Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mãi đến lúc này ông mới thực sự cảm nhận được áp lực khi ngồi ở vị trí này. Sinh mạng của trăm họ đặt cả vào tay một người, không phải ai cũng gánh nổi.
“Đúng vậy.” Tạ Minh Chước đồng tình: “Theo con biết thì kinh sư có không dưới hai mươi vạn quân, một đám dân chạy nạn tay không tất sắt sao có thể dễ dàng công phá kinh thành được?”
Tạ Minh Thước bổ sung: “Bất kể ẩn tình phía sau là gì, việc chúng ta cần làm là giải quyết chuyện trước mắt đã. Ba tháng thọ mệnh quá ngắn, con còn muốn bắt đầu sự nghiệp lần hai ở đây cơ.”
“Tin đồn, tuyết tai.” Tạ Minh Huyễn tóm lược ngắn gọn.
Tạ Trường Phong không nhịn được nói: “Giờ chúng ta đã tỉnh táo rồi, tin đồn chắc sẽ tự tan thôi.”
“Không đơn giản vậy đâu.” Tạ Minh Thước xua tay: “Chỉ cần sự kiện từng xảy ra thì tin đồn sẽ không tự biến mất, trừ khi có một tin tức gây chấn động hơn, mà còn có thể gián tiếp phản bác lại tin cũ, như vậy mới hoàn mỹ.”
Mạnh Ỷ hỏi: “Con làm truyền thông, vậy con thấy nên làm thế nào?”
“Để con suy nghĩ đã.” Tạ Minh Thước ôm đầu, nhắm mắt lại.
“Mọi người thấy nếu ta thoái vị thì thế nào?” Tạ Trường Phong chợt lên tiếng, càng nghĩ càng thấy đây là ý hay.
“Chắc chắn không thiếu người muốn làm hoàng đế, vậy để người khác làm đi.”
Tạ Minh Chước nhướng mày: “Ở công ty con sau khi thay đổi nhân sự, ai mới lên cũng sẽ gạt bỏ người cũ, bất kể ai làm hoàng đế thì chúng ta đều không có kết cục tốt.”
“Nếu cố gắng mà vẫn mất nước, hay là chúng ta trốn đi trước?” Mạnh Ỷ đề nghị: “Mặc kệ bị mang tiếng, miễn cả nhà còn sống là được.”
“Thời phong kiến, không có giấy tờ, không đất không nhà, diện mạo cũng không tệ, kết cục khỏi phải nói.” Tạ Minh Chước lắc đầu: “Dù con có sức mạnh kinh người cũng không thể bảo vệ được hết mọi người.”
Mạnh Ỷ: “...”
“Thật sự hết cách thì cứ sống yên ổn ba tháng rồi tính tiếp cũng được.”
Thái độ của Tạ Minh Huyễn rất Phật hệ: “Dù sao chúng ta cũng đã chết rồi, sống thêm ngày nào là lời ngày đó.”
Tạ Minh Thước lập tức ngẩng đầu đáp trả: “Huynh muốn nằm im mặc kệ đời thì làm một mình đi, đừng lôi ta theo.”
“Vậy đệ nói xem phải làm sao?”
“Ta...” Tạ Minh Thước cứng họng trong chốc lát, chán nản nói: “Thật ra ta có một ý tưởng, nhưng để thực hiện được thì khó vô cùng.”
Tạ Minh Chước nhìn hắn bằng ánh mắt khích lệ: “Nói nghe thử xem.”
“Chuyện muội nói có bão tuyết là thật à?”
“Trong truyện thì có thật, còn thực tế không dám chắc.” Tạ Minh Chước không nói chắc chắn, vì cũng không ai bảo đảm được ông trời ở đây có đùa cợt họ hay không.
“Bất kể dùng cách gì, dân bị nạn cũng phải được cứu trợ và trấn an. Nhưng năm ngoái đã phát cứu tế một lần, quốc khố chắc chắn không còn nhiều tiền và lương thực, quan viên bên dưới cũng chưa chắc chịu làm theo lệnh. Vấn đề rắc rối lắm, nếu phát cứu tế mà dân vẫn đói và nổi loạn, quốc khố cạn kiệt không nuôi nổi hai mươi vạn quân kinh thành là sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn ngay.”
Tạ Minh Thước nói đến đây, chính mình cũng thấy nản: “Nếu thật sự không được thì thôi, nằm im vậy.”
“Cách là do người nghĩ ra.” Tạ Minh Chước an ủi: “Một nơi gặp nạn, tám phương cùng giúp. Cứu tế chưa chắc phải lấy từ quốc khố.”
“Ba tỉnh đều chịu nạn tuyết, quốc khố lại trống rỗng, còn trông mong vào ai được nữa?” Tạ Minh Thước vẫn bi quan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


