Không đợi Sở thị mở miệng, Cảnh Tình đã cướp lời: “Bà nội, cha, mẹ, con không đi, con muốn ở cùng với mọi người.”
Cảnh Tình biết rõ mình là một cô gái yếu ớt, dù cho vượt qua trăm cay ngàn đắng chạy thoát, về sau cuộc sống cũng sẽ không tốt, Tam hoàng tử không nhìn thấy thi thể của cô, sẽ không bỏ qua cho cô người từng là Thái tử phi tương lai, thay vì ở bên ngoài giãy giụa, tham sống sợ chết, còn không bằng đi theo người nhà xuống hoàng tuyền.
Nghe Cảnh Tình nói như vậy, Cảnh Lâm cũng vội vàng nói: “Con cũng không đi, con sống một mình sẽ cảm thấy sợ hãi, nhưng con không sợ chết, con chỉ sợ không thể chết cùng một chỗ với mọi người.”
Cảnh Tình cùng Cảnh Lâm đều tỏ thái độ, ánh sáng trong mắt của Triệu Hoa Lan đã hoàn toàn dập tắt, bà giật giật cái mũi, không tiếng động chảy nước mắt, ngay sau đó trên tay ra sức, hung tợn kéo xuống một nửa vàng lá ở trong tay ném trên mặt đất, lấy thứ này phát tiết buồn bực dưới đáy lòng của mình.
Nhìn vợ như vậy, trong lòng Cảnh Thái Phó cũng không có tư vị, làm một người cha, ông tự nhiên cũng muốn con trai con gái sống sót, nhưng tình cảnh của bọn họ quá gian nan.
Trầm mặc một lát, Cảnh An Hoằng cũng chỉ nghẹn ra một câu: “Tôi đi lấy rượu thuốc.”
Đồ vật trong Cảnh phủ có thể dùng để tự tử cũng không nhiều, rượu thuốc mà Cảnh An Hoằng nhắc tới chính là một loại trong đó, đây là do Sở thị muốn trị bệnh cảm cúm mà tìm tòi làm ra, dùng cây ô đầu để ngâm thành rượu thuốc.
Sau khi ngâm thành rượu thuốc đã được thầy thuốc tới phủ xem bệnh nhắc nhở, ô đầu lấy đi ngâm rượu chưa trải qua bào chế sẽ có kịch độc, không thể uống.
Lúc ấy Sở thị đã bị dọa, cũng không dám uống vào miệng, nhưng thầy thuốc này cũng không tinh thông y thuật, vốn dĩ Cảnh Lâm chỉ bị cảm nhẹ, lại bị ông ta trị bệnh nửa tháng, việc này làm cho Sở thị cảm thấy người thầy thuốc này đã nói quá, cũng không ném vại rượu thuốc kia, mà giữ lại để mát xa đầu gối.
Lúc mát xa đầu gối bà đã dùng rượu thuốc này, đúng là có thể giảm bớt không ít đau đớn, cho nên vại rượu thuốc này đã được giữ lại cho đến bây giờ.
Hiện giờ kịch độc trong rượu thuốc đã có đất dụng võ.
Rất nhanh Cảnh Thái Phó đã mang theo bầu rượu ô đầu trở lại, ông rót đầy một ly rượu cho mẹ, vợ, con trai con gái, đến phiên mình, ông cũng đổ đầy một ly lớn.
***
Tánh mạng sắp đi đến điểm cuối, Triệu Hoa Lan nắm chặt ly rượu ở trong tay, cuối cùng lấy hết can đảm nói ra chuyện trong lòng bị nghẹn đã lâu, bà quay đầu bình tĩnh nhìn mẹ chồng, thẳng đến khi Sở Tú Nương nhìn qua, mới mở miệng nói: “Mẹ, làm con dâu của mẹ thật sự quá khó, nếu có kiếp sau, con tuyệt đối không làm con dâu của mẹ.”
Dù sao đều phải chết, Triệu Hoa Lan cảm thấy mình không có gì không dám nói, từ khi bà gả vào nhà họ Cảnh, chưa một ngày mẹ chồng cho bà sắc mặt tốt, bà đã cất giữ rất nhiều chuyện không hài lòng ở trong lòng.
Lời này của Triệu Hoa Lan dừng ở trong lỗ tai Sở Tú Nương không thể nghi ngờ là đang lên án bà là một mẹ chồng ác độc, nếu là ngày thường, bà nhất định sẽ làm cho Triệu thị đẹp mặt, nhưng nghĩ đến tình cảnh hai người bọn họ sắp phải chết, bà cũng không muốn so đo cùng Triệu thị, cho nên Sở Tú Nương chỉ lười nhác xốc lên mí mắt, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ chính mình đã nghe được.
Nhìn người nhà ở trước mặt, Cảnh Thái Phó muốn nói vài câu, lời nói đã tới cổ họng, cuối cùng vẫn nuốt xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)