Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Trong hoàng cung, chỉ có nơi ở của hoàng tử mới dùng ngói xanh lợp mái. Màu xanh thuộc mộc, chủ sinh, ngụ ý mong các hoàng tử và hoàng tôn còn nhỏ tuổi có thể trưởng thành mạnh khỏe.

Một cánh tay thò ra từ sau màn giường, ngự y cẩn thận bắt mạch, vẻ mặt lo lắng dần dịu lại.

Tề Vương rơi xuống nước dẫn đến sốt cao, nếu có chuyện gì xảy ra thì dù có bao nhiêu cái đầu cũng không đủ để tạ tội, may mà điện hạ vô sự.

Có điều cung nữ và nội thị hầu hạ Tề Vương chắc chắn không tránh khỏi bị trách phạt.

Tiễn ngự y rời đi, Ngô Dực cẩn thận vén một góc màn giường lên, bất ngờ chạm phải một đôi mắt đen láy đang mở to, suýt nữa hét lên thành tiếng.

Ông ta điều chỉnh lại hơi thở, vội vàng buông màn xuống, dỗ dành như đang dỗ trẻ con: “Điện hạ có chỗ nào không thoải mái không? Nếu có thì phải nói với nô tì nhé, nô tì sẽ đi gọi Trương ngự y tới.”

Tạ Minh Huyễn: “Khát.”

“Nô tì đi rót nước.”

Ngô Dực nhanh nhẹn rót một chén nước ấm, đỡ người dậy, đưa tay ra định đút nước nhưng lại bị Tạ Minh Huyễn ngăn lại.

“Điện hạ?”

“Để ta tự làm.”

Ngô Dực ngơ ngác buông tay khỏi chén trà bằng sứ màu xanh, trơ mắt nhìn điện hạ nhà mình bưng chén trà uống từng ngụm nhỏ, vậy mà không làm đổ một giọt nào!

Ông ta không khỏi há hốc mồm.

Tạ Minh Huyễn là người làm nghiên cứu, quanh năm ở trong phòng thí nghiệm, tính tình thẳng thắn, không thích những chuyện lòng vòng.

Dù không lướt mạng nhiều, nhưng lại không hề xa lạ với từ xuyên không.

Thân thể này bị ngốc, ký ức ít ỏi đều là rời rạc, hắn đã tiêu hóa xong, đồng thời cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại.

Hắn không phải kẻ ngốc, cũng không thể giả làm kẻ ngốc.

Thay vì sau này để lộ sơ hở, chi bằng nhân cớ bị sốt cao để tháo bỏ cái mác ngốc nghếch.

Về phần có bị coi là yêu nghiệt bị thiêu chết hay không, hắn không quan tâm. Dù sao đã chết một lần, chết thêm lần nữa cũng chẳng sao.

Chỉ là không biết cha mẹ, em trai và Chước Chước hiện giờ thế nào rồi.

May mắn là đề tài nghiên cứu do hắn chủ trì đã hoàn thành trước khi chết, sẽ không vì cái chết của hắn mà xảy ra sự cố nào ngoài ý muốn.

Bên ngoài Càn Thanh Cung, Tạ Minh Chước và Tạ Minh Thước không đợi thái giám thông báo đã trực tiếp bước vào gian chính.

Nơi nghỉ ngơi của hoàng đế xa hoa tột độ, nhưng hai người lại không có tâm trạng thưởng thức.

Một thái giám trung niên trắng trẻo vội vã đuổi theo ngăn cản, nhưng bị Tạ Minh Thước gạt mạnh ra.

Tạ Minh Chước đưa tay chạm vào cửa gian tây, đang định đẩy cửa thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên bên trong.

“Bà xã, nàng trẻ ra nhiều quá, xinh ghê.”

“Chàng cũng vậy, đầu còn đau không?”

“Còn hơi đau.”

“Đáng đời, ai bảo chàng nghĩ không thông lại đi luyện đan.”

“Không phải ta luyện mà.”

“Rồi rồi rồi, không phải chàng, nhưng ta nhớ chàng từng làm nổ ống nghiệm.”

“Không phải nổ, là do ống nghiệm chất lượng kém.”

“Thôi được rồi, không nhắc chuyện cũ nữa. Nói hiện tại đi, bây giờ phải làm sao?”

“Đằng nào cả hai chúng ta cũng xuyên…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc