Thẩm Ưu đang chăm chú đọc quyển "Tuyển tập hóng chuyện thất đức" thì giọng nói quen thuộc của bà Thẩm bất ngờ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
“Ưu Ưu!”
Bà Thẩm bước đến, sắc mặt có phần khác lạ, nhẹ giọng nói: “Ưu Ưu, mẹ đột nhiên cảm thấy hơi mệt, con có thể đưa mẹ về nhà nghỉ ngơi được không?”
Vừa nói, bà vừa đặt tay lên ngực, gương mặt tỏ vẻ yếu ớt như người bệnh.
Thấy vậy, Thẩm Ưu vội vàng bước tới đỡ bà rời khỏi sảnh tiệc. Nhưng khi đến cửa, cô đột nhiên ngoảnh đầu lại, hỏi: “Cha và chị đâu rồi ạ? Họ không về cùng chúng ta sao?”
Bà Thẩm cười dịu dàng: “Cha con còn có việc phải làm, lát nữa ông ấy sẽ đưa chị gái về sau.”
Việc Thẩm Ưu bất ngờ rời đi cùng bà Thẩm khiến mọi người trong sảnh tiệc đều ngạc nhiên.
Ơ kìa, sao thế? Chúng tôi còn chưa hóng chuyện xong mà, cô đi rồi thì ai kể chuyện tiếp đây?
Bạn thân với bạn trai cùng lúc bị cảm là sao? Mau kể hết đi mà!
Trên xe, bà Thẩm cứ chốc chốc lại siết nhẹ tay Thẩm Ưu, vẻ mặt đăm chiêu đầy lo lắng.
Bà nằm mơ cũng không ngờ bản thân có thể nghe thấy tiếng lòng của người khác nhưng bây giờ điều đó đã xảy ra trên người Thẩm Ưu và không chỉ một người có thể nghe thấy tiếng lòng của cô.
Lúc mới lên xe, bà muốn trực tiếp hỏi Thẩm Ưu nhưng vừa mở miệng thì nhận ra bản thân không thể phát ra tiếng. Muốn viết ra hoặc nhắn vào điện thoại cho cô xem cũng không được. Như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đang ngăn cản việc để Thẩm Ưu biết rằng mình bị người khác đọc được suy nghĩ.
Dựa vào cuộc thử nghiệm vừa rồi giữa bà và chồng trong sảnh tiệc, hiện có thể xác định phạm vi người nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Ưu vào khoảng năm mưới mét. Tuy nhiên, không phải ai ở trong phạm vi đó cũng có thể nghe thấy. Ít nhất trong nhóm người mà họ đã thăm dò, có mấy người không nghe được, những người này đều được người bên cạnh kể lại nên mới hóng được ít nhiều.
Còn việc từ đâu mà Ưu Ưu biết được bao nhiêu bí mật của nhà họ Tôn một cách rành rọt như vậy thì không rõ.
Vợ chồng nhà họ Thẩm lo rằng nếu để Thẩm Ưu tiếp tục ở lại buổi tiệc thì không khéo sẽ đắc tội với tất cả mọi người, nên mới vội tìm cớ đưa cô rời đi.
Bà Thẩm thoáng ngẩn người.
Đang yên đang lành, sao con bé lại nghĩ đến ung thư vú?
[Nhưng thời gian không đúng mà. Theo kịch bản thì phải hai năm nữa cha mới bị ung thư phổi rồi nhập viện, mẹ vì lo lắng chuyện của cha và công ty mới phát bệnh ung thư vú mà.]
[Đúng rồi, nhớ không sai. Chắc do mình lo lắng quá rồi!]
Thẩm Ưu tự trấn an bản thân nhưng bà Thẩm thì đã tái mặt, trong lòng dấy lên nhiều nghi vấn.
Hai năm nữa chồng bà sẽ phải nhập viện vì ung thư phổi? Còn bà sẽ mắc ung thư vú sao?
Ông Thẩm vốn có thói quen hút thuốc, bị ung thư phổi cũng chẳng quá bất ngờ. Nhưng dù ông có nhập viện đi nữa thì vẫn còn cậu con trai lớn đấy thôi. Công ty xảy ra chuyện gì mà đến mức bà phải lao tâm khổ tứ tới mức sinh bệnh như thế?
Nhìn cách Ưu Ưu kể những bí mật nhà họ Tôn lúc nãy, rõ ràng là giọng điệu đầy chắc chắn, không phải đoán mò. Rõ ràng là cô biết trước tương lai.
So với việc tìm hiểu vì sao con gái mình lại có năng lực đó thì điều bà Thẩm muốn biết ngay lúc này là chuyện gì sẽ xảy ra với chồng bà và công ty nhà họ Thẩm, nó nghiêm trọng nhự thế nào.
Bà muốn nghe tiếp nhưng vì Thẩm Ưu không còn nghĩ đến những chuyện đó nữa nên không thể nghe thêm tiếng lòng nào nữa.
Không được! Như vậy sao được?
Bà muốn mở miệng hỏi thẳng nhưng cổ họng cứng đờ không thể phát ra tiếng gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)