Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đang dự tính cùng nhau dâng sớ tiếp tục gây sức ép với hoàng đế, bỗng có người đến báo con trai đã trở về.
Tống tri huyện nghe vậy thì sững sờ.
Gì cơ? Con trai trở về rồi?
Nhưng tấu chương của bọn họ còn chưa viết xong một nửa kia mà!
Tống Du bị ánh mắt như thiêu đốt của mọi người bủa vây, dằn lòng bước vào chính đường, hành lễ với phụ thân và các trưởng bối.
“Du nhi, sao con lại về rồi?” Tống tri huyện chăm chú quan sát hắn.
Thấy y phục Tống Du sạch sẽ chỉnh tề không giống như bị ngược đãi, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì cho phải, đành khô khan nói: “Về là tốt rồi, con chịu khổ rồi.”
Tống Du: “...”
Nghĩ đến cảnh lúc bước vào chính đường thấy mọi người đang khí thế ngút trời, hăng hái bàn bạc đại sự, hắn chỉ cảm thấy mình quay về không đúng lúc chút nào.
Có lẽ vì hắn đã phá hỏng cơ hội hiếm hoi để họ có thể phản kháng cường quyền một cách đường hoàng, vì thế không một ai vui mừng.
Tống Du cười giễu bản thân, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác uể oải lạnh lẽo.
“Du nhi?”
Tống Du cáo lui: “Con mệt rồi, xin phép về phòng nghỉ ngơi trước.”
Để lại mọi người nhìn nhau ngơ ngác.
Trong Càn Thanh Cung, một nhà năm người quây quần đầm ấm.
Ngô Sơn Thanh đứng hầu bên cạnh, ánh mắt lén lướt nhìn Tề Vương điện hạ đang tao nhã dùng bữa tối, vừa nói cười với người nhà. Trong lòng không ngừng dâng lên kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc.
Không phải nói Tề Vương rơi xuống nước bị sốt cao sao? Bị sốt có thể biến kẻ ngốc trở thành người bình thường ư?
Người chữa trị cho Tề Vương hình như là Trương ngự y, chẳng lẽ là bọn họ trước kia đã xem nhẹ y thuật của ông ta?
“Ngô Sơn Thanh.”
Mỗi khi triều đình tổ chức đại lễ hoặc đưa ra quyết sách trọng đại, đều sẽ gọi Khâm Thiên Giám đến bói toán và xem cát hung.
Nói chung, công việc của họ kết hợp giữa thiên văn học và huyền học chiêm tinh.
Bách tính đương thời vô cùng tin vào đạo lý huyền học.
Giám chính Khâm Thiên Giám là một lão giả hơn năm mươi tuổi, râu tóc bạc phơ, dáng người gầy gò, khoác áo bào xanh phẩm cấp ngũ phẩm, ngực thêu hình bạch hồng.
Ông ta đến nơi thì bữa tối đã kết thúc, đĩa bát đều đã được dọn sạch.
Tạ Trường Phong ngồi nghiêm chính giữa gian ngoài, bốn người còn lại cũng tự nhiên chia ra ngồi hai bên.
Giám chính quỳ xuống, cung kính thưa: “Vi thần Sở Quân khấu kiến, hoàng thượng vạn tuế, hoàng hậu thiên tuế, Tề Vương thiên tuế, Tấn Vương thiên tuế, công chúa thiên tuế.”
“Không cần đa lễ, đứng lên đi.”
Tạ Trường Phong theo thói quen nói khách sáo một câu: “Đã dùng bữa tối chưa?”
Sở Quân từ trước đến nay ở trong triều chỉ là người làm nền, kẻ khác kết bè kéo cánh cũng không kéo ông ta theo, lại càng không có chuyện được hoàng đế ưu ái.
Giờ phút này được bệ hạ đích thân triệu kiến, lại còn quan tâm đến chuyện dùng cơm, thực sự làm ông ta cảm động muốn rơi lệ.
Vừa rồi khi bái kiến ông ta cố ý xưng rõ đại danh, chỉ sợ hoàng thượng đến họ tên của ông ta cũng không nhớ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


