Ngoài trừ khả năng hai người này là người được Tam hoàng tử phái tới, Cảnh Tình nghĩ không ra lý do khác.
Chẳng lẽ Tam hoàng tử đã ra lệnh muốn giữ lại tánh mạng của cô để sau này hắn có thể tùy ý khinh nhục?
Tưởng tượng đến khả năng này, Cảnh Tình không khỏi ngã ngồi ở trên ghế, cô ngơ ngẩn nghĩ: Không cho cô sống tốt, chẳng lẽ hắn cũng không cho cô chết?
Thấy cô gái này có phản ứng lớn như vậy, Đới Lộ cũng bị hoảng sợ, cô vội vàng đến khuyên: “Cô gái gì ơi, cô đừng xúc động, có việc gì thì chậm rãi nói.”
Cũng không biết có phải trong lòng quá mức bi thương không, Cảnh Tình chỉ cảm thấy tay chân dần dần chết lặng, cũng may cô đã vội vàng duỗi tay chống được hai bên lưng ghế, thân thể mới có sức lực không bị ngã ngồi dưới đất.
Cảnh Tình nhìn thấy thần sắc quan tâm cô của đối phương cũng không giống giả bộ, lại suy nghĩ đến việc đối phương vẫn chưa làm ra chuyện gì nguy hại đến mình, trong lòng cô dần dần dâng lên một tia may mắn.
Có lẽ... Có lẽ bọn họ không phải là người do Tam hoàng tử phái tới?
Cảnh Tình một bên điều động khí lực toàn thân đối kháng với cảm giác chết lặng trên người, một bên há mồm muốn thay người nhà cầu xin vài câu, cầu xin đối phương cầm tiền tài thu dọn thi thể của cô cùng người nhà, nhưng mà cô chỉ mới há miệng đã thở dốc, phát hiện ra không biết khi nào, đầu lưỡi của cô đã tê dại, dù cho cô nỗ lực như thế nào, cũng chỉ phát ra vài câu nức nở mơ hồ không rõ, căn bản không tạo thành ngữ điệu.
Khâu Thành Cảnh đi theo Đới Lộ làm nhiệm vụ, anh liếc mắt một cái đã nhìn ra cô gái này cùng bốn người xuyên không đang nằm liệt trên mặt đất đều có bệnh trạng trúng độc, anh một bên vội vàng móc ra di động liên hệ với bệnh viện phái xe cứu thương tới đây, một bên thúc giục Đới Lộ gọi điện thoại cho cấp trên để bẩm báo tình huống.
***
Sau khi cúp điện thoại, Đới Lộ nhìn cô gái đang ngồi liệt ở trên ghế, trong lòng cũng không đành lòng, mỹ nhân yên lặng rơi lệ, cho dù cô đã được huấn luyện trở thành một người có ý chí sắt đá thì cũng nhịn không được mà lên tiếng an ủi:
“Người nhà của cô đều không có việc gì, nhìn bệnh trạng của mấy người có lẽ là do uống vào không ít đồ có độc, chỉ cần không phải là thuốc độc uống vào liền chết, thì đợi lát nữa mấy người đi đến bệnh viện tẩy dạ dày thì sẽ không có việc gì, vì sự an toàn của cô cùng người nhà của cô, cô có thể nói cho chúng tôi biết rượu độc mà mấy người đã uống có tên gọi là gì không?”
Sợ mỹ nhân không hiểu, Đới Lộ còn vội vàng giải thích: “Biết được tên của thuốc độc thì bên chỗ bệnh viện mới có thể chuẩn bị sẵn sàng, kịp thời cứu trị cho cô cùng người nhà của cô.”
Nếu nói ra một câu đại bất kính thì ở trong hoàng cung, Cảnh Tình cũng chưa từng gặp qua người nào dùng quyển sách tinh xảo này.
Thấy bộ dáng của Cảnh Tình vẫn còn đề phòng, lúc này Đới Lộ mới nhớ ra cho đến bây giờ cô cũng chưa tự giới thiệu bản thân.
Đây là lỗi của cô, trong khi làm việc còn xảy ra sai lầm, nhưng Đới Lộ cảm thấy chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cô, ai mà biết được cô gái này vừa mới nhìn thấy bọn họ liền uống rượu độc tự sát, căn bản không cho bọn họ thời gian để giới thiệu bản thân.
Sau khi nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, Đới Lộ chỉ có thể lôi kéo đồng nghiệp giành giật từng giây để tự giới thiệu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)