Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng dùng ngón trỏ vẽ một vòng: “Năm người chúng ta là pháo hôi ở đầu truyện, ba tháng sau thành nạn dân mất nước.”
Bốn người còn lại: “...”
Tạ Minh Thước làm trong ngành truyền thông, mức tiếp nhận khá cao, lập tức lên tiếng hỏi: “Tiểu thuyết gì? Tác giả là ai? Nhân vật chính là ai? Chúng ta có thể thay đổi kết cục không? Hơn nữa quan hệ gia đình còn giống hệt, họ tên, dung mạo và tính cách gần như tương đồng, chuyện này thật sự chỉ là trùng hợp à?”
“Huynh hỏi rất đúng trọng tâm.” Tạ Minh Chước giải thích tỉ mỉ: “Chú Vương hàng xóm từng nhờ ta giới thiệu việc làm cho con trai ông ấy. Tiểu Vương vào công ty ta làm, cảm thấy công việc không xứng với năng lực bản thân nên oán giận, vừa làm vừa viết tiểu thuyết để trả thù đời.”
“Thế nên hắn liền viết cho chúng ta chết hết à?” Tạ Minh Thước tức giận cười lạnh: “Lòng dạ tên đó nhỏ nhen quá! Còn gì nữa không?”
“Là tác phẩm để xả giận mà, phát tiết xong rồi thì tiểu thuyết cũng kết thúc.”
“Ý gì?”
“Hắn dùng mười chương để miêu tả chúng ta thành hôn quân, yêu hậu, đứa ngốc, công tử bột và ác nữ, đến cuối chương mười thì bị nghĩa quân chính nghĩa phá kinh thành, chết dưới mưa tên loạn xạ, tiểu thuyết liền ngừng bút.”
Tạ Minh Huyễn rất nghiêm túc hỏi: “Tại sao ta lại là đồ ngốc?”
“Có lẽ bởi vì từ nhỏ đến lớn huynh luôn là con nhà người ta.”
“Do ghen tị sao?”
“Đúng thế.”
“Tại sao ta lại là công tử bột?” Tạ Minh Thước cũng không cam lòng.
Tạ Minh Chước nhấp một ngụm trà, bình thản nói: “Có lẽ là bởi vì huynh thường xuyên lui tới mấy chỗ ăn chơi.”
Tạ Minh Chước đặt chén xuống, liếc xéo hắn, cười nói: “Tạ Minh Thước, huynh lại ngứa da rồi?”
“Trước đây muội từng luyện võ, ta không đánh lại.”
Tạ Minh Thước nhướng mày, cười xấu xa: “Nhưng ta nhớ công chúa Vinh An chưa từng luyện võ, bây giờ muội tay chân yếu ớt, chắc chắn không thắng nổi ta.”
Tạ Minh Chước đặt hai tay lên miệng chén, nhẹ nhàng bẻ một cái, chén sứ vỡ làm đôi.
“Huynh chắc không?”
Bốn người trợn mắt há mồm, ngây người như tượng.
“Ai nha, muội muội yêu quý của ta, xin muội rộng lượng tha cho tiểu nhân lần này đi!”
Tạ Minh Thước hoàn hồn, vội vàng cầu xin tha mạng, còn không quên hỏi thêm: “Chẳng lẽ muội được buff thiên sinh thần lực à?”
Tạ Minh Chước gật đầu.
Khi vừa xuyên qua, nàng đã cảm nhận được có võ lực cao cường ở thế giới đầy nguy hiểm này là một loại bảo đảm.
Cộng thêm kinh nghiệm luyện võ kiếp trước, chỉ cần chăm chỉ rèn luyện, nàng có thể sớm trở thành cao thủ.
Dù sao thì một lực thắng mười mưu.
“Tại sao ta lại không có?” Tạ Minh Thước không phục.
Tạ Minh Huyễn nghiêm túc phân tích: “Nếu coi việc xuyên qua là một trò chơi thì có lẽ lúc sinh ra mỗi người đều được điểm kỹ năng khác nhau, chỉ là bây giờ chưa phát hiện thôi.”
Tạ Trường Phong gật gù ra vẻ am hiểu: “Nghe cũng có lý.”
“Chàng đã phát hiện được kỹ năng rồi à?” Mạnh Ỷ sống cùng chồng bao năm, lập tức hiểu ý.
Tạ Trường Phong khẽ ho một tiếng, ngượng ngùng nói: “Mọi người có nhớ khung cảnh và mặt mũi các thị vệ, tùy tùng lúc chúng ta đến cung hoàng tử không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


