Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Nhưng cứ nghĩ đến lúc cha bị bệnh nhập viện, công ty lại bị đánh cắp bí mật thương mại, mẹ vì lo cho ba mà ngày ngày chạy ngược chạy xuôi giữa nhà và bệnh viện, lại còn phải gánh thêm chuyện công ty, cuối cùng lao lực đến mức mắc ung thư vú là lại thấy xót mẹ vô cùng luôn!]
Ông Thẩm: ?
Ý là chỉ thấy xót mẹ thôi, cha thì không đáng được thương hả?
Vì muốn giành lại tình thương của con gái, ông Thẩm trầm ngâm chốc lát rồi cố ý hỏi:
“Ưu Ưu, con thấy cha có nên bỏ thuốc lá không?”
Thẩm Ưu mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Con không biết nữa.”
Không biết?
Mọi người ai nấy đều hơi sững lại, rõ ràng đều nghĩ cô bé sẽ thuận miệng khuyên ba bỏ thuốc nhưng…
Ông Thẩm cho rằng con gái không hiểu ẩn ý liền khẳng định chắc nịch:
“Ưu Ưu, chỉ cần con nói một câu thì cha sẽ bỏ thuốc ngay.”
So với tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe hay sự nghiệp sau này thì chuyện bỏ thuốc chỉ là nỗi đau nhất thời, chẳng đáng là bao.
Nghe câu này không chỉ một lần, Thẩm Ưu mặt không đổi sắc, mắt chớp chớp: “Con nghĩ, chắc ba thích hút thuốc đến vậy cũng là có lý do riêng. Biết đâu thuốc lá lại có lợi ích gì đó mà con không biết thì sao. Con không dám quyết thay ba đâu.”
Giọng nói nghe thì dịu dàng như đang quan tâm nhưng càng nghe càng cảm thấy sai sai.
Mọi người đều mơ hồ có cảm giác là lạ nhưng lại không chỉ ra được chỗ nào không đúng.
Hút thuốc thì có lợi ích gì chứ?
[Hút thuốc cũng tốt đấy chứ, tốt ở chỗ có thể chọn trước một mảnh đất nghĩa trang đẹp, nhanh nhanh mà đi đầu thai.]
Phụt!
Sau bữa sáng, ông bà Thẩm phải đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Thẩm Triết An quay sang nhìn Thẩm Ưu: “Thời tiết hôm nay đẹp lắm. Bên nhà họ Từ có tổ chức tiệc sinh nhật, nghe nói còn mời cả ngôi sao đến biểu diễn. Ưu Ưu, em có muốn đi không?”
Nói xong, anh mới sực nhớ còn một người nữa, ngập ngừng liếc sang Thẩm Ngôn: “Còn Tiểu Ngôn, em có muốn đi không?”
“Rồi rồi, đến đoạn diễn chính rồi đây.”
Thẩm Ưu lập tức gật đầu còn không quên làm bộ như vô tình khoe khoang: “Là sinh nhật của Từ Diệp Phàm đó. Trước đây cô ấy từng mời em rồi, em cũng nhận lời rồi. Nhưng mà chắc chị gái không muốn đi đâu nhỉ? Em sợ chị không quen mấy chỗ đông người như vậy.”
Nghe qua thì như đang nghĩ cho Thẩm Ngôn nhưng thật ra là đang ngầm châm chọc chị quê mùa, không hợp với những nơi sang trọng náo nhiệt.
[Chị à! Đừng trách em nhé. Em cũng chỉ là một bé trà xanh bình thường không có gì đặc biệt thôi mà.]
Thẩm Ngôn liếc cô một cái, dứt khoát đáp: “Đi.”
Thẩm Ưu có một nhóm chat chị em hờ, cái nhóm này thường để chuyên khoe quần áo, túi xách, trang sức mới mua rồi nịnh hót qua lại. Trước kia còn mơ hồ, Thẩm Ưu rất thích sinh hoạt trong nhóm, cũng hay đăng bài còn mấy người kia thì ra sức tâng bốc cô.
Sau khi thức tỉnh, cô nhận ra chẳng ai trong đó thực sự thật lòng với mình nên cũng chẳng buồn duy trì tình chị em hờ đó nữa.
Từ Diệp Phàm, tiểu thư nhà họ Từ, là một trong những thành viên chị em hờ đó, thường xuyên ra sức bợ đỡ Thẩm Ưu để lấy lòng.
Tối qua sau khi theo mẹ Thẩm rời đi, trong group có rất nhiều người hỏi tại sao cô đột ngột biến mất và Từ Diệp Phàm cũng nhắn hỏi liệu hôm nay cô có đến dự tiệc sinh nhật không.
Sự tình lần này khiến Thẩm Ưu cũng phải bất ngờ.
Theo lý mà nói, giờ ai cũng biết cô là con gái giả, dù không bị đá khỏi nhóm chị em hở thì ít nhất cũng nên dần giữ khoảng cách với cô mới phải, sao bây giờ ngược lại còn nhiệt tình hơn trước?
Bữa tiệc sinh nhật được tổ chức rất linh đình.
Bánh ngọt, trái cây, nước ngọt, rượu vang bày la liệt, đầy đủ chẳng thiếu gì.
Tuy vậy, những bữa tiệc trong giới thượng lưu thì đâu chỉ đơn giản là tiệc mừng sinh nhật.
Nó còn là trường đấu ngầm của danh lợi, tiền tài, quan hệ và cơ hội.
Vừa mới vào không bao lâu đã có mấy người tới bắt chuyện.
Sau một hồi trò chuyện qua loa, Thẩm Triết An quay đầu lại dặn dò hai chị em tự đi dạo chơi rồi rời đi cùng họ.
Thẩm Ưu vừa quay người lại đã không thấy Thẩm Ngôn đâu nữa.
Cô vốn định tìm chỗ yên tĩnh ngồi nghỉ một lát, ai ngờ lại bị Từ Diệp Phàm phát hiện.
“Ưu Ưu! Cậu đến thật rồi!”
Từ Diệp Phàm mừng rỡ chạy đến, nhận lấy món quà từ tay Thẩm Ưu rồi lập tức thân thiết khoác tay cô: “Hôm nay cậu đi một mình à?”
Thẩm Ưu giữ vững nụ cười xã giao: “Không đâu, anh cả và chị gái tôi cũng đến nữa đấy.”
Nghe vậy, gương mặt Từ Diệp Phàm lập tức sa sầm: “Ơ, thế anh hai cậu không tới sao? Hôm trước cậu còn nói sẽ tìm cơ hội giới thiệu tớ với anh ấy mà.”
Anh hai của Thẩm Ưu là đạo diễn thiên tài nổi tiếng, mỗi tác phẩm đều giành được giải thưởng quốc tế và oanh tạc phòng vé. Trong vòng năm năm, anh đã lăng xê thành công ba Ảnh đế và hai Ảnh hậu.
Gần đây lại nghe nói anh chuẩn bị quay phim truyền hình nên Từ Diệp Phàm là kẻ luôn mơ làm minh tinh top đầu, tất nhiên sẽ muốn bám vào Thẩm Ưu để đi cửa sau.
Thẩm Ưu nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Cậu cũng biết rồi đấy, anh hai mình bận lắm, mấy tháng rồi chưa về nhà. Mình cũng liên lạc không được.”
Vừa nói xong, một chàng trai đi ngang qua bỗng cau mày: “Từ Diệp Phàm, cô bị điên à? Gọi cả Thẩm Ưu đến đây làm gì? Xúi quẩy!”
Giọng hắn không nhỏ, những người có mặt ở đây đa số đều là người từng dự tiệc tối hôm qua, từng chứng kiến drama đầy kịch tính của nhà họ Tôn.
Cái tên Thẩm Ưu vừa vang lên, mọi người liền dỏng tai lên nghe ngóng, vẻ mặt phấn khích như sắp ăn được dưa mới.
Thẩm Ưu liếc nhìn cậu ta một cái, thấy mặt rất xa lạ, chẳng hiểu sao cậu ta lại có thái độ thù địch với mình như thế.
Từ Diệp Phàm hằn học trừng mắt nhìn người kia: “Từ Duệ Lỗi, đây là sinh nhật của tôi! Tôi thích mời ai thì mời! Anh quản được chắc?”
[Từ Duệ Lỗi? Nghe quen thế nhỉ! Hình như là anh họ của Từ Diệp Phàm? Nhưng cái này không quan trọng mà quan trọng là mình đã từng thấy “dưa” của hắn rồi!]
Có dưa!
Bề ngoài, mọi người vẫn giả vờ nói cười nhưng trong lòng thì như gắn ăng-ten, hóng đến mức không chớp mắt.
Từ Diệp Phàm cười như có như không, ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê.
Để xem tên Từ Duệ Lỗi lúc nào cũng lên mặt này, lần này mất mặt thế nào đây!
Chỉ có điều, Từ Duệ Lỗi tối qua không tham gia yến tiệc nên chưa biết chuyện mọi người có thể nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Ưu.
Vừa nãy đột nhiên nghe thấy tiếng cô nhưng lại không thấy cô mở miệng, nét mặt hắn ta liền trở nên kỳ quái.
Ảo giác à?
[Haha, thì ra Từ Duệ Lỗi chính là chó săn trung thành của Trần Thanh Nhã à?]
Những người cùng biết Từ Duệ Lỗi và Trần Thanh Nhã: ?
Không phải hắn ta luôn miệng nói chỉ coi Trần Thanh Nhã là bạn sao?
Giỏi lắm, vậy mà lén lút làm chó liếm sau lưng!
Ánh mắt của mọi người xung quanh dần chuyển thành ánh nhìn khinh bỉ khiến mặt Từ Duệ Lỗi cứng đờ như bị tát vào mặt.
Thẹn quá hóa giận, Từ Duệ Lỗi giận dữ gào lên: “Thẩm Ưu, cô dám tung tin bịa đặt nữa thử xem! Tin tôi đánh cô không?”
Thẩm Ưu giả vờ sợ hãi, nép người ra sau lưng Từ Diệp Phàm: “Ơ, tôi có nói gì đâu mà.”
[Từ cấp hai đến tận đại học, thư tình viết - à không, là chép lại hơn sáu trăm bức. Hạc giấy nhiều đến mức đổ đầy ba lọ thuỷ tinh, tỏ tình trực tiếp bị từ chối hơn năm mươi lần. Ôi trời, làm như thế mà vẫn không thành công, tôi khuyên anh nên bỏ cuộc đi thì hơn, anh trai à.]
Từ Duệ Lỗi: “…”
Mẹ kiếp! Sao con nhỏ Thẩm Ưu biết chi tiết đến thế?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)