Lúc này động tác của Đới Lộ có chút khẩn trương làm Cảnh Tình cảm thấy an tâm một chút, cô duỗi tay tiếp nhận ly nước, chỉ nhấp môi rồi vội vàng dò hỏi tình huống hiện tại của người nhà.
“Tiểu thư, xin hỏi người nhà của tôi hiện tại đang ở nơi nào?”
Cảnh Tình còn nhớ rõ trước khi cô hôn mê thì cô gái ở trước mắt cùng một người bạn của cô ấy đã nói muốn đưa bọn họ đi bệnh viện giải độc.
Lúc ấy vì trấn an Cảnh Tình, Đới Lộ còn cố ý giải thích cho Cảnh Tình hiểu, nói cho cô ấy biết bệnh viện ở nơi này chính là y quán ở chỗ của cô ấy.
Cảnh Tình cảm thấy nếu hiện tại cô đã thanh tỉnh, trên người cũng không cảm thấy ốm đau, nói vậy thì độc trên người đã được giải.
Nhưng thời điểm Cảnh Tình há mồm muốn nói chuyện, đã phát hiện chính mình cũng không phải không có cảm giác không khoẻ, bởi vì trong lúc cô nói chuyện thì yết hầu đau đến lợi hại, giọng nói thanh thúy dễ nghe cũng trở nên thô cằn khó nghe.
Sau khi nghe thanh âm của mình, Cảnh Tình lập tức liền ngơ ngẩn: Chẳng lẽ rượu độc mà lúc trước cô uống đã làm hỏng giọng nói của cô?
Thấy bộ dáng lúc nói chuyện của Cảnh Tình không được thoải mái, Đới Lộ vội vàng đi đến trước giường bệnh giúp Cảnh Tình nâng giường bệnh lên cao một chút, một bên lắc đầu, một bên mở miệng trấn an nói: “Cô đừng có gấp, người nhà của cô đều không có việc gì, bên trong rượu độc mà mấy người uống có liều lượng không nhiều lắm, bác sĩ đã rửa sạch dạ dày cho mấy người, hiện giờ đã không còn nguy hiểm đến tánh mạng.”
Không đợi Cảnh Tình nói chuyện, Đới Lộ lại nói: “Rửa ruột nhất định không dễ chịu, lúc này yết hầu của cô có chút không thoải mái cũng là bình thường, sự không khoẻ trong lúc này đều là tạm thời, chờ qua hai ngày thì không có việc gì.”
Vừa rồi bộ dáng của Cảnh Tình như bị sét đánh, Đới Lộ cũng nhìn ở trong mắt, trong lòng cô cũng hiểu rõ người xuyên không đang lo lắng cái gì, là một phụ nữ, ai cũng đều hy vọng thanh âm của mình vừa dễ nghe vừa êm tai, nếu cô không giải thích rõ ràng, về sau có chuyện hiểu lầm nào đó liền không tốt.
Cảnh Tình nằm ở trên cái giường hẹp có hình thức kỳ lạ, bởi vì cố kỵ đồ vật kỳ lạ ở trên tay trên lưng nên cô không dám lộn xộn, nghe Đới Lộ nói người nhà không có việc gì, cả người cô cũng đã thả lỏng.
Hiện tại trong lòng của Cảnh Tình rốt cuộc đã không còn vướng bận chuyện của người nhà, chờ Đới Lộ điều chỉnh tốt độ cao của giường bệnh, cô gấp đến độ không chờ nổi mà thỉnh cầu: “Ân công, tôi muốn đi nhìn người nhà của mình, không biết có thuận tiện không?”
Bị mỹ nhân dùng loại ánh mắt khẩn cầu nhìn mình, trong lòng Đới Lộ cũng có một ít dao động, cũng may cô còn nhớ rõ hiện tại mỹ nhân còn đang truyền dịch, mặc dù có chút không đành lòng, nhưng cô vẫn uyển chuyển khuyên nhủ: “Hiện tại chỉ sợ không được, cô mới rửa sạch dạ dày, việc đi lại sẽ không tốt đối với thân thể của cô, hay là cô ăn cơm trước, chờ cô truyền dịch xong, tôi sẽ dẫn cô đi nhìn người nhà của cô?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



