Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 8: Anh Cả Và Mình Đúng Là Ăn Ý Quá Trời!

Cài Đặt

Chương 8: Anh Cả Và Mình Đúng Là Ăn Ý Quá Trời!

Người trong cuộc - Thẩm Diễn lại làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên nói: “Ồ, vậy bây giờ có thể xin lỗi tiếp rồi chứ?”

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, bà dì buộc phải cắn răng quỳ xuống, nuốt hết nỗi nhục vào lòng, dập đầu ba cái trên sàn nhà.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén, thù hận vừa rồi đã được thay bằng vẻ mặt lấy lòng gượng gạo: “Tiểu Ngôn, giờ con có thể tha thứ cho dì rồi chứ?”

Thẩm Ngôn suy nghĩ vài giây, rồi khẽ lắc đầu: “Không được.”

“Cái gì?”

Ánh mắt của Thẩm Ngôn như được phủ một tầng băng mỏng, nụ cười nhạt cũng có phần lạnh lẽo: “Tôi chỉ bảo muốn xem thành ý của dì, chứ chưa từng nói sẽ tha thứ.”

Như bị tát thẳng một cái thật đau vào mặt, sắc mặt bà dì lập tức trắng bệch rồi lại tái xanh.

Ngũ Giai Văn thì hoàn toàn mất kiểm soát, gào lên giận dữ, giọng the thé: “Thẩm Ngôn! Mày dám đùa giỡn tụi tao?!”

Ánh mắt Thẩm Ngôn bỗng lóe sáng, khi tay của Ngũ Giai Văn vừa vươn tới, cô đã nhanh chóng túm lấy cánh tay đối phương, vặn mạnh ra sau!

“Á!”

Tiếng hét đau đớn vang lên, mặt Ngũ Giai Văn tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Dì thấy vậy liền hốt hoảng hét lên: “Buông con bé ra!”

Thân hình Thẩm Ngôn có vẻ mảnh khảnh nhưng lại khiến Ngũ Giai Văn chật vật như con gà con bị tóm cánh giãy mãi không ra.

Thẩm Ngôn liếc bà dì một cái, giọng nhàn nhạt:

“Muốn tôi thả cô ta? Được. Trước hết phải xin lỗi bà Thẩm.”

Vừa rồi dì còn chửi rủa bà Thẩm là đứa vong ân phụ nghĩa giờ lại muốn rời đi như chưa có chuyện gì sao? Nằm mơ!

Câu nói này khiến tất cả đều sững người, đặc biệt là bà Thẩm, bà hơi giật mình khi nghe con gái gọi mình là “bà Thẩm”, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc buồn khó tả.

Dường như cảm nhận được chút thay đổi đó, ông Thẩm khẽ siết vai và ôm nhẹ bà vào lòng như để an ủi.

Đúng lúc ấy, Thẩm Triết An đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lặng lẽ đi vào thư phòng.

Trong khi đó, Ngũ Giai Văn vẫn gào lên: “Đừng nghe nó! Mẹ, mẹ không sai, không phải xin lỗi gì hết!”

“Phiền chết đi được.”

Ánh mắt Thẩm Ngôn tối sầm lại, bàn tay khẽ siết chặt khiến Ngũ Giai Văn gào thét trong đau đớn, mồ hôi lạnh ròng ròng.

Gương mặt Thẩm Ngôn vẫn bình thản như nước, ánh mắt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn:

“Nếu không quyết định nhanh thì tay con gái bà sẽ gãy thật đấy.”

Ngũ Giai Văn vốn tưởng cô chỉ hù dọa nhưng cánh tay càng lúc càng đau đến mức gần như phát khóc!

Không thể cứng miệng thêm được nữa, Ngũ Giai Văn rít qua kẽ răng, giọng khàn đặc gào lên: “Mẹ! Mau xin lỗi đi! Nếu không tay con gãy thật đó!”

Bà dì mím chặt môi, mặt trắng bệch: “Giai Văn”

Bà ta định phản bác gì đó nhưng Ngũ Giai Văn sắp đau ngất đến nơi, không chờ nổi nữa liền gào to với vẻ mặt vặn vẹo: “Mau lên! Mẹ muốn thấy con tàn phế mới vừa lòng à?”

Không còn cách nào, bà ta đành lê bước đến trước mặt bà Thẩm, lúng túng cúi đầu: “Xin… xin lỗi em… à không… bà Thẩm, làm ơn bảo Thẩm Ngôn buông con gái tôi ra, tôi van bà.”

Bà Thẩm chưa kịp phản ứng thì Thẩm Triết An đã quay lại, tay anh cầm theo một xấp giấy tờ.

“Khoan đã.” Anh nói, giọng bình thản mà sắc bén: “Trước khi thả người thì ký cho tôi cái này.”

“Gì cơ? Tài liệu gì vậy?” Thẩm Ưu tò mò, ghé vào nhìn, vừa liếc thấy dòng chữ “Hợp đồng chuyển nhượng tài sản” đã lập tức sáng bừng mắt: “Wow.”

Thẩm Triết An lạnh nhạt nói: “Những năm qua hai người các người đã lấy quá nhiều từ nhà họ Thẩm. Quần áo, trang sức, tiền mặt, thôi thì chúng tôi không truy nữa. Nhưng hai căn nhà ở trung tâm thành phố và ba chiếc xe sang mà bà moi từ tay mẹ tôi thì phải trả lại nguyên vẹn.”

[Trời ơi! Anh cả nghĩ giống y mình luôn! Đúng là ăn ý số dzách!]

Có lẽ không ngờ họ lại bất ngờ “lật bài ngửa” như vậy nên sắc mặt dì tái mét ngay lập tức: “Những thứ đó là do các người tự nguyện cho chúng tôi mà! Đã cho rồi thì còn mặt mũi nào đòi lại chứ?!”

Thấy vẻ mặt lúng túng đến buồn cười của họ, Thẩm Ưu suýt bật cười thành tiếng. Trong lòng cô chỉ muốn vỗ tay hét to: “Sảng khoái quá trời luôn!”

[Ngơ ngác rồi phải không? Còn mơ mộng đòi căn nhà ở Cảnh Lam Hoa Uyển nữa chứ, hừ, bây giờ ngay cả cái móng tay cũng không giữ nổi!]

Sau khi gỡ bỏ lớp hào quang mang tên “thân nhân của anh trai quá cố” thì trong mắt bà Thẩm, hai mẹ con nhà kia đã trở thành kẻ vô liêm sỉ đến tận xương tủy.

Bà lạnh lùng bật cười: “Còn những món nữ trang bà lén lấy đi lúc tôi không để ý, tôi chẳng hề tự nguyện tặng cho bà đâu.”

Ánh mắt Thẩm Ưu bừng sáng.

[Tuyệt vời! Mẹ biết hết cả rồi!]

[Nếu họ không chịu ký vào hợp đồng thì cứ nộp đoạn video giám sát cho cảnh sát thôi! Với số tài sản lấy cắp nhiều như vậy, chắc chắn đã đủ cấu thành tội trộm cắp rồi, vào tù bóc lịch vài năm cũng không ít đâu!】

Nghe tiếng lòng của Thẩm Ưu, Thẩm Triết An có chút chần chừ. Du sao, dì và em họ vẫn là người thân mà, có nên đẩy họ vào tù không? Liệu có quá tàn nhẫn không?

Hiển nhiên, hai mẹ con họ cũng không ngờ rằng bà Thẩm lại biết rõ chuyện những món đồ mất tích là do họ lấy trộm, sắc mặt lập tức tái đi, tay chân luống cuống.

Bà dì vẫn cố chối đến cùng, gân cổ cãi: “Tôi không hiểu cô đang nói gì hết! Sao cô lại vu oan cho tôi trộm đồ? Có bằng chứng không?”

Nghe vậy, Thẩm Triết An cau mày, giọng trầm xuống nói: “Chuyện các người đã làm, chỉ cần xem lại camera là rõ ngay.”

Dừng một chút, anh liếc nhìn khuôn mặt đang căng cứng của dì, giơ bản hợp đồng trong tay lên: “Ký vào. Nếu không thì cứ chờ cảnh sát đến bắt các người đi.”

Vừa dứt lời, Ngũ Giai Văn lại hét lên một tiếng đau đớn.

Thẩm Ngôn thản nhiên nói: “Nếu không chịu làm theo thì cánh tay con gái bà hôm nay chắc chắn không giữ nổi đâu.”

Ngũ Giai Văn đau đến không chịu nổi nữa, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào cầu xin: “Mẹ! Ký đi! Con không cần cái nhà hay cái xe rác rưởi gì của họ đâu!”

Rác rưởi cái đầu cô ta, hai căn nhà ở trung tâm thành phố và ba chiếc xe sang gộp lại cũng trị giá ít nhất chín chữ số!

Không chịu nổi ánh mắt van nài của con gái, bà dì run run cầm bút ký tên vào bản hợp đồng, lúc này Thẩm Ngôn mới buông tay.

Cuối cùng cũng tống được hai mẹ con mặt dày kia ra khỏi nhà, Thẩm Ưu thở phào nhẹ nhõm.

Còn những người khác trong nhà thì âm thầm họp gia đình, bắt đầu một cuộc họp nghiêm túc.

Sáng hôm sau.

Trong lúc ăn sáng, ông Thẩm cố tình ho khan vài tiếng, vẻ như lơ đãng buông lời than: “Mấy hôm nay không hiểu sao cứ ho khan liên tục, thi thoảng còn tức ngực nữa.”

Thẩm Ưu không nghi ngờ gì, vô tư nói: “Ba làm việc vất vả, phải chú ý sức khỏe nha!”

Nhưng bà Thẩm không nghe thấy tiếng lòng của con gái nên trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: “Em thấy chắc là do anh hút thuốc nhiều quá đó.”

Nghe đến từ khóa “hút thuốc”, tay Thẩm Ưu đang cầm ly sữa chợt khựng lại.

[Cũng không phải là không thể đâu nha! Ho khan, tức ngực nghe giống mấy triệu chứng sớm của ung thư phổi lắm!]

[Haizz. Đừng thấy mẹ giờ còn xinh đẹp như thế, nhìn trẻ hơn người cùng tuổi đến hai chục tuổi nhưng mà.]

Bà Thẩm: ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc