Sau khi nhận được tin tức Tam hoàng tử bức vua thoái vị, Cảnh Thái Phó đã thương lượng đối sách cùng người nhà.
Nhà mình từ đầu đến đuôi đều thuộc phe của Thái tử, mặc dù nhà họ Cảnh chưa từng hại tiên Hoàng hậu cùng Lý thị, cũng không nói chuyện giúp Lý thị, tăng thêm việc Cảnh Tình còn là Thái tử phi do chính tay Hoàng thượng khâm điểm, lúc này nhà họ Cảnh lọt vào trong tay của Tam hoàng tử sẽ chiếm không được chỗ tốt.
Nhẹ thì đàn ông bị lưu đày ra biên quan, phụ nữ thì làm quan kỹ, nặng thì xét nhà diệt tộc, cho dù là kết quả nào cũng đều là việc mà nhà họ Cảnh không thể tiếp nhận.
Mặc dù lúc trước nhà họ Cảnh là nhà vừa làm ruộng vừa thi khoa cử, nhưng Cảnh lão thái gia có tiền, có thủ đoạn, sau khi trở nên giàu có chưa bao giờ để cho vợ con chịu ủy khuất, Cảnh Thái Phó sinh ra đã là người có thiên phú học tập, từ lúc còn nhỏ ông đã được cha mẹ nâng ở trong tay mà lớn lên, sau khi lớn lên lại dựa vào bản lĩnh cùng tài năng của mình mà vào triều làm quan, giúp nhà họ Cảnh thay đổi môn đình.
Cảnh An Hoằng biết rõ con trai con gái đã được ông cùng vợ nuôi dưỡng trở thành người kiều khí* giống như mình, đi tới biên quan cùng nơi trăng hoa nhất định sẽ sống không nổi, nếu tất cả người nhà đều bị bắt lại và bị người làm nhục, không bằng tự mình uống một ly rượu độc, tốt xấu còn có thể giữ được thể diện của đàn ông, trong sạch của phụ nữ nhà họ Cảnh.
(*) Kiều khí chỉ tính nết yếu ớt, hay nũng nịu, dễ mệt mỏi hoặc khó chịu trước những va vấp, vất vả nhỏ trong cuộc sống.
Thấy cha cô đi từ bên ngoài vào, Cảnh Tình đang ngồi chờ ở trong nhà chính vội vàng đặt nửa miếng vàng lá đang cầm ở trong tay đứng lên nghênh đón.
Vẻ mặt của Cảnh Thái Phó đầy bi thương nói: “Không cần chờ, tất cả chúng ta sẽ không chạy thoát, quân đội xét nhà đã đi đến đầu phố, không nói đến binh lính trông coi cửa thành, ngay cả đầu phố cũng có quân lính đứng gác, chúng ta không thoát được.”
Nghe xong lời nói của chồng, Triệu Hoa Lan cảm thấy bi thương, trong lòng bà hiểu rõ kiếp nạn hôm nay nhà mình trốn không thoát, đôi tay của bà nắm chật quần áo, hoang mang lo sợ mà lẩm bẩm nói: “Cha bọn nhỏ, vậy...”
***
Nghe Cảnh An Hoằng nói trên đường đi đến đây quân lính đã lục xét từng nhà một, đang từng bước đi tới đây, tâm trí của Triệu thị hỗn loạn.
Nếu Cảnh Tình lọt vào trong tay đám quân lính kia, hậu quả sẽ là cái dạng gì.
Cho dù đã chạy khỏi kinh thành, rời khỏi nhà họ Cảnh, con của bọn họ làm sao có thể sống sót sau khi Tam hoàng tử thống trị Đại Chu.
Sở thị bà nội của Cảnh Tình là người lớn tuổi nhất trong phòng này, mặc dù trong lòng bà cũng đang rất hoảng loạn, nhưng vẫn có thể phân ra tâm trí dạy dỗ con dâu, nói:
“Sợ cái gì, chỉ có một chút chuyện đều gánh không được, chết thì có gì phải sợ, ở thế đạo này, còn sống mới là chịu tội, để cho bọn nhỏ tự mình nói, nếu bọn nhỏ muốn sống, chúng ta sẽ giúp bọn nhỏ đi ra từ cửa sau, nếu bọn nhỏ muốn ở cùng chúng ta, thì để cho bọn nhỏ cùng đi theo chúng ta, người một nhà chúng ta đi xuống phía dưới, cũng có thể đoàn tụ.
Ngày thường Triệu thị không ít lần bị mẹ chồng dạy dỗ, cho nên nghe mẹ chồng nói như vậy, mặc kệ trong lòng bà nghĩ như thế nào, ít nhất ngoài mặt đã bình tĩnh lại.
Sau khi dạy dỗ con dâu xong, Sở thị vung bàn tay lên, xoay người nhìn về phía cháu trai cùng cháu gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)