Lập tức phải tiếp nhận quá nhiều tin tức tối nghĩa, lúc này Cảnh Tình chỉ cảm thấy đầu óc của mình có chút phản ứng không kịp.
Nhưng Cảnh Tình chỉ cần xác định một chuyện là đủ rồi, đó chính là hiện tại người một nhà bọn họ đã không còn ở Đại Chu triều, bọn họ không cần phải đi tìm chết, cũng không cần chạy trốn.
Nhưng bây giờ người nhà của cô đều đang bất tỉnh nhân sự ngã ở trên mặt đất, nếu nguy cơ đã được giải trừ, việc quan trọng trước mắt tự nhiên là muốn giải độc.
Hiện tại đầu lưỡi của Cảnh Tình đã tê dại nói không ra lời, nhưng cô vẫn cố gắng nắm lấy cây bút có hình thức kỳ lạ mà Đới Lộ đưa qua, ở trên vở viết xuống hai chữ “ô đầu” xiêu xiêu vẹo vẹo.
Nhìn trên trang giấy trắng tinh có hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, Cảnh Tình xấu hổ hận không thể tìm khe đất chui vào.
Từ lúc ba tuổi, Cảnh Tình đã bắt đầu học tập về thi họa, một tay chữ nhỏ như trâm hoa đã được đại sư thư pháp là Liễu đại nhân tán dương, hiện giờ cô viết trên trang giấy trắng tinh hai chữ khó coi như thế, thật sự là... thật sự làm người ta xấu hổ đến chết!
Nhưng mà Đới Lộ lại không có thời gian để quản vì sao đang yên lành đột nhiên Cảnh Tình lại có bộ dáng muốn hoài nghi cuộc đời, nếu đã biết loại độc mà Cảnh Tình cùng người nhà của cô ấy đã trúng có tên gọi là gì, cô cần nhanh chóng liên hệ với bệnh viện để làm chuẩn bị.
Hơn mười phút sau, Cảnh Tình cùng người nhà đã được người nâng lên xe cứu thương, xe cứu thương chạy như bay tới bệnh viện.
Dọc theo đường đi, Cảnh Tình một người nằm ở trong xe cứu thương, vẫn luôn nâng lên tinh thần muốn bảo trì sự thanh tỉnh, nhưng mặc kệ cô nỗ lực như thế nào thì dưới sự ảnh hưởng của rượu độc, tinh thần của cô vẫn trở nên càng ngày càng hoảng hốt.
Trước khi mất đi ý thức, trong lòng của Cảnh Tình đã tràn đầy sự khát khao chính mình cùng người nhà có thể may mắn sống sót, cùng nhau bắt đầu một cuộc sống mới ở cái thế giới xa lạ này.
Thời điểm Cảnh Tình một lần nữa mở to mắt đã là buổi sáng ngày hôm sau, Đới Lộ vẫn luôn canh giữ ở trong phòng bệnh thì nghe thấy động tĩnh, vội vàng ngồi dậy từ trên giường của thân nhân nuôi bệnh.
***
Bộ dáng lần này của người xuyên không, chỉ cần tùy tiện chụp một tấm hình chân dung đăng lên trên mạng, chắc chắn sẽ bị vô số thiếu nam thiếu nữ tôn sùng thành nữ thần ở trong lòng.
...
Không gian trong phòng bệnh đã làm cho Cảnh Tình cảm thấy khẩn trương cùng sợ hãi, bởi vì nó đã nằm ngoài chuyện hiểu biết của cô.
Mặc dù Cảnh Tình biết rõ người một nhà đã đi đến một thế giới xa lạ, nhưng lúc này cô vẫn cảm thấy căn phòng này quá mức sạch sẽ.
Căn phòng này không lớn, không biết vách tường chung quanh đã dùng tài liệu gì để làm, nó còn trắng hơn so với tuyết mùa đông, quả thực trắng đến mức làm người ta cảm thấy loá mắt.
Vật bài trí ở trong phòng cũng vượt qua sự hiểu biết của Cảnh Tình.
Đầu giường có để một cái ly trong suốt, mặc dù Cảnh Tình chỉ liếc mắt nhìn một cái đã nhìn ra cái ly này có hình thức giống như lưu li ở thế giới của bọn họ.
Nhưng lưu li ở Đại Chu triều bởi vì nguyên nhân phức tạp, số lượng rất thưa thớt, chỉ cung cấp cho hoàng thân cùng hậu duệ của quý tộc sử dụng, bên trong sính lễ mà Cảnh Tình nhận được cũng chỉ có hai chén lưu li nghe nói trong mấy năm gần đây chỉ có đồ vật này là có tỉ lệ lưu li tốt nhất, dù nói như vậy nhưng nhan sắc của hai chén lưu li cũng có chút ánh tím, thoạt nhìn xa xa không bằng cái ly trong suốt đang được đặt ở trên đầu giường của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



