Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bốn người lắc đầu, lúc đến quá vội, ai còn để ý chuyện đó?
“Ta nhớ.”
Tạ Trường Phong kiêu hãnh ngẩng cao đầu: “Ta cũng giống mọi người không cố tình chú ý, nhưng lại nhớ được.”
Mạnh Ỷ bỗng nhiên hiểu ra: “Ta hiểu rồi, điểm thiên phú liên quan đến kỹ năng bản thân. Chàng học vẽ, khả năng nhanh chóng nắm bắt chi tiết là điều thiết yếu trong hội họa. Chước Chước tuy điều hành công ty nhưng nền tảng võ thuật lại nổi trội hơn, do đó cộng vào là sức mạnh.”
“Vẽ vời gì chứ? Đó là nghiên cứu mỹ thuật.” Tạ Trường Phong vội khoác lên mình danh hiệu nghề nghiệp cao cấp.
“Nàng thì sao?”
“Tạm thời chưa rõ.” Mạnh Ỷ lắc đầu.
Tạ Minh Huyễn: “Con cũng chưa rõ.”
Cả hai đều làm nghiên cứu thí nghiệm, hiện tại vẫn chưa gặp phải tình huống có thể kích hoạt thiên phú.
Bốn người cùng nhìn về phía Tạ Minh Thước.
“Con là phóng viên, chẳng lẽ tiến hóa thành thuận phong nhĩ?” Tạ Trường Phong trêu chọc.
Mạnh Ỷ háo hức: “Thiên lý nhãn cũng không tệ.”
Tạ Minh Huyễn hùa theo: “Làm mật thám rất ổn.”
“Đừng đùa, con thật sự cảm thấy có gì đó thay đổi.” Tạ Minh Thước hớn hở: “Con nghe được hai tên thái giám đứng ngoài điện đang thì thầm to nhỏ.”
“Nói gì vậy?” Tạ Minh Chước có ngũ cảm nhạy bén nhưng lại không nghe thấy gì.
Tạ Minh Thước nhíu mày, thần sắc ngưng trọng: “Bọn họ nói trong thành đang lan truyền lời đồn hoàng thất gặp tai họa là do không có đức, trời nổi giận trừng phạt.”
Những ai từng học lịch sử đều biết, trước khi nhiều triều đại sụp đổ thường xuất hiện đủ loại lời đồn, quân khởi nghĩa sẽ mượn những tin đồn đó để giương cao ngọn cờ chính nghĩa, lật đổ đế quyền.
Công chúa bị heo tông, Tấn Vương say rượu, Tề Vương sốt cao, hoàng hậu ngất xỉu, hoàng đế nổ lò luyện đan, những việc này đều đã được nhắc đến.
Tiểu Vương vì muốn ngược đãi bọn họ còn không để tâm đến việc xảy ra quá nhiều trùng hơp, quá dồn dập.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thần sắc nghiêm trọng.
Tạ Minh Chước không an ủi cả nhà, ngược lại còn châm thêm lửa: “Những chuyện này không phải then chốt. Then chốt nằm ở chỗ trong truyện viết rằng năm nay khí hậu dị thường. Đến ngày rằm tháng tư, ở Thiểm Tây, Sơn Tây và phía bắc Hà Nam sẽ đổ tuyết lớn. Tuyết lớn làm hư lúa mì, nông dân rơi vào cảnh mùa màng thất thu, tuyệt vọng nổi dậy khởi nghĩa.”
“Hả?” Mạnh Ỷ kinh ngạc: “Nông dân vì sống không nổi nên khởi nghĩa tấn công kinh thành? Nhưng ba tháng thì nhanh quá.”
Tạ Minh Chước lắc đầu: “Không phải ba tháng.”
“Vậy là bao lâu?”
“Nếu con nhớ không lầm thì năm ngoái Hà Nam đại hạn, dân chạy nạn khắp nơi, tuyết tháng tư chỉ là giọt nước làm tràn ly.”
Mạnh Ỷ nhíu mày: “Triều đình chẳng phải đã cứu tế rồi sao?”
“Cứu tế của triều đại phong kiến, ai hiểu thì tự hiểu.” Tạ Minh Thước cười nhạt: “Quan địa phương tham ô là chuyện thường thấy.”
“Khoan đã, ngày rằm tháng tư là sinh nhật âm lịch của Chước Chước, chẳng lẽ có liên hệ gì sao?” Mạnh Ỷ chợt nhớ ra.
Tạ Minh Chước gật đầu: “Trong truyện có nhấn mạnh tiệc sinh nhật xa hoa tột độ của công chúa Vinh An đã tạo thành đối lập gay gắt với cảnh dân lưu vong đói rét khốn cùng.”
“Hôm nay mới là hai mươi mốt tháng ba, may quá, vẫn còn thời gian.” Tạ Trường Phong thở phào nhẹ nhõm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)