Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Tống thám hoa dùi mài mười năm là để vào triều lập công, cống hiến cho quốc gia.

Chức tước phò mã hữu danh vô thực không phải điều hắn mong muốn.

Thấy hắn không thuận theo, công chúa Vinh An liền ngang ngược bắt người về phủ công chúa, cắt cử người canh giữ nghiêm ngặt không cho hắn rời phủ.

Tống thám hoa nhất quyết không chịu khuất phục, thân hữu, sư trưởng và đồng môn của hắn liền dồn dập dâng tấu hạch tội hành vi hoang đường của công chúa Vinh An.

Chuyện này đã gây chấn động cả kinh thành.

Đáng tiếc là hoàng đế quá nuông chiều ái nữ, áp xuống tất cả tấu chương, mãi vẫn chưa đưa ra phản hồi.

Tiếp đó là chuyện công chúa trên đường hồi kinh bị đàn heo xô ngã ngất xỉu.

Tạ Minh Chước đã nhớ lại toàn bộ đầu đuôi sự việc.

Nhìn kỹ người trước mặt tuổi còn chưa tới hai mươi đã đứng hạng nhất trong điện thí (1), quả là tài hoa hơn người. Lại thêm dung mạo thanh tú nhã nhặn, phong độ bất phàm, nguyên chủ vừa gặp đã si mê cũng là điều dễ hiểu.

(1) Điện thí: Kì thi tổ chức ngay trong cung vua, do vua đích thân khảo xét. Cũng gọi là Đình thi, tức kì thi Đình.

Kiếp trước Tạ Minh Chước điều hành một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán, ai cũng gọi nàng là chủ tịch Tạ. Có không ít thanh niên diện mạo xuất chúng muốn cùng nàng qua đêm xuân tiêu, tuy chưa gặp kiểu người như Tống thám hoa, nhưng bản thân nàng cũng không có hứng thú với mỹ nam.

Huống hồ nàng luôn đề cao tình cảm đôi bên tự nguyện, luôn né tránh tình yêu cưỡng ép.

Tống thám hoa ngây ngô cứng cỏi thế này, hoàn toàn không phải gu của nàng.

Tạ Minh Chước chỉ muốn sớm giải quyết rắc rối này, dứt khoát nói: “Đã như vậy, ta cho phép ngươi hồi phủ.”

Không chỉ Tống Du sững sờ, ngay cả Phùng Thải Ngọc cũng thoáng ngạc nhiên.

Công chúa sau khi tỉnh lại dường như điềm tĩnh hơn thường ngày, đến cả Tống thám hoa cũng không thèm liếc nhìn. Thậm chí còn muốn cho hắn về nhà, chẳng lẽ là vì đang lo lắng cho bệ hạ và nương nương?

Thấy Tống thám hoa vẫn ngơ ngác quỳ ở chỗ cũ, Tạ Minh Chước lạnh lùng liếc hắn: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Muốn tiếp tục ăn chực uống chùa ở phủ ta chắc?”

Mặt Tống Du đỏ bừng, vội vàng bò dậy hấp tấp cáo lui, xoay người bỏ chạy cứ như phía sau có mãnh thú đuổi theo.

Phùng Thải Ngọc không dám bàn luận về quyết định của chủ tử.

Nàng ta không hỏi gì, chỉ đỡ công chúa bước ra cửa lớn, lên xe ngựa. Thị vệ phủ công chúa hộ tống sát sao, xe thẳng tiến về phía Đông An Môn.

Ở một con hẻm xa xa, Tống Du ló nửa cái đầu, trơ mắt nhìn xe công chúa chạy về hướng hoàng cung. Hắn gãi đầu, trên gương mặt là hoang mang và khó tin.

Rõ ràng hắn nên vui mừng phấn khởi mới phải, vậy mà lại có cảm giác như đang nằm mơ, không yên lòng chút nào.

Thật kỳ lạ!

Nắng mai ấm áp phủ lên tường son, tiếng chuông đồng từ điện Giao Thái vang vọng xa xăm, khoảnh khắc ấy tiếng chuông Tây Dương khiến hai người bừng tỉnh.

Thiếu niên nghiêng người, trịnh trọng lên tiếng: “Số chẵn không đổi, số lẻ hoán đổi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc