Cả nhà ăn uống xong xuôi, cùng ngồi cạnh ghế sofa bên bể bơi, bàn bạc về kế hoạch sau này.
Trong nhà, Tân Chỉ là người có học vấn cao nhất, kiến thức rộng nhất, lúc nào gặp chuyện cần tính toán thì đều đến lượt cô phát huy.
Cô vừa đưa tay lấy một quả đào trong đĩa hoa quả, vừa cắn vừa nói:
“Chúng ta nhất định phải đến huyện thành. Thời cổ cũng có chế độ hộ tịch, giờ cả nhà mình đều là dân đen không hộ khẩu, không có giấy lộ dẫn, sau này đi đâu cũng bị chặn lại ngay ở cổng thành.”
“Chẳng lẽ chúng ta có thể sống cả đời trên núi này, không bao giờ ra ngoài hay sao?”
Ngọn núi này ngoài nhà họ Tân thì chẳng còn ai. Ở tạm thì được, chứ nếu cả mấy năm trời chỉ có vài người trốn trên núi, thì sớm muộn cũng phát điên.
Nghe vậy, Tân Dũng nhíu mày, gãi đầu đầy lo lắng:
“Nhưng hộ tịch đâu phải muốn làm là làm được ngay.”
Tân Chỉ khoát tay, tỏ ra bình thản:
“Không gấp. Chế độ hộ tịch thời cổ đại không nghiêm như hiện đại đâu. Trước kia con từng đọc tài liệu, có nhiều người sống trong núi, tách biệt hẳn với đời ngoài, thậm chí còn chẳng biết thiên hạ đang do ai làm vua, thì nói gì đến hộ tịch.”
“Đến lúc đi huyện nha, nếu có ai hỏi, chúng ta cứ theo như thân phận mà con đã bịa sẵn, nói rằng trước nay chỉ sống trong núi cùng với trưởng bối, chưa từng xuống núi. Gần đây tình cờ gặp một người lên núi hái rau dại, nghe được chuyện dưới núi bị lũ lụt, huyện có phát chẩn lương thực, nên mới nghĩ xuống núi xem thử.”
Giờ Tân Chỉ nắm được thông tin còn quá ít, kiến thức về thế giới này cũng chưa rõ ràng, nên câu chuyện thân phận vẫn còn sơ sài. Chỉ có thể đợi sau khi vào huyện thành, nắm được luật lệ đại khái rồi mới bổ sung dần.
Tân Dũng vẫn thấy bất an:
“Chúng ta nói vậy liệu có ai tin không? Lỡ bọn họ điều tra, bắt nhốt thì sao?”
Tân Chỉ liền trấn an:
“Chúng ta đâu làm chuyện xấu, chỉ là đi đăng ký hộ tịch thôi. Huyện có thêm một hộ, sau này còn thu thêm được thuế, quan lại ở huyện nha còn mừng chẳng kịp, sao lại bắt chúng ta?
Hơn nữa vừa rồi lũ lụt chết biết bao nhiêu người, mất tích càng nhiều. Huyện nha giờ bận tối tăm mặt mũi, đúng lúc này mà đi khai hộ khẩu, bọn họ chắc chắn không tra hỏi quá kỹ.
Nếu ba sợ lỡ lời thì khi đến huyện thành, cứ im lặng, để con nói là được.”
Nghe xong, Tân Dũng vẫn hơi do dự:
“Vậy chúng ta bàn trước đi, ai sẽ xuống huyện thành?”
Cả nhà đi thì không hợp lý. Trong nhà còn gà, còn dê, phải có người trông. Vả lại xuống núi đi về mất cả chục tiếng đồng hồ, rất mệt.
Đến đây, Điền Đông Tú vội vàng giơ tay:
“Các con cứ đi đi, mẹ ở nhà trông coi.”
Bà vừa xoa bắp chân vừa than:
“Mẹ đã bao nhiêu năm không đi đường xa thế này, hôm nay đi một ngày mà chân đã mềm nhũn cả rồi. Ngày mai mẹ phải nghỉ ngơi mới được.”
May mà lúc xuyên không, ai nấy đều trẻ lại hơn mười tuổi, sức khỏe tốt hơn trước nhiều. Nếu vẫn là cái thân già yếu ớt trước kia, hôm nay đi từng ấy đường cũng đủ để bà Đông Tú nằm liệt giường, nào còn sức ngồi đây trò chuyện nữa.
Trịnh Thanh Phân cũng nhanh chóng tiếp lời:
“Thế thì tôi cũng ở lại. Tôi với chị sui gia cùng ở nhà.”
Xét thấy hai người lớn tuổi nhất, Tân Dũng và mọi người cũng không phản đối, chuyện xuống huyện thành cứ thế mà quyết định.
Theo Tân Chỉ, chuyện làm hộ khẩu tất nhiên càng sớm càng tốt, nhưng việc này cũng không thể vội.
Ngày mai đi huyện thành thì chắc chắn không được, bởi quần áo bọn họ vẫn chưa kịp may xong.
Việc may quần áo thì chỉ có Điền Đông Tú và Trịnh Thanh Phân làm được. Tân Chỉ hồi nhỏ từng may quần áo cho búp bê, nhưng trong tình cảnh này mà giao cho cô thì đúng là làm khó.
Ngày trước, lúc còn trẻ, Trịnh Thanh Phân và Điền Đông Tú đều từng tự tay may quần áo. Khi ấy đất nước còn khó khăn, tài nguyên khan hiếm, nhà nào muốn có quần áo mới đều phải cầm tem vải đi mua vải rồi về tự cắt may. Trong nhà kho của họ Tân vẫn còn một cái máy khâu kiểu cũ. Vài năm trước Tân Dũng còn định bán cho đồng nát cho đỡ chiếm chỗ nhưng Điền Đông Tú không đồng ý.
Cái máy khâu này là bà mua sau khi kết hôn, dành dụm mãi mới có được. Ngày xưa quần áo của mấy đứa nhỏ trong nhà đều là do bà đạp từ chiếc máy này mà ra.
Đồ ngày xưa đúng là bền, cái máy này để bụi phủ trong kho bao nhiêu năm, vậy mà khi mang ra, thay kim mới, tra thêm dầu mỡ, nó vẫn chạy ngon lành.
Tuy quần áo cổ đại khác với hiện đại, nhưng việc cắt may vẫn ổn chỉ cần chú ý khi lên mẫu thì vẫn làm được.
Trong nhà chỉ có hai tấm vải, cắt hỏng thì không còn gì thay thế. Thế nên Điền Đông Tú không dám cắt bừa, mà trước tiên vẽ mẫu thử trên bìa giấy, xác định xong kiểu dáng mới động kéo cắt vải.
Hai tấm vải mua từ nhà họ Lâm dài năm mét, rộng một mét hai. Với vóc dáng của Tân Chỉ hiện tại, một tấm vải đủ để may cho cô hai bộ quần áo.
Lần đầu tiên làm thử trang phục kiểu cổ, Điền Đông Tú không dám mạo hiểm. Bà mất một buổi sáng, tham khảo kiểu dáng hôm qua thấy trên người nhà họ Lâm, rồi may thành hai bộ: áo tay hẹp mặc bên trên, bên dưới là váy dài chấm gót.
Người xưa thường dùng dây buộc để giữ quần áo, nhưng Điền Đông Tú thấy dây không chắc, nên ngoài việc may dây, bà còn khéo léo khâu thêm mấy cái khuy bấm ẩn ở cạp váy, coi như “bảo hiểm kép”.
Hai bộ quần áo này, một bộ cho Tân Chỉ, một bộ cho Trần Man.
Quần áo làm xong, bà để cho hai người mặc thử, chỉnh sửa lại những chỗ chưa vừa.
Buổi chiều, Điền Đông Tú còn tháo một chiếc ga trải giường màu xanh đậm trong nhà, dùng nó may cho Tân Dũng một bộ giống trang phục tiểu nhị trong phim truyền hình.
Xong xuôi, bà lại lục trong nhà mấy đôi giày vải kiểu cũ Bắc Kinh, cho họ mang tạm khi xuống huyện thành.
Nhìn cháu gái mặc bộ đồ mới, Điền Đông Tú vẫn chưa hài lòng, lắc đầu than:
“May thế này vẫn chưa ổn. Ngày mai các con vào huyện, nếu thấy chỗ nào bán quần áo may sẵn thì mua thêm.”
Nghe vậy, Tân Dũng lại thở dài lo lắng:
“Đừng nói là huyện thành có bán hay không, mà có bán đi nữa thì trong tay mình cũng chẳng có bạc. Nhân dân tệ ở nhà thì còn mấy ngàn, nhưng đem sang thời cổ này chẳng khác nào một đống giấy màu đẹp mắt, không mua được gì hết.”
Nghe Tân Dũng vừa than “trong nhà không có bạc”, Trần Man lập tức không vui:
“Ê, anh nói thế là sai rồi. Ai bảo nhà mình không có bạc?”
Nghe bà nói vậy, cả nhà họ Tân đều ngơ ngác không hiểu gì.
Trần Man kiêu hãnh hất cằm:
“Đợi đó, tôi cho mấy người xem đồ tốt.”
Nói xong, chẳng buồn giải thích thêm, bà quay lưng chạy đi.
Nhìn theo bóng lưng mẹ, Tân Chỉ khẽ lắc đầu, quay sang hỏi:
“Mẹ con lại định làm trò gì thế?”
Bắt gặp ánh mắt con gái, Tân Dũng vội xua tay:
“Đừng nhìn ba, ba cũng chẳng biết.”
Trần Man không để mọi người chờ lâu, chỉ chốc lát sau bà đã ôm một chiếc hộp nhỏ ra, lắc lắc trên tay, gương mặt tràn đầy đắc ý:
“Hôm nay tôi cho mọi người mở mang tầm mắt!”
Nói rồi bà mở hộp ra.
Cả nhà Tân đồng loạt rướn cổ nhìn vào trong, quả thật toàn là đồ quý giá.
Tân Dũng tiện tay lấy ra một thỏi vàng, nghi hoặc quay sang hỏi vợ:
“Trong nhà mình từ bao giờ có nhiều vàng thế này?”
Trần Man lập tức giật lại thỏi vàng, bỏ vào hộp, rồi đưa cả hộp cho con gái ôm giữ. Sau đó bà mới thản nhiên giải thích:
“Đây đều là đồ em tích góp bao năm nay. Em chẳng đã nói với anh rồi sao, tất cả là để dành làm của hồi môn cho tiểu Chỉ đó.”
Nghe đồng nghiệp trong khách sạn nói “vàng giữ giá”, bà liền quyết định cứ có tiền dư là mua một món vàng. Nhiều năm qua, tích tiểu thành đại, bà mua dần mua mòn, giờ trong hộp đã có hơn ba chục món: vòng tay, dây chuyền, nhẫn, hoa tai… Mỗi món nhìn qua chẳng to tát, nhưng gộp chung lại thì quả thật rất “áp đảo”.
Trần Man chỉ vào hai thỏi vàng trong hộp, giọng đầy tự hào:
“Hai năm trước vàng rớt giá, em liền mua ngay hai thỏi này, một thỏi ba mươi gram, một thỏi năm mươi gram. Lúc đó giá chỉ hơn ba trăm, đến mấy hôm trước vàng đã lên hơn bốn trăm rồi, chỉ tính riêng hai thỏi này thôi cũng lãi gần chục triệu.”
Nói xong, bà lại khẽ thở dài:
“Ban đầu em còn định cố gắng làm ăn vài năm nữa, đến khi con gái lấy chồng thì thế nào cũng phải bỏ thêm một thỏi trăm gram vào hộp. Giờ thì xem ra khó rồi.”
Nhìn đống vàng trong hộp, Tân Chỉ kinh ngạc quay sang hỏi cha:
“Ba, mẹ mua nhiều vàng thế mà ba cũng không biết sao?”
Trước ánh mắt “truy hỏi” của con gái cùng mẹ ruột và mẹ vợ, Tân Dũng chỉ biết cúi đầu, giọng uất ức:
“Con còn lạ gì, kinh tế trong nhà đều do mẹ con quản. Ba chỉ nghe bà ấy nói sẽ mua ít vàng làm của hồi môn cho con nhưng nào biết lại mua nhiều đến thế. Bình thường cái hộp này bà ấy giữ như báu vật, không cho ba đụng vào, thì ba biết thế nào được chứ.”
**
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)