Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Xuyên Không Đến Cổ Đại Chương 11: Lại Xuống Núi

Cài Đặt

Chương 11: Lại Xuống Núi

Trong nhà họ Lâm lúc này cũng đang ồn ào náo nhiệt.

Nhìn dáng vẻ của ba, Tân Chỉ liền tinh quái trêu chọc:

“Ba, ba có biết trong nhà mình còn bao nhiêu tiền không vậy?”

Bị con gái hỏi vặn, Tân Dũng lập tức thấy mất mặt, hầm hầm lườm cô một cái:

“Xì, nói cái gì vậy! Con tưởng ba là loại người nào chứ? Mấy chuyện lớn thế này ba đương nhiên biết. Năm ngoái Tết, mẹ con còn cho ba xem sổ tiết kiệm nữa mà.”

Nói đến đây, Tân Dũng không khỏi xót ruột:

“Hồi đó trong nhà còn hơn hai chục vạn tiền gửi tiết kiệm, giờ thì chỉ còn là con số trên giấy, chẳng còn tác dụng gì nữa.”

Số tiền ấy vốn là vợ chồng ông dè sẻn từng chút một mà dành dụm được. Cuối năm ngoái, Trần Man còn chạy khắp các ngân hàng mới chọn được một chỗ lãi suất cao để gửi tiết kiệm hai năm. Ai ngờ bây giờ cả nhà họ đã xuyên không, chỗ tiền ấy chắc chắn sẽ rơi vào tay người em trai út của Tân Dũng.

Nghĩ đến cô em dâu vốn đã hay khoe khoang trước mặt mình, nay lại không tốn một đồng mà được cả đống tiền, Trần Man tức đến mức suýt nghẹn máu.

Nhưng đã lỡ xuyên đến đây, bây giờ có trách móc cũng vô ích. Điều quan trọng nhất là phải tính toán làm sao sống tốt trong hoàn cảnh hiện tại.

May mà còn có chỗ vàng bạc Trần Man tích góp bấy lâu, nên chuyện tiền nong xuống núi cũng không phải lo.

Cả nhà họ Tân lại ngồi bàn bạc xem nên mang theo những gì.

Tân Chỉ nói vàng ở thời cổ đại hẳn rất có giá, nên không cần đem hết, chỉ mang theo thỏi vàng năm mươi gram là đủ.

Thỏi vàng ấy vốn là loại vàng đầu tư mua ở ngân hàng, bề mặt không có hoa văn, chỉ in tên ngân hàng cùng con số “50g” ở góc dưới. Trông cũng không quá bắt mắt.

Lần này xuống núi, những thứ họ cần mua cũng không nhiều, chủ yếu là quần áo, giày tất, chắc cũng không tốn bao nhiêu.

Ngoài ra, vì một chuyến đi xuống núi không hề dễ nên họ tính mang theo ít hoa quả trong vườn đem bán. Bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu, còn hơn để rụng thối hết dưới đất.

Họ đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải ở lại ngoài một đêm.

Đường từ nhà xuống huyện mất hơn mười tiếng cả đi lẫn về, nếu còn phải loay hoay thêm chút việc thì chắc chắn không thể về ngay trong ngày.

Nghe người ta kể núi Đông Sơn trước kia từng có hổ xuất hiện. Tuy mấy năm nay thợ săn không còn nhắc đến, không rõ là hổ đã đi nơi khác hay chỉ trốn sâu trong rừng nhưng chẳng ai dám khẳng định.

Nhà họ Tân lại sống ngay trong vùng rừng sâu của Đông Sơn. May mà điện thoại của Tân Dũng có chức năng la bàn, bằng không hôm đó họ cũng chẳng thể thuận lợi mà ra được khỏi núi.

Đông Sơn rộng mênh mông, theo lời Lâm lão cha thì trừ thợ săn dám vào sâu còn người bình thường chỉ quanh quẩn bên rìa núi để nhặt củi, hái rau quả dại, chứ tuyệt đối không dám đi sâu.

Bởi trong rừng dã thú nhiều, cây cối um tùm che trời, người thường vào trong rất dễ bị lạc phương hướng. Thợ săn thì có chó săn, nên mới dám men theo đường mà lặn lội vào tận trong.

Xem ra, ngôi nhà họ Tân ẩn trong sâu núi này nhất thời sẽ khó bị phát hiện, tạm thời vẫn an toàn.

Buổi chiều, Tân Chỉ cùng mọi người ra vườn hái đào và lê, chuẩn bị mang xuống núi bán vào ngày mai.

Trước khi hái, họ cẩn thận tháo từng chiếc túi giấy bọc quả bên ngoài, rồi gỡ ra, vuốt phẳng và xếp gọn lại.

Mấy cái túi giấy bọc quả vốn rẻ, chỉ vài đồng đã mua được cả trăm cái, vốn dĩ chỉ dùng một lần. Trước kia, nhà họ Tân hái quả toàn tiện tay xé rách túi rồi vứt đi. Nhưng bây giờ thì không dám phí phạm nữa.

Ở nơi này, những thứ như vậy đã dùng hết thì chẳng biết đi đâu mà mua. Ngay cả những chiếc túi giấy nhỏ bé, họ cũng phải giữ gìn cẩn thận để sang năm còn tái sử dụng.

Vườn quả còn nhiều nhưng họ chỉ hái tạm hơn hai trăm cân thì dừng lại.

Ngoài đào và lê, Điền Đông Tú còn hái thêm hai quả dưa hấu để con trai mang theo xuống núi thử bán.

Nhà họ Tân trồng hơn hai mẫu dưa hấu và hơn một mẫu dưa lưới, tính ra sản lượng cũng phải mấy nghìn cân. Nếu bán được thì chắc chắn là khoản thu không nhỏ. Chỉ cần có người mua, họ cũng cam lòng vất vả, một chuyến lại một chuyến gùi xuống núi.

Hai, ba trăm cân hoa quả được chia vào hai thúng và hai gùi.

Là đàn ông duy nhất trong nhà, lại có sức lực, Tân Dũng nhận việc gánh hai thúng xuống núi. Trần Man và Tân Chỉ mỗi người đeo một gùi.

Mọi người thương con gái nên gùi của Tân Chỉ chỉ chất một nửa, khoảng hơn bốn chục cân.

Đường núi vốn đã khó đi, nay lại phải mang vác thêm nhiều trái cây, chuyến này chắc chắn sẽ không dễ dàng.

Ở nhà, Điền Đông Tú và Trịnh Thanh Phân cũng chẳng rảnh rỗi. Ngô và lạc ngoài ruộng đã đến kỳ thu hoạch, họ phải tranh thủ gặt mang về.

Sợ xuống núi không mua được thức ăn, sáng hôm sau Tân Dũng dậy sớm làm sẵn một hộp lớn cơm nắm ruốc thịt và hơn hai chục cái bánh thịt. Để đựng số thức ăn này, Điền Đông Tú còn lục trong bếp ra một cái giỏ tre.

Nhà có giỏ nhựa dùng thì tiện hơn nhưng ở thời cổ đại vốn không hề có nhựa nên họ phải để ý tránh dùng những thứ dễ bị người ta nghi ngờ.

Đi đường dài tất nhiên phải có nước uống. Ban đầu Trần Man định mang nước khoáng cho tiện nhưng Tân Chỉ nhất quyết phản đối. Chai nhựa cũng như giỏ nhựa, ở đây chưa từng xuất hiện, nếu bị phát hiện sẽ dễ sinh chuyện. Cuối cùng, họ đành rửa sạch mấy chai thủy tinh, rót đầy nước sôi để nguội vào mang đi.

Trước khi xuất phát, Tân Dũng chợt nghĩ đến một chuyện:

“Chúng ta xuống huyện làm hộ tịch, có cần chuẩn bị quà biếu không?”

Người ở tuổi ông vốn quen thuộc với cái quy tắc “có việc phải nhờ vả thì mang quà”, còn Tân Chỉ từ trước đến nay vẫn coi thường mấy chuyện đó.

Nhưng câu hỏi ấy lại khiến cô nhớ ra, ngoài số hoa quả vừa nặng vừa khó bán được giá, trong kho nhà họ vẫn còn mấy trăm chai rượu trắng.

Nghĩ ngợi một lát, Tân Chỉ nói:

“Mang theo mấy chai đi, nếu bị làm khó thì mình có cái để biếu, còn nếu thuận lợi thì mình đem rượu đi bán. Rượu ở đây chưng cất thô sơ, nồng độ thấp, rượu của mình mang ra chắc chắn là hàng xịn.”

Trần Man hào hứng vỗ đùi:

“Đúng đó! Mà không biết thế giới này có lưu ly không nữa. Trong phim cổ trang thấy mấy cái chén lưu ly, bát lưu ly quý lắm. Với người thời này, ngay cả chai rượu thủy tinh nhà mình cũng coi như báu vật.”

Nhà họ Tân có nhiều loại rượu, cuối cùng Tân Dũng chọn hai chai hảo hạng hiệu XX Lam và hai chai loại thường hiệu XX Dịch.

Đặt bốn chai rượu xuống đáy thúng, ông còn tiện tay lấy thêm một con dao rựa mài sáng loáng bỏ vào phòng khi cần phòng thân.

Trước khi lên đường, Điền Đông Tú hái nhiều lá cây, lót phủ lên mặt các thúng và gùi. Việc này không phải để che giấu gì, mà là vì trời đang nóng, sợ trái cây rời cành bị nắng rọi sẽ héo xấu, khó bán được giá.

Thấy mẹ hái lá cây, Tân Dũng lại quay xuống vườn rau, cắt một bó to rau muống mang theo.

Điền Đông Tú nhìn đống rau trong tay con trai, ngạc nhiên hỏi:

“Con hái rau làm gì thế? Chẳng lẽ còn muốn mang ra huyện bán sao?”

Tân Dũng giải thích:

“Không phải, rau này là hái cho Lâm lão cha. Ruộng nhà ông ấy bị lũ cuốn hết rồi. Rau muống dễ sống, trồng xuống đất chừng mười ngày nửa tháng là mọc um tùm, ít ra cũng có cái ăn. Với lại mình không biết đường đi huyện, nhờ người nhà họ Lâm dẫn đường thì chắc ăn hơn, đã nhờ vả người ta thì cũng không thể đi tay không.”

Cả nhà nghe vậy đều gật gù đồng ý, rau muống nhẹ bỏ vào gùi của Tân Chỉ cũng chẳng nặng thêm bao nhiêu.

Chuyến đi lần này khác hẳn lần trước. Trước đó, họ không mang vác gì nhiều nên đi nhanh, chỉ mất năm tiếng là xuống tới chân núi. Nay gánh theo bao nhiêu hoa quả, vừa đi vừa phải nghỉ, thỉnh thoảng dừng lại xoa bóp bả vai mỏi nhừ, thành ra thời gian cứ kéo dài mãi.

Sáng bảy giờ họ khởi hành, mãi đến ba giờ chiều mới tới được chân núi, gần làng Đông Sơn. Đoạn đường vốn năm tiếng, lần này phải đi những tám tiếng rưỡi.

Đặt gùi xuống, Tân Dũng ôm bó rau muống đã buộc bằng rơm, rồi chọn thêm nửa thúng đào lê tươi đẹp, xách vào làng tìm Lâm lão cha, Tân Chỉ và Trần Man thì ở ngoài chờ.

Lần trước, đi theo Lâm lão về nhà, dọc đường Tân Dũng chẳng gặp ai nhưng lần này, mới vào đầu làng đã gặp mấy người.

Người làng cảnh giác lắm. Thấy người lạ, họ quát hỏi lớn:

“Ngươi là ai? Vào làng làm gì?”

Tân Dũng thành thật trả lời là đến tìm Lâm lão. Nghe vậy, sắc mặt họ mới dịu đi một chút, nhưng vẫn chưa yên tâm, liền gọi thêm người đi theo anh.

Thấy cả làng canh chừng mình như kẻ trộm, Tân Dũng cũng chỉ biết cười khổ. May sao, chưa tới nhà họ Lâm thì lại gặp người quen.

Đó là cô cháu gái út của lão Lâm, bé Lâm Tiểu Hoa. Con bé còn nhỏ, nhưng trí nhớ rất tốt. Lúc đó nó đang ngồi bệt đất chơi trò nấu nướng với mấy đứa bạn. Hồi trước Tân Dũng đến nhà Lâm lão, ông cụ đã giới thiệu ông cho cả nhà nên vừa thấy ông, con bé đã ngọt ngào gọi:

“Tân bá”

Người lớn theo sau nghe vậy liền hỏi to:

“Tam Nha, cháu quen người này à?”

Tiểu Hoa đứng bật dậy, phủi bùn trên tay, đáp rành rọt:

“Dạ, ông ạ, đây là Tân bá, từng đến nhà cháu rồi.”

Nghe con bé xác nhận, hai người theo sau mới yên tâm, quay lưng bỏ đi.

Tân Dũng xoa đầu cô bé, lấy ra một quả lê đưa cho nó:

“Tiểu Hoa, ông cháu có nhà không? Bá cần gặp ông có chút việc.”

Được bác cho lê, Tiểu Hoa vui mừng khôn xiết, gật đầu liên hồi:

“Có ạ! Để cháu dẫn bá đi.”

Tân Dũng theo con bé về phía nhà họ Lâm nhưng vừa tới cổng đã thấy Nhị Lang nhà họ Lâm hốt hoảng chạy ra.

Trong sân nhà họ Lâm ồn ào náo nhiệt, rõ ràng là có chuyện chẳng lành.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc