Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Chó liếm, liếm đến cuối cùng cũng chẳng có gì trong tay.]
Không ít thanh niên trong buổi tiệc gật đầu tán đồng trong lòng.
Nhưng trước khi các cô gái kịp cảm động vì chung thủy và si tình của Từ Duệ Lỗi thì đã bị tiếng lòng của Thẩm Ưu dội cho gáo nước lạnh:
[Xời, cứ tưởng thế nào, hóa ra là một trái dưa hư và bốc mùi!]
[Vừa bị Trần Thanh Nhã từ chối, quay đầu đã tìm gái vui chơi trong bar? Thật bẩn thỉu!]
Lời này vừa vang lên, ánh mắt mọi người nhìn Từ Duệ Lỗi lập tức đổi từ khinh thường sang ghê tởm.
Từ Duệ Lỗi cứng đờ cả người, đang định nổi điên thì bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó vội điều chỉnh sắc mặt, cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, giả vờ ho khan mấy tiếng: “À, tôi có bạn gái rồi, mới công khai trên vòng bạn vài hôm trước. Ai có tôi trong danh sách bạn chắc đều thấy cả đấy?”
Đúng rồi, hắn đúng là từng công khai người yêu trên mạng xã hội, đăng cả hơn chục cái story khoe tình yêu ngọt ngào khiến người ta muốn chặn luôn.
Hắn vốn định trực tiếp vạch mặt Thẩm Ưu nhưng vừa nghĩ đến việc mọi người chỉ nghe được tiếng lòng của cô chứ không nghe chính cô nói liền lập tức đổi giọng: “Tôi và bạn gái rất yêu nhau. Mong ai đó đừng tung tin đồn vớ vẩn làm ảnh hưởng tới danh dự của tôi và hạnh phúc của chúng tôi.”
Ngoại trừ bản thân Thẩm Ưu, ai cũng hiểu câu “ai đó” của Từ Duệ Lỗi là chỉ ai.
Mọi người liếc nhìn nhau, bắt đầu dao động.
Đúng ha?
Hình như chúng ta đang quá tin vào tiếng lòng của Thẩm Ưu thì phải?
Hôm qua đúng là cô bóc ra cả đống chuyện của nhà họ Tôn khiến bọn họ há hốc mồm nhưng ai dám chắc những chuyện đó đều là thật 100% chứ?
Biết đâu chỉ là trùng hợp hoặc cô tình cờ nghe được bí mật gì đó, chứ đâu thể thần thông đến mức chuyện gì cũng biết?
Từ Duệ Lỗi cảm nhận được ánh mắt quanh mình dịu đi, âm thầm thở phào còn đắc ý cong môi.
[Ơ, anh ta tuyên bố có bạn gái chi vậy? Có ai hỏi đâu? Lố quá! Tôi không phải kiểu người thấy chó gặm xương cũng phải ăn ké đâu nhé!]
Thẩm Ưu nhăn mặt, trong lòng tràn đầy khó hiểu.
Từ Diệp Phàm ở bên cạnh vừa định lên tiếng giải thích, lại phát hiện bản thân không phát ra được tiếng nào!
Cô nàng há miệng, ngẩn người.
Mà Thẩm Ưu đã lại âm thầm tra “tuyển tập dưa” trong đầu, nhanh chóng nở nụ cười mỉa.
[Hừ, mặt không đẹp đã đành, lại còn học trò cũ của tiểu thuyết tổng tài? Lấy bạn gái làm thế thân cho người trong lòng? Buồn nôn thật sự!]
Nghe vậy, nét cười đắc ý trên mặt Từ Duệ Lỗi cứng đờ.
Linh cảm xấu lập tức trào dâng.
Cô lại định nói gì nữa?
[Cái gọi là “công khai tình yêu” chỉ toàn là diễn thôi. Mục đích là để chọc tức Trần Thanh Nhã mà thôi!]
“Cái gì?” Không ít người kêu lên khe khẽ.
Bạn gái là thế thân?
Nghe đến đây, có người lập tức lấy điện thoại ra, vào xem vòng bạn của Từ Duệ Lỗi.
Mở lên xem thì haha.
Cô gái trong ảnh quả nhiên có nét giống Trần Thanh Nhã, đặc biệt là đôi mắt và sống mũi.
[Cười chết mất. Từ Duệ Lỗi tin lời đám bạn “quân sư quạt mo”, tưởng làm vậy Trần Thanh Nhã sẽ ghen? Sẽ để ý đến hắn? Đúng là ngu mà!]
Trên trán Từ Duệ Lỗi nổi gân xanh, nghiến răng định nổi khùng thì đúng lúc ấy, Thẩm Ưu lại nhỏ nhẹ buông thêm một câu chốt hạ.
[Nếu hắn biết mấy quân sư mà hắn tin tưởng cũng đang lén lút làm chó liếm của Trần Thanh Nhã thì không biết có phát điên không nhỉ? Hahaha!]
Từ Duệ Lỗi: “…”
Mọi người quanh đó đều cúi đầu bịt miệng, cố nhịn cười.
Không biết thì thôi nhưng bây giờ thì biết rồi. Và ai cũng biết rồi. E là Từ Duệ Lỗi thật sự sắp sụp đổ rồi.
[Khổ nhất vẫn là bạn gái làm thế thân kia thôi. Mới dính bầu đành phải nghỉ học, còn tưởng mình có được tình yêu đẹp chứ. Ai ngờ bạn trai vừa nhớ người cũ, vừa ra ngoài hú hí khắp nơi. Nếu cô ấy biết thì liệu có tức đến mức sảy thai không.]
Không ít cô gái, khi nghe thấy tiếng lòng đầy tiếc nuối của Thẩm Ưu, bất giác thương xót cô gái bị Từ Duệ Lỗi lừa dối.
[Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Từ Duệ Lỗi ngay từ đầu đã chẳng hề có ý định giữ lại đứa con đó, càng không nghĩ đến chuyện phải chịu trách nhiệm. Từ đầu tới cuối, hắn chỉ coi cô gái ấy là công cụ để chọc tức Trần Thanh Nhã, để thỏa mãn ham muốn của bản thân mà thôi. Chờ qua một thời gian nữa, hắn sẽ thuê người dàn dựng một vụ tai nạn, khiến bạn gái sảy thai rồi còn trắng trợn đổ ngược lại bảo cô ta không biết giữ con, lấy cớ đó mà chia tay!]
Từ Duệ Lỗi nghe đến đây, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.
Khốn kiếp! Những suy tính này hắn chưa từng hé răng với bất kỳ ai! Chẳng lẽ cô ta là giun trong bụng hắn sao? Sao lại biết rõ đến vậy?
Những cô gái xung quanh siết chặt nắm tay, khuôn mặt hiện rõ sự phẫn nộ. Ngay cả vài thanh niên đứng gần đó cũng không giấu nổi vẻ khinh bỉ.
Hổ dữ còn không ăn thịt con, thế mà Từ Duệ Lỗi lại làm ra chuyện đê tiện như vậy, rốt cuộc là loại đàn ông gì đây?
[Ồ, phốt của Từ Duệ Lỗi còn chưa dừng lại ở đó đâu.]
Gì cơ? Còn nữa à? Càng nhiều càng tốt, mọi người rất muốn nghe tiếp!
[Tsk tsk tsk, hắn còn thường xuyên lái xe sau khi uống rượu! Tháng trước, sau khi nhậu về, lúc đỗ xe còn quên tắt đèn nháy. Một người phụ nữ mang thai đi ngang qua, tốt bụng nhắc nhở hắn một câu, thế mà hắn lại thấy người ta dạy đời, không vừa mắt liền ra tay đánh khiến người ta sảy thai luôn!]
Mọi người: “…”
Thật sự rất xứng đáng được ngồi tù!
[Trời ơi, lòng dạ hắn còn hẹp hơn cả cái lỗ kim ấy chứ!]
Phụt.
Nghe đến đây, Từ Diệp Phàm không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thẩm Ưu nghiêng đầu, nhìn cô đầy thắc mắc: “Cậu cười gì vậy?”
Từ Diệp Phàm khẽ nhướng mày, cong môi mỉm cười, ánh mắt liếc về phía Từ Duệ Lỗi đang đứng chết lặng rồi nhẹ nhàng nói: “Tớ chợt nhớ ra một câu: Người ta càng thiếu cái gì thì lại càng thích khoe mẽ cái đó.”
Thì ra là đang cười nhạo mấy lần hắn khoe khoang tình yêu giả tạo gần đây.
Tuy thấy cô nói có lý, nhưng Thẩm Ưu chỉ nhẹ nhàng chớp mắt, giọng nói mềm mại đầy ngụ ý: “Diệp Phàm à, cậu nói vậy coi chừng anh họ cậu lại hiểu lầm là cậu đang cố tình châm chọc đấy.”
[Để xem Hứa Duệ Lỗi còn phốt gì nữa nào.]
Đủ rồi!
Từ Duệ Lỗi cuối cùng cũng không thể nhịn nổi nữa. Mặt hắn tối sầm lại, sải bước lao về phía hai người họ, hung hăng đẩy Từ Diệp Phàm ra, tay còn lại định chụp lấy Thẩm Ưu.
“Á!”
Ngay khoảnh khắc đó, một vật gì đó bay vèo tới, đập trúng cánh tay hắn. Cơn tê rần lan khắp cánh tay khiến hắn không thể cử động, đành trơ mắt nhìn Thẩm Ưu né người lùi lại, thoát khỏi tầm tay.
Cúi đầu nhìn xuống, thứ vừa đánh trúng hắn là một viên bi thủy tinh.
Từ Duệ Lỗi lập tức quét mắt nhìn quanh: “Là ai làm?”
“Là tôi.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía phát ra giọng nói.
Trên gác lửng, một thanh niên với mái tóc bạc ánh lên chút lạnh lẽo đang đứng dựa người vào lan can. Tóc mái rũ nhẹ xuống trán, mang theo nét phóng khoáng bất cần. Cánh tay anh ta tựa lên thành lan can, tay còn lại cầm một chiếc ná cao su, môi mỉm cười nhạt đầy kiêu ngạo.
“Sao? Muốn tìm tôi tính sổ à?”
Ngọn lửa giận bừng bừng trong lòng Từ Duệ Lỗi lập tức tắt ngấm.
Là Tạ Trần Tiêu!
Mọi người theo bản năng nhìn theo ánh mắt của anh ta.
Khuôn mặt Từ Duệ Lỗi trong chớp mắt trở nên cứng đờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)