Cũng không biết hắn đã dùng cách nào để che dấu mười mấy vạn quân kia, hành quân đến tận bên ngoài kinh thành lại không có người phát hiện ra manh mối.
Haiz. Không đề cập tới tình huống hiện tại trong hoàng cung như thế nào nữa, hiện tại chỉ nói về Cảnh phủ, sau khi Cảnh Thái Phó nhận được mật báo, ông vội vàng kêu cấp dưới đi ra ngoài phủ tìm hiểu tin tức.
Sau khi người của Thái tử rời đi, ông giải tán đám người hầu luôn hầu hạ ở trong phủ, cũng trả lại giấy bán thân và cho bọn họ một chút tiền để bọn họ tự lo cho cuộc sống sau này.
***
Sau khi mấy người Cảnh Tình nhận được mật báo đã vội vàng thu dọn đồ đạc để chuẩn bị rời khỏi kinh thành, bọn họ cũng biết sau khi Tam hoàng tử lên ngôi, Đại Chu triều sẽ hỗn loạn, cho nên bọn họ cũng không đem theo quá nhiều ngân phiếu, chỉ lấy theo trang sức cùng vàng lá ngụy trang nhét vào trong hai túi lớn.
Sở Tú Nương là bà nội của Cảnh Tình, xuất thân nghèo khổ, cả đời bà đều đã trải qua lũ lụt, hạn hán, chiến tranh, cho nên bà có chút kinh nghiệm trong việc chạy nạn, lúc này bà đang chỉ huy cháu gái cùng con dâu nhét ngân phiếu và vàng lá vào trong quần áo của mọi người.
Nhìn hành động của bà nội cùng mẹ, Cảnh Lâm mới mười tuổi có chút tiếc nuối, nói: “Tiếc quá, những sính lễ mà người trong cung ban thưởng cho chị Cảnh Tình đa số đều là vật trang trí cỡ lớn, đồ vật nhỏ gọn cũng không nhiều, chúng ta không thể mang theo được.”
Phân nửa tiền tài châu báu trong thiên hạ đều nằm ở trong hoàng cung, lúc trước sính lễ mà Lễ Bộ đưa đến nhà họ Cảnh tự nhiên cũng là đồ tốt, phần lớn bá tánh bình thường đều chưa từng gặp qua những vật phẩm hiếm lạ đó.
Nghe con trai nhắc tới sính lễ, Triệu Hoa Lan vội vàng trừng mắt nhìn cậu, Triệu Hoa Lan nhìn vẻ mặt buồn rầu của con gái, bà muốn an ủi con gái cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, cuối cùng chỉ có thể thở dài, động tác xe chỉ luồn kim lại nhanh thêm vài phần.
Già trẻ lớn bé của nhà họ Cảnh ngồi chờ đến giờ Thìn, cũng không nhìn thấy tâm phúc ra ngoài tìm hiểu tin tức quay trở lại, Cảnh Thái Phó đang canh giữ ở cửa thì nhìn thấy phía đầu đường giống như có một đội quân đang đi về hướng bên này, người dẫn đầu mặc áo giáp cũng không phải là áo giáp của cấm vệ quân.
Quân đội của Tam hoàng tử! Cảnh Thái Phó lập tức đoán được thân phận của những người này.
Thấy quân lính mặc áo giáp tay cầm vũ khí đang đi về hướng nhà mình, trong lòng Cảnh Thái Phó trầm xuống, hoảng loạn lo sợ, vội vàng đóng lại cửa lớn vừa dày vừa nặng, lại chốt cửa đến kín mít.
Cảnh Thái Phó ép buộc mình phải bình tĩnh lại, phân tích tình huống ở trước mắt.
Hiện giờ tâm phúc đi ra ngoài tìm hiểu tin tức vẫn chưa trở về, có thể đã bị người ta nhận ra, sau đó bị bắt giữ, hoặc là đã bỏ lại bọn họ mà chạy trốn một mình, đối với tình huống hiện tại ở bên ngoài ông cũng không rành lắm, nếu tùy tiện rời khỏi phủ, bọn họ còn chưa đi ra đầu hẻm thì đã bị người ta tố giác.
Lúc này lại nghe thấy thanh âm của đội quân kia đang đi đến phủ quốc cữu ở bên cạnh, trong chốc lát bọn họ sẽ không đến lục soát Cảnh phủ, còn lại chút thời gian này ... Thật ra cũng đủ cho người nhà bọn họ tự kết liễu đời mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)