Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Minh Chước gõ nhẹ vào cửa, cắt ngang đoạn đối thoại bên trong. Trong hoàng cung này, người có thể sống sót đều là tinh anh, huống hồ là vị thái giám tổng quản được hoàng đế tín nhiệm nhất đứng sau họ.
Tiếng nói trong phòng lập tức im bặt, mấy giây sau mới vang lên giọng nữ bình tĩnh: “Không phải đã nói tất cả lui ra ngoài, không được quấy rầy sao?”
Tạ Minh Thước bất đắc dĩ lên tiếng: “Mẫu hậu, là con và Vinh An.”
Tiếng bước chân đột ngột vang lên, cánh cửa lập tức bị đẩy ra.
Bốn ánh mắt giao nhau dường như đã qua cả thế kỷ, lại như chỉ trong chớp mắt.
Còn gì khiến người ta phấn chấn hơn tin cả nhà đoàn tụ ở dị thế nữa?
Tạ Minh Thước tránh khỏi nội thị, lén hỏi nhỏ: “Không cần kiểm tra ám hiệu sao?”
“Thằng nhóc thối, con nhấc mông lên ta đã biết con định làm cái gì rồi. Mấy đứa là do chính tay chúng ta nuôi lớn, sao có thể không nhận ra con mình chứ?”
Tạ Minh Thước cười ngượng ngùng.
“Đại ca còn ở cung hoàng tử.” Tạ Minh Chước thấy họ quá xúc động, không nhịn được nhắc nhở.
Mạnh Ỷ hiện tại mang thân phận hoàng hậu, dứt khoát phất tay: “Đi, chúng ta đến cung hoàng tử.”
Do trí nhớ không trọn vẹn, Tạ Minh Huyễn không thể xác định được quan hệ thân thích của thân thể này, đương nhiên cũng không thể chủ động nhận ra người thân khác.
Hắn đang cuộn mình trên giường, suy nghĩ khả năng người nhà cũng xuyên đến thì cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra, một giọng nói quen thuộc truyền đến tai.
“Các ngươi lui ra trước.”
Giữa tiếng bước chân lui xuống của đám cung nhân, Tạ Minh Huyễn trở mình ngồi dậy, thậm chí quên cả đi dép, chân trần đi vài bước liền va vào người đang tiến đến.
Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, khóe môi không kiềm được cong lên, khóe mắt dường như lóe lên ánh nước.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, giọng nói mất kiên nhẫn của Tạ Minh Thước lập tức dập tắt nụ cười ấy.
“Phụ hoàng, mẫu hậu, hoàng huynh là đồ ngốc có gì đáng xem đâu? Có ngự y ở đây rồi, sốt cao cũng không chết được, nhi thần muốn về phủ sớm.”
Chuyện gì thế? Những người trước mắt không phải người thân của hắn sao?
Tạ Minh Huyễn cau mày, nhìn chằm chằm Tạ Minh Thước, mơ hồ thấy được nụ cười tinh quái kia quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Hắn cười lạnh, siết chặt nắm tay: “Tạ Minh Thước, đệ chán sống rồi à?”
“Ồ? Huynh chưa bị sốt làm ngốc à?” Tạ Minh Thước đập tay như hải cẩu: “Thế thì tốt quá, ta cũng không muốn bắt nạt một kẻ ngốc.”
“Được rồi.” Mạnh Ỷ vung tay vỗ hắn: “Con nói ít lại đi.”
Tạ Minh Thước cười hì hì: “Tuân lệnh mẫu hậu.”
“Cả nhà đã tụ họp đầy đủ, vậy ngồi xuống thương nghị đi.” Tạ Trường Phong trầm giọng: “Lấy việc xuyên không làm đề tài, mở cuộc họp gia đình nào.”
Không ai phản đối.
Năm người ngồi quanh bàn, Tạ Trường Phong rót cho mỗi người một chén trà rồi chậm rãi mở miệng: “Ai nói trước?”
Tạ Minh Chước không do dự: “Để con trước.”
“Được, mọi người nghe Chước Chước nói trước.”
“Có thể mọi người chưa biết, đây không phải là xuyên không bình thường mà là xuyên thư. Nói đơn giản là xuyên vào nhân vật trong tiểu thuyết của người khác.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







