Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thương nhân giàu có, hào phú ở khắp nơi.” Tạ Minh Chước đáp.
“Họ chịu bỏ tiền ra sao?”
Tạ Minh Chước cười: “Chỉ cần đưa ra thứ bọn họ muốn, những người đó chắc chắn sẵn sàng giao dịch. Có điều có thể sẽ trái với tổ chế và lễ pháp, đám sĩ phu sẽ lại làm loạn.”
“Chuyện đó không cần lo, tạo sức ép dư luận là nghề của ta.”
Tạ Minh Thước lập tức phấn chấn: “Chỉ cần có tiền có lương thực, mọi việc đều dễ xử lý.”
Hắn hạ giọng: “Ý ta là như này...”
Kế hoạch được cả nhà đồng lòng tán thành.
“Được rồi, họp gia đình hôm nay đến đây thôi. Việc không nên chậm trễ, chúng ta nên hành động ngay.” Tạ Minh Thước đứng dậy.
Nhưng Tạ Trường Phong lại lên tiếng: “Khoan đã, hoàng đế mải mê luyện đan không để tâm triều chính, hơn nữa cho dù ta có ký ức của hoàng đế thì cũng chỉ là ký ức mà thôi.”
Ý tứ của ông, mọi người đều hiểu rõ.
Có ký ức thì chỉ có thêm hiểu biết và nhận diện được gương mặt người khác, chứ kỹ năng của nguyên chủ thì không thể dùng thay được.
Tạ Trường Phong tự thấy mình không đủ khả năng làm hoàng đế, lại càng lo bị đám lão thần giảo hoạt nhìn thấu.
Tạ Minh Thước mỉm cười: “Cha bây giờ là hoàng đế, có thay đổi thế nào cũng không sao. Kể cả có cởi trần thì đám thần tử cũng chỉ dám khen long bào của cha thật oai phong.”
“...”
Tạ Trường Phong giận dữ: “Thằng nhóc thối, miệng chó không mọc được ngà voi!”
Tạ Minh Chước ho nhẹ: “Nhắc trước một câu, lúc riêng tư gọi sao cũng được, nhưng có người ngoài thì phải giữ lễ xưng hô đàng hoàng.”
Bốn người đồng loạt gật đầu.
Mặt trời lặn về tây, ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài như dải gấm trên bầu trời, hoàng cung dưới bóng chiều càng thêm tráng lệ uy nghi.
Bên ngoài điện của hoàng tử, các thái giám cung nữ yên lặng chờ đợi.
Cánh cửa cuối cùng cũng mở ra từ bên trong.
Chưởng ấn của Ty Lễ Giám là Ngô Sơn Thanh lập tức tiến lên, cúi mình chờ lệnh.
Nhưng sau lưng hoàng thượng lại vang lên một giọng nói lạ lẫm: “Phụ hoàng, vị này chính là Ngô chưởng ấn phải không?”
Ngô Sơn Thanh giật mình ngẩng đầu, ánh mắt bối rối đối diện với đôi mắt sáng quắc của thiếu niên trẻ tuổi, vô thức thốt lên: “Tề Vương điện hạ nhận ra lão nô?”
Không đúng! Tề Vương điện hạ từ khi nào nhận ra người khác?
Khi trời vừa chạng vạng, Tống Du mới về đến nhà.
Cha hắn là tri huyện Đại Hưng trong kinh thành, mới nhậm chức từ tháng mười một năm ngoái, cả nhà bốn người sống trong nội viện công phủ.
Người gác cổng đang lim dim ngủ gật, nghe thấy động thì giật mình tỉnh táo. Nhìn thấy Tống Du thì sửng sốt, chân tay luống cuống chạy ra đón, vẻ mặt không tin nổi.
“Sao công tử lại quay về rồi?”
Tống Du: “...”
“Không, ý tiểu nhân là công tử sao có thể trở về được?”
Tên gác cổng lắp bắp: “Cũng không đúng, công tử chẳng phải đang ở phủ công chúa à, sao lại đột nhiên quay về?”
Tống Du: “...”
“Tiểu nhân lỡ lời, mong công tử thứ tội.”
Hắn tự vả vào mặt mình một cái, sau đó lớn tiếng hét lên: “Công tử trở về rồi! Công tử trở về rồi!”
Thế là toàn bộ nha môn đều biết tin thám hoa lang bị công chúa bắt đi, nay lại tự mình trở về!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










