Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Vi thần đã dùng rồi, tạ ơn bệ hạ quan tâm.” Sở Quân đứng dậy, đưa tay áo nhẹ lau khóe mắt.
Tạ Trường Phong thoáng giật mình, ông đâu có nói gì ghê gớm, sao tên này lại khóc rồi?
Sở Quân lập tức cất cao giọng: “Khởi bẩm bệ hạ, thần mấy ngày gần đây quan sát tinh tượng, phát hiện nhật nguyệt hợp bích, ngũ tinh liên châu, lại thêm hà thanh vân khánh, quả thật là điềm lành đại cát!”
Năm người đứng bên cạnh: “…”
Nếu không phải đã có tình tiết tiểu thuyết dẫn đường, e rằng bọn họ cũng phải tin thật.
Tất nhiên lời của Sở Quân chính là điều bọn họ muốn nghe.
“Hay! Hay! Hay lắm!”
Tạ Trường Phong liên tục vỗ tay tán thưởng, nét mặt rạng rỡ: “Sở khanh quả không hổ là giám chính, tinh thông thiên văn tinh tú, trẫm nhất định trọng thưởng!”
Sở Quân vội vàng quỳ xuống: “Thần lấy làm run sợ, đây vốn là chức trách bổn phận, thần thực sự không dám nhận ân điển của bệ hạ.”
“Trẫm đã nói ban thưởng thì chính là ban thưởng, cho khanh trăm lượng hoàng kim.”
“Vi thần khấu tạ long ân.”
Tạ Trường Phong đứng dậy rời ghế ngự, đích thân đỡ Sở Quân dậy, giọng điệu thân thiết: “Hôm nay trẫm gặp một việc không biết nên mừng hay lo, ái khanh có nguyện ý hóa giải nghi hoặc cho trẫm không?”
“Được trợ giúp bệ hạ là vinh hạnh của thần.”
Sở Quân cảm động đến đỏ cả vành mắt.
“Minh Huyễn, lại đây.” Tạ Trường Phong vẫy tay.
Tạ Minh Huyễn bước lên, đứng bên cạnh Tạ Trường Phong
“Sở khanh, khanh xem Tề Vương thế nào?” Tạ Trường Phong mỉm cười hỏi.
Sở Quân theo lời ngẩng đầu nhìn, không khỏi kinh hãi, lùi lại hai bước, đến cả râu mép cũng run rẩy: “Ngọc thô kim ẩn, Tề Vương điện hạ đã gột rửa bụi trần, nếm đủ hồng trần, nay đã thoát thai hoán cốt! Đây là điềm lành do thiên đạo ban xuống, quả thực là chuyện vui lớn!”
Mọi người: “…”
Tạ Trường Phong nghiêm mặt, tiếp lời: “Ái khanh nói không sai. Hôm nay sau khi trẫm hôn mê, trong cơn mê mang dường như thấy được đạo tiên giáng lâm. Tiên nhân nói trẫm có duyên với đạo pháp, gánh vác trọng trách nhân gian nên giúp trẫm tích lũy công đức. Không chỉ khai trí cho Tề Vương mà còn để lại cho trẫm vài lời cảnh báo.”
“Thì ra việc bệ hạ, nương nương cùng ba vị điện hạ bất ngờ rơi vào hôn mê chính là vì đạo tiên nhập mộng, mà việc Tề Vương điện hạ phát sốt cao cũng là do tiên nhân điểm hóa khai linh. Thần xin chúc mừng bệ hạ.”
Sở Quân cực kỳ thức thời, thuận theo ý hoàng đế để xác định lại chuyện hoàng thất hôn mê.
Còn về việc Tề Vương điện hạ thật ra tỉnh lại thế nào, ai lại đi truy xét tới cùng?
So với bất kỳ lý do nào khác, “đạo tiên khai trí” rõ ràng càng khiến bách tính tin phục.
Thấy sắc mặt hoàng đế càng lúc càng ôn hòa, Sở Quân tiếp tục tiến một bước: “Không biết lời cảnh báo của đạo tiên mà bệ hạ vừa nhắc rốt cuộc là gì?”
“Chậc, trẫm chính là vì chuyện này mà lo lắng không thôi.”
Tạ Trường Phong nói ra câu mấu chốt: “Đạo tiên nói giữa tháng tư trời sẽ đổ tuyết lớn.”
Sở Quân ngây người.
Bệ hạ, người có muốn tự mình nghe lại xem người vừa nói gì không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


