Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Em đóng cửa sáng tác chứ đâu có ngắt mạng!” Thẩm Tấn Phong phản bác rồi tiếp tục nói: “Lạ thật đấy, ấn tượng của anh là ông chủ Tôn với vợ tình cảm rất tốt mà, lần nào xuất hiện ở sự kiện nào cũng thấy hai người đi chung. Người ta còn gọi là cặp vợ chồng mẫu mực của giới nhà giàu nữa cơ mà.”
[Hehe, một người thì bên ngoài bao nuôi tình nhân, một người thì trước khi cưới đã có bầu với mối tình đầu. Hy vọng không ai học theo cặp đôi mẫu mực này để hư hỏng theo luôn!]
Thẩm Tấn Phong: ?
Bị nhồi cả quả dưa khiên anh không kịp trở tay! Xem ra Ưu Ưu biết được cũng khá nhiều chuyện nhỉ. Anh ta lập tức sáng mắt lên, ánh nhìn tràn đầy máu tám chuyện: “Nhưng mà không hiểu sao ông Tôn lại nổi điên như vậy, đòi ly hôn đã đành, còn muốn cắt đứt quan hệ với con cái hết luôn. Con trai đang làm trong công ty thì bị đá bay còn tuyên bố tất cả mấy đứa con đều mất quyền thừa kế, ông ta đang nghĩ gì vậy chứ?”
[Xem ra Tôn Viễn Trung đã phát hiện mình bị cắm sừng rồi nhỉ.]
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Thẩm Tấn Phong, Thẩm Ưu khẽ cong môi: “Có lẽ ông ấy muốn rèn luyện các con thì sao.”
[Đợi đến khi nào anh bị cắm sừng, nuôi con người khác hơn hai mươi năm trời mới phát hiện. Lúc đó anh sẽ hiểu ông ta nghĩ gì thôi.]
Thẩm Tấn Phong: !!!
Thế là không đứa nào trong đám con kia là con ruột của ông ta? Đúng là quá thảm!
Anh âm thầm niệm nam mô trong lòng, sợ rằng điềm gở từ miệng Ưu Ưu sẽ thành thật, vội uống một ngụm nước để bình tĩnh lại rồi nói tiếp: “Ông ta còn đuổi cả em ruột của mình ra khỏi công ty nữa! Mà ông em này làm cùng công ty đã mấy chục năm rồi đó, cũng gần bằng tuổi ông Tôn luôn. Ông ta không định rèn luyện em trai mình luôn chứ?”
Thẩm Ưu nhún vai: “Cái này thì em không biết đâu nha.”
[Ái chà. Xem ra ông Tôn còn nắm được thông tin nhanh hơn em tưởng đấy. Ngay cả chuyện con riêng cũng không phải con ruột mà cũng điều tra ra được?]
Thẩm Tấn Phong: ???
Khoan! Ý là đến cả đứa con riêng cũng không phải con ruột à? Vậy thì ông ấy đuổi em trai ra khỏi công ty là vì…? Chẳng lẽ ngay cả ông em trai cũng cắm sừng ông ấy luôn?
Thảm. Quá thảm!
Ban đầu còn nghĩ Tôn Viễn Trung làm thế quá tuyệt tình.Bây giờ chỉ còn thấy tội nghiệp cho ông ta.
Đúng là cày hai mẫu ruộng rồi phát hiện đều không phải của mình.
Thẩm Tấn Phong vội uống một hớp nước lạnh để tiêu hóa cú sốc, tạm dừng chủ đề đầy drama này.
Một lúc sau, anh đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi: “Ưu Ưu, hôm qua em có đến nhà họ Từ đúng không?”
Thẩm Ưu khó hiểu, gật đầu: “Đúng rồi, hôm qua là sinh nhật của Từ Diệp Phàm mà.”
“Vậy em có gặp Từ Duệ Lỗi không?”
Thẩm Ưu chớp mắt khó hiểu: “Có chứ. Anh ba, sao tự dưng anh hỏi anh ta vậy?”
“Hắn bị kiện rồi đó! Sáng nay tòa gửi giấy triệu tập đến thẳng cửa nhà hắn mà lúc đó bọn họ đang mở tiệc, nguyên đám đều thấy luôn!”
Từ Duệ Lỗi là điển hình của con nhà giàu vô dụng, chẳng có chí tiến thủ, chỉ biết ăn bám, Lại còn hay tranh thủ lúc mấy anh em họ không có nhà để giúp Trần Thanh Nhã bắt nạt Ưu Ưu,
Thẩm Tấn Phong đã sớm ngứa mắt hắn ta rồi, giờ nghe hắn gặp nạn thì vui như mở hội.
“Nghe nói hắn say rượu rồi phát điên, đánh một phụ nữ mang thai đi ngang qua tới mức bị sảy thai. Thế mà còn giả vờ vô tội, nói là do say quá chứ không cố ý. Tởm thật!”
[Say rượu thì không đi đánh mấy ông to con, gặp mấy con chó hoang đi ngang cũng né xa. Sao chỉ dám ra tay với phụ nữ đang mang thai chứ? Thứ vô dụng chỉ biết ức hiếp kẻ yếu!]
Thẩm Tấn Phong không nhịn được gật đầu liên tục, buột miệng khen: “Nói đúng lắm!”
Không ngờ cô em gái Ưu Ưu nhìn bề ngoài ngoan ngoãn vậy mà một khi mở miệng mắng người thì cay nghiệt không ai bằng!
Thẩm Ưu ngơ ngác nhìn anh: “Hả?”
[Anh ba hôm nay kỳ ghê, tự đồng tình với chính mình là sao? Dù anh mắng đúng thật, nhưng có hơi tự luyến quá rồi đó?]
Phụt.
Thẩm Thanh Dương không nhịn được, bật cười.
Thẩm Tấn Phong: “…”
Tại sao người bị tổn thương luôn là tôi? Anh mở điện thoại xem tin tức, nhướn mày nói: “Thì ra chuyện đó là từ tháng trước rồi. Tên Từ Duệ Lỗi kia sau khi đánh cô gái có bầu đến mức sảy thai thì lái xe bỏ trốn luôn. Sau đó gia đình nạn nhân đến nhà đòi công lý thì hắn không những không xin lỗi mà còn từ chối bồi thường. Đã vậy còn đuổi người ta đi rồi thuê người dọa nạt không cho họ làm lớn chuyện. Nói nếu không nghe lời thì sẽ cho họ biết tay nữa chứ!”
Anh nhíu mày, thở dài: “Đúng là cái bản tính côn đồ của Từ Duệ Lỗi!”
“Gia đình đó cũng thật đáng thương, cả thành phố W không tìm được lấy một luật sư dám nhận vụ kiện này. Mẹ kiếp, nếu anh biết sớm, nhất định đã giúp họ liên hệ luật sư quen rồi!”
Thẩm Thanh Dương khó hiểu: “Nếu chẳng ai dám nhận, vậy giấy triệu tập gửi tới nhà Từ Duệ Lỗi là gì?”
Thẩm Tấn Phong: “Khoan đã, chưa nói xong. Nghe nói là Kỳ Dương Chính tự mình chủ động liên hệ với gia đình kia, nói là sẵn sàng nhận vụ này miễn phí!”
Thẩm Thanh Dương ngạc nhiên: “Kỳ Dương Chính á? Luật sư biện hộ hàng đầu cả nước, nghe đâu phí tối thiểu cũng từ 7 chữ số trở lên đó. Sao đột nhiên lại để mắt đến một vụ nhỏ như vậy, lại còn nhận miễn phí? Mặt trời mọc từ phía tây rồi chắc?”
Thẩm Tấn Phong đoán bừa: “Chắc là anh ta có thù với Từ Duệ Lỗi?”
Dù sao với cái bản tính hay gây chuyện như Từ Duệ Lỗi, có thể đã đắc tội với Kỳ Dương Chính từ lúc nào chẳng hay.
[Kỳ Dương Chính hả? Nghe tên quen quen nè. Để tìm lại xem.]
Nghe câu này, Thẩm Ngôn vốn đang yên lặng ăn lẩu như người ngoài cuộc khẽ nhíu mày.
Kỳ Dương Chính là đàn em của ai cơ? Thẩm Ngôn á? Đùa gì vậy?
Thẩm Ngôn trăm tính ngàn tính cũng không ngờ lại sẩy chân vì tính tò mò của Thẩm Ưu khiến vỏ bọc suýt bị lật.
Trong lòng cô hơi tê liệt.
[Biết ngay là do chị ấy nhờ Kỳ Dương Chính giúp đỡ gia đình kia mà! Đúng là chị - không chỉ thông tin nhanh nhạy, giỏi giang mà còn xinh đẹp và có tấm lòng nhân hậu nữa. Hu hu mình thật là không xứng đáng mà!]
Thẩm Ngôn thở phào nhẹ nhõm.
May mà Ưu Ưu không nghi ngờ làm sao cô biết được chuyện này.
Ngay sau đó, người đối diện bất ngờ đứng dậy, gắp cho cô một đũa đầy bao tử bò vừa trần chín bỏ vào bát cô.
Thẩm Ngôn ngạc nhiên ngẩng đầu thấy Thẩm Tấn Phong lén ra hiệu ngón cái cho cô khi Thẩm Ưu không để ý, nở một nụ cười tán thưởng.
Không hổ là người nhà họ Thẩm - lòng có chính nghĩa! Làm tốt lắm!
Thẩm Ngôn mím môi cười nhẹ, vờ như không có chuyện gì và ăn phần trong bát. Nào ngờ chưa được một phút, đối diện lại gắp thêm một đũa bao tử trăm lớp bỏ vào bát cô.
“Ăn đi, ăn nhiều vào, em gầy quá.”
Lần này Thẩm Ưu nhìn thấy, lập tức trề môi không vui: “Anh ba, sao chỉ gắp cho chị mà không cho em? Em không phải là em gái anh yêu thương nhất sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
