Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trái tim Bành Nguyệt Lan theo từng lời nói của Thẩm Ưu mà dần trở nên trống rỗng, bất an không thể kiểm soát. Không có bất cứ điều gì có thể khiến một người mẹ lo lắng hơn sự an nguy của chính con mình.
Dù cô không muốn tin vào những lời kỳ lạ vô lý kia nhưng cô có thể lấy mạng sống của con mình ra để đánh cược không?
Huống hồ, cô và Thẩm Ưu chưa từng quen biết, vậy mà cô gái này lại biết rõ rằng cô đã kết hôn còn có một đứa con chưa đầy hai tuổi, hơn nữa hôm nay đúng là chồng cô đang ở nhà trông con.
Lẽ nào Thẩm Ưu đã lắp camera trong nhà mình? Bành Nguyệt Lan không thể nào miêu tả chính xác được cảm giác lúc này, nó giống như rơi vào hố cát lún không đáy, hoàn toàn không chuẩn bị trước, xung quanh không ai giúp mà cô thì không thể cử động, đầu óc như một mớ bòng bong.
Thấy sắc mặt của cô càng lúc càng tệ, một nhân viên không nhịn được lên tiếng, khéo léo nhắc nhở: “Chị Nguyệt Lan, nếu ở nhà có chuyện gì thì chị về xem một chút đi?”
Cô có nên vì vài câu nói vô căn cứ của một cô gái xa lạ mà bỏ việc, bỏ lại đồng nghiệp, quay về nhà không?
Bành Nguyệt Lan mím chặt môi, vô thức đối mặt với cô gái đang đứng cạnh Thẩm Ưu có một khuôn mặt lạnh lùng, thần sắc trấn định.
Cô ấy rất xinh đẹp, dù đặt trong showbiz cũng là một nhan sắc nổi bật. Nhưng điều đáng chú ý hơn là cô gái này còn rất trẻ, lại mang một khí chất đặc biệt, kiểu khí chất khiến người khác bình tĩnh chỉ bằng ánh mắt.
Thẩm Ngôn không quen biết Bành Nguyệt Lan cũng không phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng nhưng lần này lại liên quan đến mạng sống của một đứa trẻ vô tội.
Những lần trước, khi nghe thấy tin nội bộ từ tiếng lòng của Thẩm Ưu, cô đều cho người xác minh. Kết quả cho thấy ít nhất trong phạm vi có thể tra cứu thì mọi thứ mà Thẩm Ưu nói đều là sự thật.
Nếu lời tiên tri lần này cũng là thật, thay vì chờ bi kịch xảy ra, chi bằng hành động trước để ngăn chặn, đỡ phải hối hận sau này.
Ánh mắt nhìn về phía Bành Nguyệt Lan, Thẩm Ngôn nhẹ giọng nói: “Hãy tin vào trực giác của chị.”
[Về nhà đi? Chị ấy thật sự nên về ngay lập tức mới phải!]
Dù không biết tại sao nhân viên kia lại đột nhiên nói nhà Bành Nguyệt Lan có chuyện nhưng thấy có lý do rồi, Thẩm Ưu cũng lập tức gật đầu phụ họa: “Chị Nguyệt Lan, nếu nhà có chuyện thì chị nên về xem một chút!”
[Không thì đến lúc chị xong việc, đón nhận không chỉ là tin con chị ngã từ cầu thang xuống chết mà còn là tin mẹ chị vì huyết áp tăng cao phải cấp cứu vào ICU!]
???
Cái này thì liên quan gì đến mẹ cô nữa?
[Ai ngờ được, bà ngoại chỉ muốn ghé thăm cháu ngoại, ai dè lại thấy cháu mình đã chết lạnh lẽo cùng với cảnh tượng tởm lợm của đôi cẩu nam nữ kia!]
Đó chính là cú sốc khiến bà phát bệnh, máu dồn lên não phải nhập viện gấp.
Haiz, đúng là họa vô đơn chí!
Mọi người xung quanh cũng không nhịn được mà thở dài trong lòng.
Ánh mắt đầy thương cảm của những người xung quanh khiến Bành Nguyệt Lan như ngồi trên đống lửa, đặc biệt là khi nghe đến việc con mình và mẹ ruột có thể liên tiếp gặp chuyện, cô cảm thấy như có một đôi tay vô hình bóp chặt lấy cổ, nội tâm không ngừng gào lên: “Về nhà mau đi!”
Ngón tay cô lạnh toát, mãi mới nhớ ra, cô có thể gọi điện cho chồng!
Điện thoại! Đúng rồi! Chỉ cần cô gọi được cho chồng thì mọi lời Thẩm Ưu nói đều là nhảm nhí, chẳng phải sao?
Một tia hy vọng nhen lên trong lòng Bành Nguyệt Lan, cô vội vàng lấy điện thoại ra, bấm số.
Tút - tút - tút -
Trong tai cô chỉ vang lên tiếng chờ máy, không ai nghe máy cả, một lúc sau, cuộc gọi tự động kết thúc.
Tia hy vọng vừa được thắp lên trong lòng cô cũng dần vụt tắt.
Một nhân viên không nhịn được nữa, dứt khoát rút luôn chìa khóa xe ra, nói: “Chị Nguyệt Lan, đi thôi, đừng chần chừ nữa. Về nhà một chuyến thôi mà! Em đi cùng chị. Công việc thì lúc nào làm chẳng được, đâu gấp đến mức này!” mNói xong, cô gái quả quyết kéo Bành Nguyệt Lan rời đi.
[Trời má! Chị gái này nghĩa khí thật đấy!]
Thẩm Ưu mắt long lanh nhìn bóng hai người rời đi như thể đang tiễn thần tượng.
[Thật muốn đi theo xem tận mắt luôn á! Cặp cẩu nam nữ kia chắc chắn không ngờ chị Nguyệt Lan lại quay về đột ngột. Tên đàn ông cặn bã kia chắc phải sợ co cả... lại ha ha ha ha!]
Mọi người: “…” Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh sống động đó.
Thẩm Ngôn: Không ngờ em gái tôi lại “hắc hóa” thế này.
Khi Thẩm Ưu và Thẩm Ngôn quay lại phim trường của Thẩm Thanh Dương, buổi casting cho vai nữ chính đã kết thúc. Lúc này, người đang phỏng vấn đều là diễn viên nam.
Tâm trạng của Thẩm Thanh Dương có vẻ rất tốt. Thấy hai người trở về, anh phất tay chào: “Đi dạo vui không?”
Thẩm Ưu chớp chớp mắt: “Cũng tạm thôi. Nhưng trông anh hai có vẻ vui dữ lắm, có chuyện gì tốt à?”
“Tìm được một hạt giống sáng giá, cực kỳ phù hợp với hình tượng Tề Tinh trong lòng anh!”
Dù đã đoán trước phần nào nhưng Thẩm Ưu vẫn vỗ tay theo phản xạ: “Oa! Còn hợp hơn cả cô Dương Tuyết Yến ban nãy ạ?”
Nghe thấy ba chữ “Dương Tuyết Yến”, nét cười trên mặt Thẩm Thanh Dương cũng nhạt đi đôi chút: “Hơn nhiều luôn. Dạng người như cô ta, phẩm hạnh không ra gì, không xứng diễn phim của anh.”
Thẩm Ưu thở phào nhẹ nhõm.
[Anh hai ghét Dương Tuyết Yến là đúng rồi! Càng xa cô ta càng tốt!]
Buổi phỏng vấn vẫn đang tiếp tục, Thẩm Ưu vừa ăn đồ ăn vặt anh hai mua vừa liếc nhìn "Tuyển tập ăn dưa thất đức" - thiết bị đặc biệt tiết lộ sự thật dơ bẩn của người khác.
Cô vẫn còn để tâm đến chuyện của Bành Nguyệt Lan, không biết sau khi quay về nhà chị ấy có ngăn được bi kịch hay không. Dù lo lắng chị Nguyệt Lan và cô đồng nghiệp đi cùng có bị gian phu dâm phụ kia bắt nạt không, nhưng cô cũng không tiện gọi điện hỏi, chỉ có thể tiếp tục dán mắt vào tuyển tập ăn dưa.
[Có rồi có rồi! Sau khi về nhà chị Nguyệt Lan và chị đồng nghiệp đã tóm sống tên đàn ông cặn bã cùng tiểu tam đang hành sự!]
[May quá! Đúng lúc có ông hàng xóm mới nhiệt tình ra tay giúp đỡ! Anh ấy tung một cú đá bay thằng khốn kia trượt xa hai mét, đá gãy ba cái xương sườn của hắn luôn! Đã gì đâu! Thế giới này vẫn còn nhiều người tốt ghê!]
Biết được thằng đàn ông cặn bã ngoại tình bị đá văng vào viện, đứa bé tội nghiệp không gặp chuyện gì, Thẩm Ưu vui đến mức suốt đường về cứ ngân nga hát, tâm trạng vô cùng tốt.
Đang giữa đường, cô vô tình quay đầu nhìn ra cửa sổ, mới chợt nhận ra đường này hình như không phải hướng về nhà.
“Anh hai ơi, chúng ta đi đâu vậy?”
Thẩm Thanh Dương đáp: “Hôm nay dì Vương xin nghỉ nửa ngày, ba mẹ bảo tụi mình ăn tối bên ngoài luôn. Thằng ba nhắn tin cho anh bảo chúng ta đến chỗ nó và mời chúng ta ăn cơm, ăn xong thì tiện thể đi chung xe về.”
Anh ba - Thẩm Tấn Phong, từ nhỏ đã bộc lộ năng khiếu âm nhạc, sau này cũng đi theo con đường ấy. Nhưng đến giờ vẫn chỉ là một ca sĩ nhỏ ít tiếng tăm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)