Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi đang suy nghĩ, Tôn Viễn Trung lại nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Ưu vang lên lần nữa.
[Ngay cả đứa con trai mà nhân tình nói là sinh cho ông ta, cũng là con của cô ta và em trai của Tôn Viễn Trung! Mục đích là lợi dụng đứa con riêng này tranh giành tài sản của ông ta!]
Mọi người xung quanh kinh ngạc đến rớt cả cằm, họ không hẹn mà cùng lùi lại mấy bước.
Loại chuyện máu chó này là thứ họ có thể nghe sao?
Tuy rằng nhà ai cũng có đôi ba chuyện xấu không tiện nói ra nhưng đàn ông bị cắm sừng thảm như Tôn Viễn Trung thì đúng là hiếm thấy.
Tôn Viễn Trung tức đến mức huyết áp không ngừng tăng cao. Lúc này, trong đám đông bất ngờ có một cô gái trẻ chạy đến, khoác lấy tay ông ta một cách thân thiết. Cô ta trợn mắt lườm Thẩm Ưu một cái rồi quay sang tức giận nói với Tôn Viễn Trung: “Cha! Đừng tin lời cô ta! Cô ta là thứ trà xanh chết tiệt! Sau khi bị vạch trần là thiên kim giả liền muốn làm cho chúng ta không thể sống yên!”
Thẩm Ưu bị chửi bất ngờ: ?
[Ừ thì tôi đúng thật là thiên kim giả và cũng trà xanh thật nhưng hình như tôi còn chưa nói gì đâu nhỉ?]
Ở tầng hai, Tạ Trần Tiêu nghe được tiếng lòng của Thẩm Ưu thì bật cười khúc khích.
Lần đầu tiên anh ta nghe có người thẳng thắn thừa nhận bản thân là trà xanh, thật thú vị.
[Suýt quên mất, Tôn Thanh Ninh cũng đang ở bữa tiệc này. Nhưng cũng không thể trách tôi không nhớ ra, vì lúc Tôn Uy Ninh ngất đi, cô ta cũng không thèm bước ra xem xét. Dù sao họ cũng là anh em cùng mẹ khác cha mà, phải quan tâm nhau một chút chứ.]
Hả?
Cùng mẹ khác cha?
Cái drama này vẫn chưa hết à?
Mọi người lập tức nín thở, dựng tai lên nghe sợ bỏ lỡ chi tiết nào.
Huyết áp của Tôn Viễn Trung vừa mới ổn định lại một chút nhưng khi nghe đến đây lại bắt đầu tăng vọt.
Ông ta tự nhủ không được tin, tất cả chỉ là bịa đặt nhưng ánh mắt lại không kìm được nhìn về phía Thẩm Ưu.
[Vợ của Tôn Viễn Trung đúng là một thiên tài. Trước khi cưới, bà ta đã mang thai với mối tình đầu nên nhân lúc bụng chưa lộ rõ đã nhanh chóng tìm một người giàu có là Tôn Viễn Trung để gả đi. Sau khi kết hôn, vì Tôn Viễn Trung quá chăm chỉ xây dựng sự nghiệp, thường xuyên đi công tác, bà ta ở nhà buồn chán nên lén lút cặp kè với quản gia rồi còn sinh cho ông ta một cô con gái!]
[Thảo nào mỗi lần Tôn Viễn Trung đi công tác về là lại thân mật với vợ, việc mang thai diễn ra hoàn toàn hợp lý khiến ông ta không chút nghi ngờ!]
Nghe đến đây, không chỉ sắc mặt của Tôn Viễn Trung tái nhợt mà ngay cả Tôn Thanh Ninh cũng như sét đánh ngang tai, tinh thần hoảng loạn.
Không thể nào! Ý của Thẩm Ưu là cô ta do mẹ và chú quản gia sinh ra ư? Không thể nào! Cô là đại tiểu thư cao quý của nhà họ Tôn, sao có thể là con của một tên người làm được chứ?
Cô ta nhớ lại ánh mắt trìu mến của quản gia mỗi lần nhìn mình và ông ta luôn đối xử với mình tốt hơn hai anh em trai. Cô ta cũng từng hỏi mẹ, bà chỉ xoa đầu rồi dịu dàng nói: “Vì con đáng yêu mà.”
Lúc ấy, mẹ chẳng hề tỏ ra chột dạ nên Tôn Thanh Ninh vẫn luôn tin tưởng.
Thế nhưng bây giờ lại có một lý do thuyết phục hơn đang bày ra trước mắt cô ta!
Nếu như quản gia đối tốt với cô ta chỉ vì biết mình là con gái ông ta thì sao?
Tôn Thanh Ninh không ngừng lắc đầu phủ nhận nhưng trong lòng lại có một giọng nói thì thầm rằng: "Đúng vậy. Thẩm Ưu nói đúng hết rồi."
Cô ta không dám nghĩ tiếp, không biết Tôn Viễn Trung đã rút lại tay từ khi nào. Trái tim cô ta đập loạn nhịp không dám tin nhìn ông, quen miệng gọi: “Cha!”
Mới lúc bước vào tiệc, Tôn Viễn Trung vẫn còn vui vẻ tiếp khách, phong thái đầy tự tin. Vậy mà chưa đầy hai tiếng sau, ông trông như già đi mười tuổi.
Ông vờ như không nghe thấy tiếng con gái, gạt tay cô ta ra, không nói một lời liền giận dữ quay người bỏ đi.
Cô ta muốn đánh nát miệng Thẩm Ưu! Để cô không còn dám bịa chuyện nữa!
Thẩm Ưu đã sớm đề phòng, lúc cô ta vung tay lên thì Thẩm Ưu nhanh nhẹn lách người trốn ra sau lưng Ngũ Giai Văn đang đứng gần đó. Một tiếng "bốp" vang lên khiến má trái của Ngũ Giai Văn liền in rõ dấu tay.
“Ối!”
Ngũ Giai Văn che mặt thét chói tai.
Tôn Thanh Ninh sững người, cô ta không ngờ lại đánh nhầm người.
Hai người nhìn nhau, đồng loạt quay sang lườm Thẩm Ưu nhưng cô lại tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “Trời, chị họ không sao chứ? Tôn Thanh Ninh, cô thật quá đáng, dù tâm trạng có tệ đến đâu cũng không thể vô cớ đánh chị họ tôi để trút giận được, chị ấy đâu phải bao cát cho cô đấm đá đâu!”
[Đang yên đang lành, Tôn Thanh Ninh phát điên cái gì chứ? Chẳng lẽ định bênh vực ông anh cùng mẹ khác cha của cô ta? Nhưng rõ ràng là Tôn Uy Ninh tự ngất đi mà, liên quan gì đến tôi?]
Tôn Thanh Ninh vừa tát vào mặt Ngũ Giai Văn liền định ra tay đánh Thẩm Ưu lần nữa nhưng cô ta không có cơ hội vì đã bị vệ sĩ lao tới ngăn lại.
Cô ta tức muốn nổ phổi!
Mấy câu nói vô trách nhiệm của Thẩm Ưu khiến cha cô ta bắt đầu nghi ngờ huyết thống giữa họ, vậy mà cô còn mặt dày giả vờ vô tội, bảo không liên quan đến mình?
Chỉ cần nhớ lại ánh mắt mà cha nhìn cô ta trước khi bỏ đi, Tôn Thanh Ninh liền thấy lạnh sống lưng, lòng căm phẫn Thẩm Ưu càng lúc càng dâng cao.
Thẩm Ưu, con tiện nhân này! Từ nhỏ đến lớn đều khiến người khác chướng mắt!
Nhìn bộ dạng dữ tợn của Tôn Thanh Ninh, Thẩm Ưu đang đứng ở vị trí an toàn vẫn tiếp tục cảm thán về mấy chuyện mới đọc được trên “Tuyển tập ăn dưa thất đức”.
[Nói gì thì nói, tuy Tôn Thanh Ninh không phải con ruột của Tôn Viễn Trung nhưng cũng là một kẻ đáng thương.]
[Tôn Thanh Ninh suốt ngày tự hào khoe khoang chuyện mình đang yêu một ngôi sao nổi tiếng, cô ta không tiếc tay đổ hết tài nguyên vào người đàn ông đó. Đến mức còn phải hạ mình năn nỉ cha già đi tìm quan hệ, tài nguyên giúp bạn trai phát triển sự nghiệp mà nào biết, cô ta chỉ là một con cá nhỏ trong ao cá của hắn ta thôi.]
Vừa bắt gặp ánh mắt Thẩm Ưu nhìn mình đầy thương cảm, da đầu Tôn Thanh Ninh lập tức tê dại.
[Cái gã đại minh tinh đó đúng là “bậc thầy quản lý thời gian”, anh ta cùng lúc quen cả tá các tiểu thư nhà giàu. Lúc quay phim thì tán tỉnh các nữ diễn viên trẻ đẹp, chụp ảnh tạp chí lại liếc mắt đưa tình với nhiếp ảnh gia, đến cả nữ đạo diễn chỉ hơi xinh đẹp một chút cũng không tha. Mà ghê tởm nhất chính là hắn còn qua lại với cả cô bạn thân nhất của Tôn Thanh Ninh! Tởm thật sự!]
Vô lý! Toàn nói bậy! Bạn trai yêu cô ta biết bao, dịu dàng, chung thủy vô cùng. Sao có thể là loại đàn ông lăng nhăng như vậy được chứ?!
Tôn Thanh Ninh nghiến răng nghiến lợi, gầm lên: “Cô câm miệng cho tôi!”
Thẩm Ưu liền ra hiệu làm động tác kéo khóa miệng, ý bảo mình chẳng nói câu nào cả.
[Tôn Thanh Ninh cũng là một người não yêu đương. Bạn trai và bạn thân cứ cách vài tuần lại cùng nhau cảm lạnh, vậy mà cô ta chẳng nghi ngờ chút nào. Haizz, tôi thấy cái mũ xanh của Tôn Uy Ninh đáng lẽ nên đội lên đầu cô ta mới đúng!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)