Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tôi sẽ không bao giờ biết ơn chị đâu!”
Nói xong, Thẩm Ưu hậm hực đóng sầm cửa ngay trước mặt cô.
Phòng của Thẩm Ưu nằm ngay bên cạnh nhưng chưa kịp bước vào phòng, trong đầu Thẩm Ngôn đã vang lên tiếng lòng đầy tự trách của cô em gái.
[Đáng ghét! Trên đời này sao lại có người không biết điều, không biết ơn như mình cơ chứ!]
Haha, hóa ra cô ta cũng biết mình vô lý như thế nào.
Không hiểu sao, Thẩm Ngôn tự dưng bật cười.
Sau khi về phòng không lâu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.
Một người phụ nữ đứng ở cửa, tay bưng khay gỗ, trên khay là bát canh gà nóng hổi còn đang bốc khói nghi ngút.
Quả nhiên, đúng như cô ta đoán.
Sắc mặt của Thẩm Ngôn vẫn thản nhiên, cô không hề có ý định mời bà ta vào: “Có chuyện gì?”
Người phụ nữ gượng cười nói: “Ngôn Ngôn à, đây là canh gà dì đặc biệt nấu cho cháu, mau nếm thử đi!”
Thẩm Ngôn không đưa tay nhận lấy, chỉ im lặng nhìn bà ta chằm chằm.
“Ôi, con bé này.” Bà ta xoay người, vừa cười vừa lắc đầu, ra vẻ bất đắc dĩ nói: “Cháu không cần phải có thái độ thù địch với dì như vậy đâu, thật ra dì luôn đứng về phía cháu đấy.”
"Thật vậy sao?”
Dì lập tức thay đổi nét mặt, trông đầy căm phẫn như kiểu đang bất bình thay cô: “Rõ ràng cháu là con gái ruột của Thẩm gia, tại sao cái con bé Thẩm Ưu thối tha kia vẫn được ở lại đây hưởng thụ chứ?”
“Ý dì là sao?”
“Dì có thể giúp con.” Bà dì hạ giọng nói: “Chúng ta liên thủ, đuổi cổ con bé đó ra khỏi nhà họ Thẩm.”
“Dì nói xong chưa?”
“Gì cơ?”
Vừa dứt lời, bà ta liền hất nguyên khay canh về phía Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn phản ứng lại lập tức đóng cửa. Khay canh rơi xuống đất, bát sứ vỡ tan tành, nước canh bắn tung tóe lên cánh cửa và sàn nhà.
Mọi người nghe thấy động tĩnh liền lập tức chạy ra hành lang.
Mẹ Thẩm cau mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Em gái, em rể! Hai người nhất định phải làm chủ cho tôi!”
Bà dì khóc lóc kể lể, chẳng biết từ đâu lôi ra khăn tay, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào: “Tôi thấy con bé Tiểu Ngôn gầy quá nên đặc biệt nấu canh cho nó, ai dè nó không những không cảm ơn mà còn hất luôn cả khay canh xuống đất!”
Thấy cha mẹ Thẩm vẫn còn nghi ngờ lời mình nói, bà ta vội liếc mắt ra hiệu cho Thẩm Ưu: “Ưu Ưu cũng thấy mà, nếu không tin hai người có thể hỏi con bé!”
Thẩm Ưu mặt không biến sắc, nhẹ nhàng nói: “Dì có lòng tốt mang canh cho chị, chắc chị không cẩn thận mới làm rơi thôi, ba mẹ đừng trách chị ấy.”
Ngay sau đó, trong đầu mọi người lại vang lên tiếng lòng của Thẩm Ưu.
[Có chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy? Chuyện gì cũng phải hỏi là sao? Không phải hành lang nhà mình lắp đầy camera sao? Xem camera xong sẽ biết ai đúng ai sai ngay!]
Nghe cũng có lý đấy chứ!
Mọi người bừng tỉnh, đồng loạt quay sang nhìn Thẩm Ưu với ánh mắt tán thưởng.
Thẩm Ưu: ?
[Sao lại nhìn mình như thế? Không lẽ… họ thật sự tin lời mình nói à?]
Bà dì không nghe được tiếng lòng chỉ thấy Thẩm Ưu hợp tác như vậy, trong lòng bà ta đã bắt đầu tưởng tượng tới viễn cảnh Thẩm Ngôn bị đuổi khỏi nhà, không ngừng cười nhạo trong lòng.
Quả nhiên vẫn là con nhỏ ngu ngốc này nghe lời nhất!
Hừ, con gái ruột thì sao chứ, cô ta cũng chỉ là một con bé quê mùa từ nông thôn ra thôi!
Không chịu nghe lời thì cứ chờ bị đuổi cổ đi nhé!
Nhưng không ngờ, điều bà ta chờ mong lại chẳng hề xảy ra.
Bà Thẩm bình tĩnh nói: “Chúng ta đi xem lại camera đi.”
Thẩm Ưu: !
[Mẹ lại nghĩ giống mình luôn! Ăn ý ghê á!]
Bà dì đứng chôn chân tại chỗ. Bao năm sống thuận lợi trong nhà họ Thẩm, bà ta không ngờ bản thân sẽ bị vạch mặt theo cách này. Ánh mắt bà ta hoảng loạn, vô thức nhìn về phía Ngũ Giai Văn.
Ngũ Giai Văn vội vàng nói: “Cô à, kiểm tra camera làm gì? Dù mọi người không tin mẹ cháu, chẳng lẽ lại không tin em họ sao? Em ấy chính mắt nhìn thấy mà!”
Rồi xong, vấn đề lại được đẩy cho Thẩm Ưu.
Thẩm Ưu lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ: “Em đâu có thấy gì đâu ạ.”
Đúng lúc đó, mọi người lại nghe thấy tiếng lòng đắc ý của cô đang chế diễu bà dì.
[Ha ha, bà sợ bị ba mẹ tôi phát hiện chuyện gài bẫy chị gái nên giờ hoảng rồi chứ gì?]
[Lúc trước dụ tôi nhờ ba dùng quan hệ xin vào đại học W, người ta không đồng ý liền đánh người. Giờ lại gài bẫy chị gái xong muốn tôi nhận tội thay sao? Đúng là người đàn bà xấu xa!]
Nghe đến chuyện đại học W, sắc mặt ông Thẩm lập tức trầm xuống. Ông từng nói rõ ràng với chị dâu rằng chuyện đó vi phạm quy định nên tuyệt đối không thể làm bậy, vậy mà bà ta còn dám đến nhờ vả Ưu Ưu sao?
Khi hai vợ chồng nghe thấy bà ta đã đánh Ưu Ưu, sắc mặt của hai người đã đen như mực.
Không ngờ Thẩm Ưu lại lật kèo bất ngờ như vậy, sắc mặt Ngũ Giai Văn và mẹ cô ta lập tức tái mét, trong lòng hốt hoảng.
[Không hiểu sao lúc trước mình lại nghĩ mẹ con họ là người tốt. Nếu là người tốt thì ai lại lấy trộm đồ của người trong nhà chứ?]
Mẹ Thẩm: ?
Bảo sao mấy món trang sức cứ để lên bàn lại biến mất, bà còn tưởng do mình hay quên, ai ngờ là có người trộm?
[Tay chân không sạch sẽ thì thôi, bà ta còn trộm thông tin nội bộ của công ty rồi bán đối thủ, đúng là ăn cháo đá bát!]
Ông Thẩm: !
Dạo này, ông đã tốn rất nhiều công sức để tìm nội gián trong công ty, ai ngờ nội gián lại là người trong nhà, phòng giặc ngoài dễ, phòng trộm trong nhà mới thật sự khó!
Mặc kệ hai người kia ngăn cản, ông bà Thẩm đi thẳng về phía phòng giám sát. Trên đường đi, lời trong lòng của Thẩm Ưu cứ vang lên câu sau nối câu trước khiến sắc mặt họ càng lúc càng u ám.
Trước khi đoạn camera được tìm thấy, mồ hôi của bà dì đã vã ra như tắm, hai chân mềm nhũn. Bà ta ngã phịch xuống đất, quỳ sụp ôm lấy chân mẹ Thẩm, vừa run vừa khóc: “Em gái! Chị xin nói thật! Thật ra cái bát là do chị lỡ tay làm rơi! Chị sợ bị trách mắng nên mới không dám nhận! Là chị nhất thời hồ đồ, bị ma xui quỷ khiến mới làm như vậy! Xin em, vì tình nghĩa với anh trai em mà tha cho chị lần này đi!”
Thấy vậy, Ngũ Giai Văn cũng bật khóc nức nở: “Nếu như cha cháu không mất sớm thì mẹ con cháu sẽ không phải sống nhờ như thế này và cũng không phải vì một cái bát mà hồ đồ như vậy đâu!”
Mẹ Thẩm chỉ có một người anh trai, hai anh em từ nhỏ đã rất thân thiết. Nhưng hơn mười năm trước, anh trai vì cứu bà khỏi một vụ tai nạn giao thông mà mất mạng. Nỗi đau ấy đã ăn sâu vào lòng bà từ lâu, mãi không nguôi.
Nên khi thấy hai mẹ con họ khóc lóc thảm thiết và nhắc đến anh trai, bao nhiêu giận dữ trong lòng bà như bị tạt một gáo nước lạnh ngay lập tức tan biến chỉ còn lại sự áy náy.
Thẩm Ưu thở dài tiếc nuối.
[Tiêu rồi tiêu rồi! Nhắc tới cậu là mẹ sẽ mủi lòng ngay!]
[Đáng ghét! Hai mẹ con cô ta cứ lợi dụng sự áy náy của mẹ để làm mưa làm gió trong nhà họ Thẩm! Nếu mẹ biết Ngũ Giai Văn không phải con ruột của cậu thì mẹ sẽ không dung túng cho hai mẹ con này nữa!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)