Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Đám thị tòng xung quanh làm như không nghe thấy, dù sao Tấn Vương tính tình phóng túng, nói gì cũng chẳng lạ.

Chỉ cần không phải ra lệnh cho họ, ai thèm bận tâm lời đó nghĩa là gì.

Tạ Minh Chước: “Huynh lạc hậu rồi.”

“Vậy muội nói?” Thiếu niên không phục.

Tạ Minh Chước rút ngọc khuê bên hông ra: “Huynh quét ta hay ta quét huynh?”

Thiếu niên bật cười, cũng đưa ngọc khuê của mình ra, còn lầm bầm: “Chú thích để tên gì đây? Tiểu muội? Chước Chước? Chủ tịch Tạ?”

Chước Chước là biệt danh kiếp trước của Tạ Minh Chước, ít ai biết đến, thân thể này cũng không hề có cái tên ấy.

Nhưng nhị ca Tạ Minh Thước chưa bao giờ gọi nàng là Chước Chước, mà là…

Nhị ca thì luôn bất hòa với đại ca, thứ gì dính tới đại ca đều chối bỏ, bao gồm cả biệt danh của nàng.

Hắn lén hỏi thăm, nghe người ta nói tên xấu dễ nuôi, thế là tốn bao công sức đặt cho nàng một cái tên dễ nuôi nhất là Thiết Trụ.

Vì chuyện đó mà Tạ Minh Thước không ít lần bị Tạ Minh Chước đánh cho tơi tả.

Nay nghe nàng thừa nhận cái tên Thiết Trụ, dù là để xác nhận thân phận nhưng Tạ Minh Thước vẫn cười ha hả run cả người, kiệu phu suýt nữa không giữ được, hoảng hốt trợn tròn mắt.

Sắc mặt Tạ Minh Chước không thay đổi: “Nghe nói huynh mở tiệc trong phủ, uống rượu say mèm ngủ mê mệt, làm ra đủ trò mất mặt trước mặt khách khứa.”

“Đó là lối sống phóng khoáng, muội không hiểu thôi.” Tạ Minh Thước cãi lại: “Ta lại nghe nói muội đi ngoại thành cầu duyên, chẳng những không cầu được còn bị đàn heo chạy trốn đâm cho bất tỉnh, ha ha ha ha.”

Hắn cười đến mức thấy cả amidan, không giữ chút hình tượng nào. Tất nhiên Tấn Vương xưa nay cũng không có hình tượng để giữ.

Hai người đấu khẩu không ai nhường ai khiến đám thị tòng lo lắng đến nỗi chỉ muốn chặt đứt tai mình cho đỡ phải nghe.

Nhưng người trong cuộc lại đều âm thầm thở phào, so với tha hương gặp cố nhân thì điều khiến người ta xúc động hơn chính là tha hương gặp thân nhân.

Hai người lại nhìn nhau lần nữa, đều mỉm cười nhẹ nhõm.

Bước qua Long Tông Môn chính là Thiên Nhai rộng rãi và sáng sủa.

Thiên Nhai vừa là ranh giới giữa tiền triều và hậu cung, lại vừa là nơi kết nối hai khu vực này, hàm chứa ý nghĩa âm dương hòa hợp, tương sinh tương khắc.

Hai người xuống khỏi kiệu, đứng cạnh nhau bên ngoài Càn Thanh Môn.

Bên trong Càn Thanh Môn là nơi ở của hoàng đế và hoàng hậu.

Hoàng đế bị thương vì lò luyện đan phát nổ, hoàng hậu vì kinh hoảng quá độ mà hôn mê bất tỉnh, mỗi người được đưa đến Càn Thanh Cung và Khôn Ninh Cung để chữa trị.

Viện sứ của Thái Y Viện đích thân đến Càn Thanh Cung chẩn trị cho hoàng đế, những ngự y khác thì đến Khôn Ninh Cung hoặc chỗ của Tề Vương để hạ sốt, phủ Tấn Vương và phủ công chúa cũng không ngoại lệ.

Tề Vương vì ngốc nghếch đần độn, sau khi trưởng thành không thể rời cung lập phủ, vẫn luôn sống tại cung điện hoàng tử.

Sốt cao là vấn đề vô cùng nan giải trong thời cổ đại, Tạ Minh Chước và Tạ Minh Thước đều lo lắng toát mồ hôi cho Tề Vương.

Nếu như đại ca cũng xuyên đến đây, lại vì bị sốt mà trở thành đần độn thì phải làm sao?

Mái ngói xanh biếc lấp lánh dưới ánh mặt trời, một con chim sẻ màu xám nâu đậu trên bậu cửa sổ, linh hoạt chui vào ô cửa đang hé mở, đôi mắt đen như hạt đậu cẩn thận thăm dò bên trong căn phòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc