Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Tấn Phong là kiểu người đường tắt đã bày sẵn trước mắt thì không đi, lại cứ muốn dùng thực lực của bản thân mà mở đường ngược gió.
Thật ra với tài năng và ngoại hình, anh ba chỉ cần biết khai thác hợp lý tài nguyên và quan hệ của nhà họ Thẩm thì cũng không tới mức đến giờ vẫn chỉ là ca sĩ vô danh. Nhưng anh lại cực kỳ kiên định, cứ thế đắm chìm trong thế giới sáng tác âm nhạc, không để tâm người khác đánh giá ra sao.
Thẩm Ưu nhịn không được cười: “Anh ba cuối cùng cũng xuất quan rồi hả?”
Trước kỳ thi đại học của cô, Thẩm Tấn Phong đã bất chấp sự phản đối của cả nhà, mua một căn hộ nhỏ rồi dọn ra ngoài ở, nói là để “bế quan sáng tác”. Tính ra đến nay cũng gần ba tháng trời rồi.
Nghe được sự trêu chọc của cô, Thẩm Thanh Dương cũng bật cười: “Đúng vậy, cuối cùng cũng chịu ló mặt về nhà.”
“Chị gái chắc vẫn chưa gặp anh ba nhỉ?”
[Hừ, anh ba bảo sẽ viết riêng cho mình một bài hát. Ủa, chẳng phải ảnh cũng từng nói y chang với những người khác trong nhà à? Chẳng qua người ta không thèm để tâm nên mới không nhớ thôi! Rõ ràng là biết mình dễ xúc động nên mới dụ mình vậy chứ gì!]
Thẩm Thanh Dương nghe thế, khoé miệng khẽ cong lên.
Rất tốt, người duy nhất trong nhà từng mù quáng tin tưởng thằng ba là Thẩm Ưu, bây giờ cũng ngộ ra rồi.
Thẩm Ưu đưa tay che miệng, làm ra vẻ đầy hối hận: “Chị ơi, không phải em cố ý khoe khoang đâu, em chỉ là kiểu người nghĩ gì nói nấy thôi, chị đừng giận em nha?”
[Hơ hơ, không bị ăn đòn thì ai ăn đây? Mong là chị đánh nhẹ tay một chút, em sợ đau lắm, hu hu hu.]
Nghe thấy Thẩm Ưu đã sẵn sàng tinh thần bị ăn đòn, khóe miệng Thẩm Ngôn giật giật, khẽ ho một tiếng che giấu cảm xúc: “Không đâu.”
Ể? Vậy mà không giận thật sao?
Thẩm Ưu ngẩn người, trợn đôi mắt to như mèo bông nhìn cô, đúng kiểu đáng yêu vô tội.
Thẩm Ngôn khẽ xoa ngón tay, đột nhiên có cảm giác ngứa tay, muốn xoa đầu cô gái nhỏ mềm mại kia: “Em gái đáng yêu như vậy, sao chị có thể trách được?”
[Á á á á! Chị lại khen mình dễ thương nữa rồi! Chị không nghe ra mình đang làm trà xanh sao?! Hu hu hu mình đúng là không ra gì, nỡ lòng nào bắt nạt người tốt như chị ấy chứ!]
Thẩm Thanh Dương: “…” Đủ rồi! Con nhỏ ngu ngốc này không nhận ra chị Ngôn của nó đang cố ý trêu chọc sao?
Dựa theo định vị, xe chở họ đến gần quán lẩu nằm trên một con phố ở trung tâm thành phố.
Có một chàng trai cao ráo, tóc dài, đeo kính râm và khẩu trang đứng đợi ở đầu đường, từ xa đã vẫy tay chào họ.
Xuống xe, nhìn thanh niên cao lớn đứng trước mặt, Thẩm Ưu ngập ngừng chào hỏi: “Anh ba?”
Thẩm Tấn Phong gật đầu, sải tay dài kéo cô em thấp bé hơn hẳn vào lòng, ôm một phát: “Ưu Ưu, lâu quá không gặp! Sao qua bao lâu rồi mà em vẫn chẳng cao thêm tí nào thế?’’
Thẩm Ưu vừa gặp đã bị anh ba công kích bằng lời nói, đứng đơ: “…’’
Để duy trì hình tượng ngoan hiền, Thẩm Ưu không thể cãi lại trước mặt, đành phải lẩm bẩm trong lòng.
[Hừm hừm! Anh ba giả bộ kỹ thế, khẩu trang, kính râm,… anh tưởng mình là siêu sao hả? Cứ thử bỏ khẩu trang với kính ra, chạy ba vòng quanh phố này xem, đảm bảo không có một ai nhận ra anh luôn!]
Thẩm Tấn Phong bị lời độc thoại nội tâm của em gái đâm trúng: “…”
Không đành lòng nhìn họ tiếp tục tổn thương lẫn nhau, Thẩm Thanh Dương giơ tay ôm vai Thẩm Ngôn đang đứng một bên xem kịch rồi giới thiệu:
“Thẩm Ngôn, đây là anh ba của em, Thẩm Tấn Phong.”
Thẩm Ngôn vốn không quen bị người khác chạm vào, hơi nhíu mày muốn tránh ra nhưng lại nhận ra đối phương chỉ có thiện ý. Nếu cô vùng ra thì sẽ làm người ta tổn thương, sau vài giây giằng co trong lòng, cô đành nhẫn nhịn chịu đựng.
Cô ngẩng đầu nhìn Thẩm Tấn Phong, gật đầu nhẹ: “Chào anh.”
Thẩm Ưu lại nổi máu trà xanh, không bỏ lỡ cơ hội nào để tự tìm đường chết, lập tức chen lời: “Sao chị lại lạnh lùng với anh ba như vậy chứ? Trong lòng chị không phải là đang ghét bỏ anh ba đó chứ?”
[Chị ấy đối với ai cũng vậy mà! Có phải chỉ riêng gì với anh ba đâu! Chẳng lẽ anh ba ngốc đến mức tin lời khiêu khích của mình sao?]
Ban đầu Thẩm Tấn Phong không định để ý nhưng vừa nghe tiễng lòng của Thẩm Ưu xong, bỗng nhiên đổi ý.
Anh tháo kính râm, nhướng mày: “Ồ? Em gái Thẩm Ngôn, em có ý kiến gì với anh sao?”
Thẩm Ưu choáng váng.
[Xời ơi, anh ba đi bế quan có ba tháng mà giờ bế quan đến đần người luôn rồi à? Loại khiêu khích rẻ tiền thế này mà cũng mắc bẫy?]
Thẩm Ngôn gật đầu: “Có.”
Thẩm Ưu: “???”
[Gì cơ? Gật đầu thiệt hả chị yêu ơi! Anh ba chỉ đang đùa thôi mà! Đừng thật sự gây gổ với anh ấy chứ!]
Thẩm Thanh Dương nghe tiếng lòng sốt ruột của em gái thì đưa tay sờ mũi, giả vờ như không thấy gì.
Thẩm Ngôn bình thản nói: “Tôi có ý kiến với cách ăn mặc của anh.”
Thẩm Tấn Phong: “???”
Mọi người chưa kịp để ý đến trang phục của anh ba, giờ nhìn kỹ lại thì quả thật hơi chướng mắt.
Một cái áo khoác cũ sờn trông như đồ thập niên trước. Quần thùng thình rộng thênh thang. Giày vải bạc màu, nhìn mãi chẳng đoán ra màu gốc là gì. Tóc dài mấy tháng chưa tỉa,…
Nếu không nhờ khuôn mặt điển trai chống đỡ thì một bước nữa là thành người vô gia cư bên đường rồi!
Thẩm Tấn Phong không phục: “Anh mặc vậy thì có gì sai?”
Đối diện với ánh mắt đầy mong chờ được công nhận của anh ba, Thẩm Ưu làm bộ ngây thơ vô tội, trơ mặt nói dối: “Em thấy không sao cả.”
Đó, thấy chưa! Ưu Ưu cũng nói không sao!
Thẩm Tấn Phong còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe được tiếng lòng của em gái.
[Nhìn đúng là hết nói nổi. Cảm giác giống như anh ba sắp móc bát ra ngồi vỉa hè xin tiền đến nơi luôn vậy.]
Thẩm Tấn Phong: “???”
Cái gì cơ?!
Anh chỉ là vội vàng ra ngoài gặp người thân nên mặc tạm bộ đồ thôi mà, sao tự nhiên thành ăn mày được? Quá đáng!
Anh định biện hộ vài câu cho bản thân nhưng nói gì cũng vô ích bởi vì Thẩm Ưu chỉ gật đầu lia lịa, mặt mũi tươi cười ủng hộ kiểu: “Dạ đúng rồi anh ba nói gì cũng đúng, em ủng hộ anh hết mình.”
Trong khi đó, Thẩm Ngôn chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt kiểu “anh tự soi lại mình đi” khiến anh có cảm giác như đấm vào bông, chẳng biết xả vào đâu.
Thẩm Thanh Dương thấy tình hình không ổn, sợ nói tiếp nữa là ba người sẽ đánh nhau ngay trước cửa tiệm lẩu, vội lên tiếng: “Được rồi được rồi, nói nãy giờ không đói à? Mau vào ăn đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)