Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ta hiểu rồi. Phụ hoàng và mẫu hậu hôn mê chưa tỉnh, làm con cái tất nhiên phải vào cung thăm hỏi.”
“Nô tỳ tuân mệnh.”
Phủ công chúa rộng lớn lập tức khẩn trương vận hành. Xe ngựa lộng lẫy đã chờ trước cổng lớn sơn đỏ, đợi Tạ Minh Chước chải tóc thay y phục xong mới lên đường.
Nàng mặc công phục của công chúa Khải Triều, áo tay rộng đỏ tươi, váy lụa đỏ, áo khoác ngoài cũng là lụa đỏ, khoác thêm dải lụa thêu mây, đầu cài trâm hoa phượng.
Chỉ riêng việc ăn mặc đã tốn không ít thời gian, nhưng ở thời đại phong kiến mà tình hình còn chưa rõ ràng, nàng đành phải nhẫn nhịn những lễ nghi phiền phức này.
Lúc này đã là cuối tháng ba, tiết trời cuối xuân, khí hậu vậy mà lại bất thường, có chút lạnh lẽo.
Trong phòng đốt lò than, nhiệt độ vừa phải. Vừa bước ra cửa là hàn khí đã táp thẳng vào mặt, hơi thở phả ra cũng hóa thành sương trắng.
Phùng Thải Ngọc sợ nàng bị lạnh, vội khoác thêm cho nàng một chiếc áo choàng trắng muốt, đi theo sau nàng bước ra khỏi chính viện.
Phủ công chúa mới hoàn thành không lâu, được xây để công chúa Vinh An dùng vào ngày thành thân. Chỉ là đương kim thánh thượng quá yêu chiều con gái, không nỡ từ chối lời cầu xin trái lễ nghi của công chúa, đành cho nàng dọn vào ở trước hôn lễ.
Theo lễ chế triều đại này, chính viện phủ công chúa chỉ dành riêng cho công chúa cư trú, dù đã thành thân thì phò mã cũng không được ở lại đây.
Tạ Minh Chước bước tới cổng viện, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên những kiến thức cơ bản về triều đại này cùng ký ức lúc tiếp xúc với hoàng đế, hoàng hậu và những người khác.
Nàng cố ghi nhớ kỹ để tránh lỡ miệng lộ ra sơ hở về sau.
Toàn bộ tâm trí nàng lúc này đều bị chuyện xuyên không chiếm cứ, vì thế khi bước ra khỏi viện, chưa kịp để ý bên ngoài đã bị một giọng nói sang sảng làm giật mình đứng khựng lại.
“Vi thần Tống Du, khấu thỉnh công chúa điện hạ thành toàn cho chí nguyện tận trung báo quốc của vi thần!”
Tạ Minh Chước: “...”
Người này là ai, sao lại quỳ ngoài viện?
Tống Du quỳ gối xuống đất, nhưng lưng vẫn thẳng tắp: “Phùng nữ sử, xin gọi tại hạ là Tống biên tu.”
Tạ Minh Chước: “...”
Nhớ ra rồi, hiện tại thân phận của nàng là công chúa kiêu căng hống hách. Không nói đến chuyện khác, riêng việc hoang đường nhất mấy ngày gần đây chính là ngang nhiên cướp đoạt dân nam.
Nếu thực sự chỉ là dân nam thì cũng không sao, không ít nam tử xuất thân hàn vi vì muốn phất lên mà tranh nhau lấy công chúa.
Nhưng người trước mắt lại là thám hoa lang mới đỗ khoa thi mùa xuân năm nay, được thánh thượng đích thân ban danh hiệu tiến sĩ, bổ nhiệm chức biên tu của Hàn Lâm Viện. Ai ngờ yến tiệc ban ân chưa kết thúc đã bị công chúa Vinh An để mắt, muốn chọn làm phò mã.
Ở Khải Triều, phò mã không có đường quan lộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


