Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Xuyên Không Đến Cổ Đại Chương 8: Dò Hỏi Tin Tức (2)

Cài Đặt

Chương 8: Dò Hỏi Tin Tức (2)

Khi ra cửa, Tân Dũng nhét vào túi hơn một ngàn tệ tiền mặt, vốn nghĩ nếu gặp được ai thì có lẽ sẽ dùng đến.

Nhưng bây giờ, mấy người dưới chân núi kia rõ ràng là cổ nhân, họ chắc chắn không nhận Nhân dân tệ.

Tiền tệ lưu thông ở cổ đại vốn là vàng và bạc.

Trong tình cảnh này, chỉ có chiếc vòng bạc chế tác kiểu cổ mà Tân Chỉ đeo trên cổ tay mới coi như có chút giá trị.

Khi đưa vòng cho cha, Tân Chỉ không nhịn được lẩm bẩm:

“Cũng không biết ở thế giới này vật giá thế nào nữa. Cái vòng này con mua hơn một ngàn tệ, thế nào cũng phải đổi được hai bộ quần áo thì mới coi là đáng chứ?”

Chiếc vòng bạc này nặng đến một trăm gram, tính ra tịnh trọng cũng phải chừng hai lượng. Cô cũng chẳng tham lam, chỉ mong đổi được hai bộ quần áo thì đã mãn nguyện rồi.

Cứ thế, dưới một đống dặn dò của vợ con, Tân Dũng xuống núi, còn Tân Chỉ cùng mọi người thì nấp ở lưng chừng, từ xa dùng ống nhòm quan sát.

Tân Dũng đưa tay sờ vào cái vòng bạc trong túi quần, càng đến gần mấy người kia thì lòng càng nặng trĩu bất an.

Ai biết được đám cổ nhân này có dễ nói chuyện không? Lỡ đâu họ vừa gặp đã trở mặt thì sao? Nhìn tay họ toàn cầm nông cụ, nào là cuốc, nào là liềm… nếu động thủ, ông tuyệt đối chẳng chiếm được chút lợi thế nào.

Trong lòng thật sự không yên, ông chỉ có thể vừa đi vừa tự nhủ: Không thể nhát gan, không thể bỏ lỡ. Khó khăn lắm mới gặp được người, nhất định phải tranh thủ dò la tin tức.

Tân Dũng vừa mới xuống đến chân núi, thằng bé con vốn đang cúi đầu nghịch cỏ ven đường liền phát hiện ra ông.

Thấy ông thẳng tiến về phía mình, thằng bé hoảng hốt hét toáng lên:

“Ông ơi! Cha ơi! Có quái nhân!”

Nghe tiếng hét, mấy người lớn đang cặm cụi làm việc trong ruộng lập tức cảnh giác:

“Quái nhân? Ở đâu?”

Mà Tân Dũng cũng chẳng hề che giấu bóng dáng mình, nên chỉ ngẩng đầu là họ đã thấy ngay.

Nhìn thấy cả đám người vừa cầm nông cụ vừa căng thẳng đề phòng, Tân Dũng buộc phải chậm bước, cuối cùng dừng lại ở khoảng cách chừng hai mươi mét.

Khoảng cách này khiến ông thấy an toàn hơn, bên kia người đông lại có vũ khí trong tay, lỡ họ có ý đồ bất lợi thì ông vẫn còn đường chạy thoát.

Khi Tân Dũng đánh giá mấy người cổ nhân, thì họ cũng đang nhìn anh chằm chằm.

Nhìn rõ cách ăn mặc của kẻ lạ, Lâm lão gia thầm thấy đúng là cháu mình không hô oan, chẳng phải quái nhân thì là gì?

Thử xem cái quần trên người hắn, kiểu dáng kỳ quặc chưa từng thấy, lại chẳng rõ làm từ chất liệu gì, chẳng phải bông vải, cũng không giống sợi đay. Còn cái đầu tóc nữa, cắt ngắn sát, nhìn lốm đốm cả màu da đầu xanh xanh, nhìn thế nào cũng không thuận mắt.

Trong lòng Lâm lão gia thoáng nghi hoặc: Chẳng lẽ đây là một hòa thượng đi ra ngoài mà quên cạo đầu?

Người này không phải đến xin bố thí đấy chứ? Nhà ông làm gì có lương thực thừa mà cho ai.

Thời buổi khó khăn, dân thường có thể miễn cưỡng sống qua ngày đã chẳng dễ dàng gì, lấy đâu ra gạo thóc để cứu tế kẻ khác?

Thứ nhất, Tân Dũng là đàn ông, hơn nữa ôg cao tới một mét tám, nặng những một trăm chín chục cân. Đừng nói ở phương Nam, ngay cả ở phương Bắc, ông cũng được coi là một đại hán vạm vỡ. Chính dáng vóc này tự mang theo một loại thế uy hiếp, cho ông ra mặt thì người ta ít nhiều cũng phải kiêng dè vài phần.

Nhìn mấy người dưới chân núi kia, ai nấy đều gầy gò yếu ớt, so về thể hình thì tuyệt đối không bằng Tân Dũng. Vì vậy, đối diện với họ, ông nắm chắc phần ưu thế.

Thứ hai, Tân Dũng lại có gương mặt rất thật thà, hiền hậu, thuộc loại dễ dàng chiếm được thiện cảm của người khác.

Còn bản thân Tân Dũng thì chẳng nghĩ nhiều như con gái. Ông chỉ biết, bất kể ở đâu, gặp người thì nở ba phần ( ý nói cư xử hòa nhã, chào hỏi bằng nụ cười thì luôn đúng).

Nghe Tân Dũng tự báo họ tên xong, thần sắc mấy người đối diện quả nhiên dịu đi không ít. Họ đưa mắt nhìn nhau, sau đó vẫn là người đàn ông lớn tuổi nhất bước lên hai bước, vẻ dè chừng hỏi:

“Ta họ Lâm, bên cạnh là lão bà của ta và hai đứa con trai, thằng bé kia là cháu đích tôn. Ngươi tìm chúng ta có chuyện gì vậy?”

Không phải Lâm lão gia hẹp hòi, mà chủ yếu do Tân Dũng là một gương mặt lạ hoắc. Ai thấy cũng phải ngờ vực đôi chút.

Hơn nữa, vừa xuất hiện ông đã đi thẳng về phía họ, rõ ràng là có chuyện muốn tìm.

Ban đầu sau khi chào hỏi xong, Tân Dũng vẫn còn lo lắng: nếu lỡ những cổ nhân này không hiểu tiếng mình thì phải làm sao? Vừa rồi ông hấp tấp nên buột miệng dùng luôn thổ ngữ thường ngày. Ông vốn còn định đổi sang phổ thông để chào lại lần nữa, nhưng không ngờ đối phương mở miệng cũng chính là thổ ngữ An Mộc huyện quen thuộc.

Bên kia còn đang chờ ông trả lời, lúc này Tân Dũng cũng chẳng kịp suy nghĩ vì sao họ lại nói cùng một phương ngữ, đành ghi nhớ chuyện này, chờ về sẽ để con gái có cái đầu nhanh nhạy từ từ phân tích.

Tân Dũng nhanh chóng ôn lại trong đầu mấy lời dặn dò của con gái lúc xuống núi, rồi mới chậm rãi nói:

“Lão nhân gia, là thế này, bình thường ta sống trên núi, chẳng mấy khi xuống núi. Lần này xuống đây là muốn mua chút đồ dùng cho gia đình.”

Nói đến đây, Tân Dũng dừng lại, thở dài một tiếng rồi mới nói thêm:

“Ở trên núi thì ăn uống còn tạm xoay sở được, chỉ là bọn trẻ lớn cả rồi, không có lấy một bộ quần áo vừa người. Lần này xuống núi, không nói gì khác, cũng phải mua cho con ít nhất hai bộ quần áo mới.”

Nếu là trước kia, có lẽ Lâm lão gia vẫn còn hoài nghi về thân phận của ông. Nhưng may mà mấy hôm nay ông phơi nắng ngoài ruộng, da dẻ đã sạm đi không ít, nhìn thoáng qua chẳng khác gì một nông phu thật sự.

Nghe Tân Dũng nói xong, Lâm lão gia khẽ gật đầu:

“Ngươi cũng là kẻ biết thương con cái nhưng mà muốn mua quần áo thì không nên đến thôn, mà phải vào huyện thành mới có.”

Tân Dũng gãi đầu, cười ngượng ngập:

“Không biết huyện thành đi đường nào? Nói thật, ta sống trong núi sâu, ra ngoài vô cùng khó khăn. Trước đây đều là trưởng bối trong nhà xuống núi mua đồ, đây là lần đầu ta đi, quả thật không biết đường. Còn phải phiền lão nhân gia chỉ giáo cho.”

Lâm lão gia vốn là người nhiệt tình, lập tức chỉ hướng:

“Đến huyện thành cũng không xa, đi bộ chừng nửa canh giờ là tới nhưng mà hiện nay ngươi có đến huyện thành cũng khó mà mua được vải vóc.”

“Vì sao vậy?”

Nghe thế, Tân Dũng lập tức sốt ruột, con gái đã giao cho ông nhiệm vụ mua bằng được quần áo hoặc vải vóc, ông tuyệt đối không thể để nó thất vọng.

Lâm lão gia liếc nhìn ông, rồi bất đắc dĩ lắc đầu giải thích:

“Ngươi ít khi xuống núi, không biết cũng là bình thường. Vài hôm trước nơi đây mới xảy ra một trận lũ lớn, chết không ít người. Huyện thành cũng bị nước nhấn chìm, cửa hàng vải vóc đều bị nước cuốn trôi cả. Vậy nên, giờ dù ngươi có vào thành, cũng chẳng thể mua được vải.”

Nghe xong, Tân Dũng lẩm bẩm:

“Hèn chi, ta còn lấy làm lạ, sao thời điểm này mà ngoài ruộng lại chẳng có lấy một cây lúa… thì ra là vì chuyện này.”

Nghe Tân Dũng nhắc đến chuyện ấy, Lâm lão gia tuổi đã ngoài năm mươi liền không nhịn được mà rơi lệ:

“Đây là ông trời không cho chúng ta đường sống nữa rồi. Lúa trong ruộng của ta sắp chín cả, thế mà nói lũ là lũ, nước vừa tràn qua, thóc lúa đều bị bùn vùi lấp, đúng là hạt thóc cũng chẳng còn. Hiện nay triều đình tuy có phát một chút bạc, nhưng số tiền ấy nào có tác dụng gì.”

Lời của Lâm lão gia chạm đến nỗi đau, khiến những người khác trong nhà họ Lâm cũng đỏ hoe cả mắt.

Lương thực ngoài đồng trôi theo dòng nước, chuyện ăn uống cả năm tới vẫn chưa biết lấy đâu, cả nhà họ đều sầu lo muốn chết.

Ngày trước ai cũng khinh thường sơn dân, nghĩ rằng họ ở rừng sâu, không ruộng không đất, chẳng có chỗ dựa, chỉ có thể hái chút quả rừng, bắt ít thú hoang mà sống. Nhưng khi gặp Tân Dũng rồi, cả nhà họ Lâm mới phát hiện mình đã nghĩ sai. Lúc bọn họ còn đang lo cho cái ăn cái mặc, thì một người sơn dân như Tân Dũng vẫn còn có tiền xuống núi mua quần áo cho con. Xem ra, ngày tháng của hắn ta đâu đến nỗi nào.

Thấy nhà họ Lâm rơi vào tình cảnh ấy, Tân Dũng chỉ biết gượng gạo an ủi:

“Người còn sống là điều tốt rồi.”

Lâm lão gia cố nặn ra một nụ cười:

“Ai mà chẳng nói vậy, chúng ta ở nhà cũng chẳng có việc gì làm nên ra đồng xem thử có lượm được bông lúa nào không nhưng không được gì, lúa đều úng thối cả.”

Nói đến đây, Lâm lão gia khoát tay:

“Thôi, đừng nhắc chuyện này nữa. Hậu sinh ngươi chẳng phải muốn mua quần áo cho con sao? Quần áo thì ta không có, nhưng trong nhà còn hai tấm vải mới tinh, ngươi cần thì ta bán cho.”

Lời vừa dứt, người nhà họ Lâm lập tức không đồng ý.

“Ông già!”

“Cha!”

Nghe Lâm lão gia chủ động muốn bán vải cho mình, Tân Dũng còn chưa kịp vui mừng thì đã bị phản ứng của họ làm giật mình.

“Cha, hai tấm vải ấy là của em gái để làm đồ cưới đó! Không thể bán được!”

Nghe người con trai nói vậy, Tân Dũng vội xua tay từ chối:

“Lão nhân gia, thế này không được, vải đó ta không thể lấy!”

Ông thấy nhà mình đâu đến mức phải gấp gáp cần hai tấm vải ấy. Đó là của hồi môn của con gái nhà người ta, ông sao có thể lấy đi được.

Tân Dũng cũng có con gái, Trần Mạn vợ ông đã chuẩn bị đồ cưới cho con từ mười mấy năm trước rồi. Nếu ông dám động vào của hồi môn của con gái người khác, vợ ông chắc chắn sẽ làm ầm lên.

Lâm lão gia trừng mắt với con trai một cái, rồi quay sang giải thích với Tân Dũng:

“Lão đệ à, ngươi ở trên núi, xuống được một chuyến cũng chẳng dễ gì. Hơn nữa, nhà chồng của tiểu nữ cũng bị nạn, chẳng biết đã đi đâu, tạm thời hai tấm vải này cũng chưa dùng đến. Ngươi cứ cầm về dùng trước, sau này ta lại mua cho nó hai tấm khác cũng vậy thôi.”

Được Lâm lão gia khuyên nhủ như thế, trong lòng Tân Dũng quả thật có chút động tâm nhưng ánh mắt ông lướt qua thấy bà thím nhà họ Lâm vẫn đầy bất mãn, cuối cùng ông lắc đầu:

“Ta vẫn thấy như vậy có phần không ổn, thôi, bỏ qua đi. Sau này ta vào huyện thành mua cũng giống nhau thôi.”

Thế nhưng Lâm lão gia đã quyết bán hai tấm vải này cho Tân Dũng, chẳng buồn nghe ông khước từ, liền kéo tay ông đi thẳng về nhà lấy vải.

Trên sườn núi, Tân Chỉ nhìn thấy cha mình bị mấy người kia lôi đi, trong lòng lập tức cuống cuồng. Đúng lúc cô định liều lĩnh xông xuống cứu người, thì trong ống nhòm lại thấy Tân Dũng vụng trộm làm một dấu tay.

Đây chính là ám hiệu mà lúc xuống núi họ đã bàn bạc với nhau. Ý tứ của dấu hiệu này là: tình huống có thay đổi, bảo họ cứ yên vị tại chỗ chờ.

Tân Chỉ nhìn bóng lưng cha ngày càng xa, lòng nóng như kiến bò trên chảo lửa.

Không phải chỉ đi dò hỏi tình hình thôi sao? Sao lại bị người ta kéo đi thế này… chẳng lẽ sẽ gặp chuyện chẳng lành?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc