cả nhà họ Tân cuối cùng cũng bình an trở về nhà. Đi cả một ngày, ai nấy đều mệt rã rời.
Tân Dũng cũng chẳng còn tâm trạng nấu nướng cầu kỳ, liền vào bếp nấu một nồi mì lớn, chan thêm ít dầu nấm rừng đã phi mấy hôm trước, thế là có ngay bữa tối qua loa.
May sao dầu nấm rừng thơm nức, khiến một bát mì đơn giản cũng trở nên ngon lành, cả nhà ai nấy đều ăn no nê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


