Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 4: Bà Ta Tưởng Cô Dễ Bị Lợi Dụng Vậy Sao?

Cài Đặt

Chương 4: Bà Ta Tưởng Cô Dễ Bị Lợi Dụng Vậy Sao?

Thẩm Ưu không hề hay biết mẹ Thẩm đang hoang mang vì tiếng lòng của mình. Sau khi trở về biệt thự nhà họ Thẩm, cô trở về phòng thay bộ lễ phục ra sau đó nằm dài trên giường nghịch điện thoại một lúc.

Nghe thấy giọng nói của Thẩm Ưu, người phụ nữ đang cầm nắp nồi khựng lại, sau đó tắt bếp, quay lại cười giả tạo nói: “Ưu Ưu à? Dì nghe nói cháu và mẹ về sớm, dì nghĩ cháu chưa ăn gì nên đã hầm nồi canh gà này. Dì vừa định mang lên đã thấy cháu xuống rồi.”

“Trời ơi, cháu biết dì thương cháu nhất mà.”

Thẩm Ưu khách sáo nói, khi người phụ nữ không chú ý khóe môi cô khẽ nhếch lên .

Từ khi hai mẹ con bà ta chuyển đến sống cùng nhà Thẩm, họ chưa bao giờ tỏ vẻ khách khí. Họ tự nhiên ra lệnh cho người hầu cứ như chủ nhà, thậm chí đến mặc quần áo cũng cần người giúp. Chưa bao giờ thấy bà ta tự mình vào bếp hầm canh cả?

Vô sự hiến ân cần, không phải trộm thì cũng là lừa đảo.

Thẩm Ưu đi đến bên cạnh người phụ nữ, nhìn lướt qua nồi canh gà vàng óng, cười nói: “Đến giờ cháu mới biết dì biết hầm canh đấy.”

Nghe cô nói vậy, nụ cười trên mặt bà ta đột nhiên cứng đờ.

Câu này nghe cứ là lạ như có ý châm chọc thì phải?

Nhưng Thẩm Ưu lại nói tiếp: “Thơm quá.” Khiến bà ta yên tâm hơn.

Không thể nào, con bé Thấm Ưu ngốc nghếch này chả biết gì, sao nó có thể châm chọc ai được chứ?

Nghĩ vậy, bà ta càng yên tâm, cười niềm nở khoác tay cô: “Ưu Ưu à, dì thương cháu nhiều như vậy nên cháu có thể giúp dì một chuyện nhỏ không?”

Quả nhiên là có chuyện.

Thẩm Ưu chớp chớp mắt, tỏ vẻ ngây thơ hỏi lại: “Chuyện nhỏ gì vậy ạ?”

“Cháu biết đấy, điểm thi đại học của chị họ không được như mong muốn nhưng nó lại rất muốn vào Đại học W.”

Bà ta còn chưa nói xong, Thẩm Ưu đã đoán ngay được “chuyện nhỏ” kia là gì rồi.

Bà ta tưởng cô dễ bị lợi dụng vậy sao?

Thẩm Ưu mỉm cười ngắt lời bà ta: “Không phải Dì định nhờ cháu tìm cách cho chị họ vào trường W đấy chứ?"

“Tất nhiên là cháu không giúp được rồi nhưng cháu có thể nhờ cha tìm mối quan hệ giúp đỡ việc này.” Bà ta tiếp tục nói: “Cha cháu là doanh nhân lớn như thế, muốn quen ai mà chẳng được? Chỉ là chuyện đưa một người vào đại học thôi mà, chẳng phải chuyện này qua dễ xử lý sao?”

Nụ cười trên mặt Thẩm Ưu vẫn không đổi, cô nghiêng đầu hỏi lại với vẻ tò mò: “Vậy sao dì không trực tiếp nhờ ba cháu luôn đi?”

Nếu không bị từ chối thì bà ta cũng chẳng cần đi đường vòng đến tìm con bé này giúp đỡ!

Nhưng vì đang ở trước mặt Thẩm Ưu nên bà ta sẽ không nói thật, chỉ cười nói: “Đương nhiên là bởi vì cha cháu thương cháu nhất rồi!”

Thẩm Ưu rất thích nghe những lời nịnh hót kiểu này nên bà ta nghĩ thể nào cô cũng sẽ vui vẻ đồng ý.

“Đại học W cũng nằm trong top 10 cả nước đấy.” Thẩm Ưu trầm ngâm nói sau đó dùng vẻ mặt ngây thơ nhất nói ra những lời châm chọc nhất: “Nếu cháu nhớ không nhầm, với số điểm của chị họ thì muốn vào đại học bình thường cũng còn khó khăn nhỉ?”

Nghe thì giống như đang chê bai nhưng trên mặt cô vẫn rất ngây thơ, cứ như thể cô chỉ đang quan tâm hỏi han thôi.

Sắc mặt người phụ nữ lập tức sa sầm, vừa muốn mắng lại chẳng biết có nên mắng hay không.

Trong lòng Thẩm Ưu thầm cười nhạo, ngoài mặt cô vẫn giữ thái độ quan tâm đến Ngũ Giai Văn: “Dù chị họ vào được Đại học W thì chị ấy có thể tốt nghiệp và lấy bằng được không?”

Nghe vậy, bà dì lập tức nổi giận: “Ý cháu là sao? Con gái dì chỉ không thi tốt một lần thôi, chứ không phải không đủ năng lực vào Đại học W!”

“Ồ!” Thẩm Ưu bị quát cũng không tức giận, cô chỉ gật đầu, chân thành nói: “Vậy thì dì cứ để chị ấy ôn lại một năm rồi tự thi đậu vào Đại học W không phải tốt hơn sao? Làm vậy chị họ có thể chứng minh được thực lực bản thân lại chẳng sợ người ta đồn đoán đi cửa sau.”

Nghe cô nói chuyện lòng vòng một hồi bà ta mới nhận ra điều gì đó không đúng, sắc mặt chợt tối sầm, giọng trở nên lạnh lùng: “Thẩm Ưu, nói nhiều như thế nhưng cháu không muốn giúp đúng không?”

Thẩm Ưu mỉm cười gật đầu: “Đúng thế.”

Mất nhiều thời gian như vậy mới hiểu ra, đúng là mẹ nào con nấy đều ngu ngốc như nhau.

“Dì à, cháu khuyên dì rảnh rỗi thì chịu khó lên mạng học hỏi thêm chút kiến thức, kẻo ra ngoài bị người ta cười cho là không hiểu biết, lúc ấy chẳng phải nhà Thẩm cũng mất mặt theo sao?”

Không ngờ con bé này luôn dễ dàng thao túng mà hôm nay lại thay đổi như biến thành người khác còn dám châm chọc cả trưởng bối. Bà dì tức tối gào lên: “Đứa con hoang kia, mày dám cười nhạo tao à?”

Thấy Thẩm Ưu định rời đi, bà ta vội túm lấy tay cô, móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt mềm mại khiến cô đau đến mức suýt bật khóc.

Sống ở nhà họ Thẩm bao nhiêu năm, bà ta đã quen với việc được người khác cung phụng. Nhưng hôm nay lại gặp phải sự phản kháng bất ngờ của Thẩm Ưu khiến bà ta không thể chịu nổi?

Tức giận vì bị từ chối và mất mặt khiến khuôn mặt bà ta vặn vẹo, giận dữ gào lên: “Hôm nay tao sẽ thay cha mẹ dạy dỗ mày để mày biết thế nào là kính trọng người lớn!”

Bốp, bốp, bốp.

Tiếng vỗ tay đột ngột vang lên, hai người giật mình quay lại thấy Thẩm Ngôn đang đứng tựa nơi ngưỡng cửa nhà bếp, vừa vỗ tay vừa mỉm cười như có như không.

Ơ, bọn họ về lúc nào thế?

Thẩm Ưu theo phản xạ muốn mở miệng cầu cứu nhưng khi ánh mắt hai người giao nhau, cô liền nhớ tới cái thiết lập nhân vật chết tiệt kia.

Theo thiết lập nhân vật Thẩm Ưu thì dù có đau đến chết đi sống lại thì cô cũng không bao giờ chịu cúi đầu cầu cứu Thẩm Ngôn.

Và dù cô có mở miệng thì với mức độ chán ghét của Thẩm Ngôn dành cho cô, chắc chắn cô ấy sẽ không giúp.

Cảnh báo trừng phạt hiện lên trong đầu khiến Thẩm Ưu phải quay mặt đi, giả vờ không nhìn thấy Thẩm Ngôn.

Nhưng Thẩm Ngôn lại nghe thấy tiếng gào khóc trong lòng cô.

[Hu hu hu đau quá! Tay tôi đau quá!]

[Bao giờ cảnh này mới xong đây?]

[Có phải vì chị gái không ở trong phòng nên cảnh này vẫn chưa xong không?]

[Chị, chị hãy mau về phòng rồi đợi dì mang canh gà đến cho chị đi! Đừng có đứng lì ở đây nữa!]

Thẩm Ngôn hơi nhướng mày, cô lặng lẽ quan sát người phụ nữ đang đứng trong bếp. Sắc mặt bà ta không có gì bất thường như không nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Ưu, điều đó khiến cô càng thêm thắc mắc.

Tình tiết? Cảnh?

Vốn dĩ cô cho rằng Thẩm Ưu chỉ vô tình biết được bí mật của nhà họ Tôn nhưng giờ xem ra con bé này không chỉ biết nhiều hơn cô tưởng mà có khi còn có khả năng tiên tri nữa.

Thẩm Ngôn lạnh lùng ra lệnh: “Buông cô ấy ra.”

Giọng nói của Thẩm Ngôn vừa vang lên liền mang theo khí thế khiến người khác không dám trái lời. Người phụ nữ theo phản xạ buông tay Thẩm Ưu ra.

Thẩm Ưu cũng chưa kịp nghĩ nhiều chỉ theo bản năng vội vàng né người, tránh xa nguy hiểm.

Khi bà dì kịp phản ứng thì hai người họ đã biến mất từ lâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc