Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi ngồi vào chỗ, Thẩm Tấn Phong tỏ ra khá phấn khích, vừa vội vàng quét mã gọi món vừa nói: “Đã nửa tháng anh chưa được ra ngoài ăn lẩu rồi đó!”
Không cần hỏi cũng đoán được, nửa tháng nay chắc hẳn anh ta chỉ ở lì trong căn hộ, sống nhờ vào đồ ăn giao tận nơi.
Thẩm Thanh Dương lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực: “Em cái tên vô công rồi nghề này sao cứ làm như mình bận hơn cả anh thế? Cha mẹ mà biết em sống kiểu đó bên ngoài, đảm bảo sẽ lao đến vác em về nhà ngay!”
“Anh hai à, mách lẻo không giống phong cách của anh đâu nhé.”
Nghe Thẩm Thanh Dương nhắc đến cha mẹ, Thẩm Tấn Phong theo bản năng hơi hoảng nhưng lại nhanh chóng thả lỏng: “Mà giờ anh có mách cũng trễ rồi, lát nữa em sẽ về cùng với mọi người, cùng lắm là bị cha mẹ cằn nhằn vài câu thôi.”
Lúc này, nhân viên phục vụ đến hỏi họ muốn gọi loại nước lẩu nào.
Thẩm Tấn Phong quá quen rồi liền lập tức đáp luôn: “Lẩu uyên ương nhé. Một bên là lẩu bò cay, một bên lẩu cà chua.”
Thật ra mấy anh em họ không phải lần đầu đi ăn lẩu cùng nhau. Thẩm Tấn Phong ăn cay siêu đỉnh, chỉ ăn lẩu cay. Thẩm Thanh Dương thì ăn nhạt hơn, không ăn cay nhưng món gì cũng được. Thẩm Ưu lại mê hương vị lẩu cà chua.
Cho nên mỗi lần ăn chung là y như rằng, họ luôn gọi nửa cay nửa cà chua. Thói quen đã thành tự nhiên, Thẩm Tấn Phong vừa nghe phục vụ hỏi là gọi ngay combo truyền thống, không nghĩ nhiều.
Không ngờ Thẩm Ưu lại đột nhiên lên tiếng: “Lẩu cà chua có thể đổi thành lẩu xương hoặc lẩu nấm được không ạ?”
Thẩm Tấn Phong ngừng lướt màn hình chọn món, ngẩng đầu đầy kinh ngạc: “Ơ kìa Ưu Ưu, không phải em thích nhất là lẩu cà chua à? Mới vài tháng không gặp mà khẩu vị đổi rồi hả?”
Ánh mắt của Thẩm Ngôn khẽ dao động, lặng lẽ nhìn về phía Thẩm Ưu như có điều suy nghĩ.
Thẩm Ưu mỉm cười: “Cũng không hẳn đâu, nhưng mà ăn cà chua mãi cũng ngán, em muốn thử vị khác thôi mà.”
Thẩm Tấn Phong gãi đầu, vẫn không hiểu: “Sao lại ngán được chứ? Anh ăn cay hoài vẫn thấy ngon mà.”
[Đừng hỏi! Mà có hỏi em cũng không nói đâu là vì chị Ngôn không thích mùi cà chua! Này anh ba, anh làm anh mà sao lại không hỏi ý em gái một câu đã tự ý quyết định vậy chứ? Như vậy không được đâu nhé!]
Thẩm Tấn Phong: “???”
Anh hơi khựng lại. Nghe được tiếng lòng của em gái, anh mới bừng tỉnh nhận ra mình đã vô tình phớt lờ cảm nhận của Thẩm Ngôn.
Đúng thật là không nên. Ưu Ưu nói đúng, làm anh mà lại thiếu tinh tế như vậy, đúng là không xứng!
Không chỉ mình Thẩm Tấn Phong, ngay cả Thẩm Thanh Dương lúc nãy cũng không thấy có gì sai khi nghe em ba gọi món như mọi khi. Nếu không vì Thẩm Ưu chủ động yêu cầu đổi vị lẩu rồi còn tranh thủ suy nghĩ cà khịa Thẩm Tấn Phong một câu, chắc anh cũng sẽ bỏ qua luôn phần của Thẩm Ngôn.
Đúng lúc ấy, bị ánh mắt áy náy của hai người nhìn tới, Thẩm Ngôn hơi cụp ngón tay lại rồi lên tiếng: “Vậy đổi sang lẩu xương đi. Em thích loại đó.”
Thẩm Ngôn vừa mở miệng, Thẩm Ưu lập tức bị radar “ngứa đòn” trong đầu đánh thức.
Cô chớp mắt mấy cái, làm bộ vô tội: “Ơ nhưng mà em lại thích lẩu nấm hơn cơ. Chị ơi, chị có thể nhường em lần này, chịu khó ăn theo khẩu vị của em được không?”
[Thôi kệ tôi đi! Tôi hình như bị bệnh nghiện ăn đòn ấy mà!]
Thẩm Tấn Phong: “???”
Mới mấy tháng không gặp, Ưu Ưu bị đa nhân cách rồi à? Bệnh không nhẹ đâu.
Thấy em ba ngơ ngác, Thẩm Thanh Dương quyết định không để câu chuyện đi xa thêm: “Thôi quyết luôn, gọi lẩu bò cay và lẩu xương.”
Nhân viên phục vụ gật đầu ghi lại: “Dạ vâng. Còn lẩu cay thì quý khách muốn độ cay như thế nào ạ?”
“Cay vừa!” Thẩm Tấn Phong trả lời ngay.
Khi nhân viên rời đi, Thẩm Ưu liền xụ mặt, quay sang trách móc: “Anh hai! Anh không nghe thấy em nói là em thích lẩu nấm hơn sao?”
Thẩm Thanh Dương đoán rằng việc Thẩm Ưu cố tình nói khác với lòng mình chắc chắn liên quan đến khả năng tiên đoán và đọc tâm của cô nên để tránh mọi chuyện bị kéo dài vô ích, anh giả bộ như không nghe thấy: “Hả? Ưu Ưu nói muốn ăn lẩu nấm hả? Anh hai nghe nhầm rồi, xin lỗi nha. Cô tiểu thư rộng lượng như em có thể tha lỗi cho ông anh già lãng tai này được không?”
Quả nhiên Thẩm Ưu không làm lớn chuyện nữa, gằn giọng nói: “Thôi được rồi, lần này em tha cho anh đó!”
Thẩm Tấn Phong vừa lướt điện thoại vừa chọn món, mỗi lần chọn một món là lại đọc to: “Bò lát cay mềm, anh thích, chọn một phần. Ba chỉ bò, Ưu Ưu thích ăn, chọn một phần. Cuộn sườn cừu có chọn không nhỉ? Anh thì không khoái thịt cừu lắm nhưng Ưu Ưu thích ăn. Thôi được rồi, vậy chọn một phần luôn nhé!”
Đang chọn món say sưa, trong đầu anh bỗng vang lên tiếng lòng của Thẩm Ưu.
[Anh ba à, anh có thể gọi thêm món chị Ngôn thích ăn không?]
Thẩm Tấn Phong khựng lại. Anh bỗng nhận ra: “Chết tiệt, mình lại quên mất Tiểu Ngôn rồi!”
Lập tức anh thấy vô cùng áy náy, định bụng gọi ngay mấy món hợp khẩu vị của Thẩm Ngôn. Nhưng anh phát hiện một vấn đề còn nghiêm trọng hơn là anh hoàn toàn không biết khẩu vị của Thẩm Ngôn là gì!
Dù có vô tư cỡ nào đi nữa, giờ đây anh cũng bắt đầu thấy xấu hổ đến mức chân chui xuống đất, đành ngượng ngùng hỏi: “Tiểu Ngôn, em thích ăn món gì vậy?”
Chưa đợi Thẩm Ngôn mở miệng, trong đầu Thẩm Tấn Phong lại vang lên giọng nói quen thuộc của cô em gái nhỏ như đang đọc menu.
[Dạ dày bò, mực, chả tôm, túi phô mai trứng cá, óc heo,…]
?
Khoan đã… Biết Tiểu Ngôn không thích mùi cà chua thì thôi đi nhưng sao Ưu Ưu lại biết rõ em ấy thích ăn gì khi ăn lẩu như thế?
Ai không biết lại tưởng họ là chị em ruột sống chung từ bé ấy chứ!
Khi thấy Thẩm Ngôn khẽ gật đầu xác nhận những món đó, Thẩm Tấn Phong vội vàng thêm tất cả vào danh sách đặt món.
Sau đó, anh hơi tò mò hỏi Thẩm Ưu: “Ưu Ưu, vậy em có biết anh ba thích ăn món gì nhất không?”
Đối diện với ánh mắt tràn đầy mong chờ của thanh niên cao lớn ấy, Thẩm Ưu đáp: “Anh ba thích ăn cay mà!”
Ồ! Vẫn là Ưu Ưu quan tâm anh nhất! Biết anh mê cay, đúng là em gái ruột! Thẩm Tấn Phong vui vẻ cười, lại hỏi thêm: “Vậy cụ thể thì sao? Ví dụ anh ăn lẩu thích gọi món nào nhất?”
“Anh ba ăn lẩu…”
Cảnh tượng này quen ghê! Hình như hồi sáng chính anh cũng bị kiểu này. Khó mà không bật cười.
Thẩm Tấn Phong: “…”
Chứ em chưa từng ăn với Tiểu Ngôn lần nào, sao lại biết rõ em ấy ăn gì? Anh thấy hơi bất lực.
Nhưng cũng chẳng buồn so đo nữa vì khi nồi lẩu và đồ ăn được mang lên, hương thơm tỏa ra khiến cả bàn ai nấy đều vui vẻ ăn uống, bầu không khí sôi động hẳn lên.
Ăn được nửa bữa, Thẩm Tấn Phong đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: “Ê, mấy đứa có nghe chuyện bên Tập đoàn Dược phẩm Tôn thị không? Nghe bảo chủ tịch Tôn Viễn Trung đang làm thủ tục ly hôn với vợ đấy!”
Thẩm Ưu lập tức dừng đũa.
[Gì cơ? Tôn Viễn Trung dám bỏ vợ á?]
Thẩm Thanh Dương nhìn thoáng sang em gái, lắc đầu: “Anh không có theo dõi chuyện đó. Mà em ba, em đóng cửa ở ẩn mà tin tức vẫn nhanh nhạy ghê?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)