Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không để Dương Tuyết Yến có cơ hội nói thêm, Thẩm Thanh Dương lạnh lùng vo tờ lý lịch của cô ta ném thẳng vào thùng rác trước mặt mọi người, mặt không đổi sắc nói: “Cô có thể đi rồi.”
Hành động này còn nhục nhã hơn cả bị mắng chửi công khai, vì nó chính là một cách tuyên bố rõ ràng rằng đạo diễn Thẩm Thanh Dương tuyệt đối không chấp nhận nữ diễn viên Dương Tuyết Yến.
Sắc mặt Dương Tuyết Yến lập tức tái nhợt, hai chân mềm nhũn, ngồi phệt xuống đất, bật khóc nức nở.
Sự nghiệp diễn xuất của cô ta còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc tại đây sao?
Sau khi bị tiếng lòng của Thẩm Ưu vạch trần bộ mặt thật, dù Dương Tuyết Yến có khóc lóc thế nào cũng không ai còn cảm thấy thương cảm nữa.
Thẩm Thanh Dương nhíu mày đầy khó chịu, ra hiệu cho bảo vệ đưa cô ta rời khỏi. Diễn biến này khiến Thẩm Ưu hơi bất ngờ.
Ban nãy, khi nghe Dương Tuyết Yến bịa chuyện lấy lòng người khác, Thẩm Ưu bị ghê tởm đến mức chỉ lo mắng chửi trong lòng, không để ý nhiều. Bây giờ thấy Dương Tuyết Yến đột nhiên sụp đổ, cô mới nhận ra có gì đó không đúng.
[Ủa khoan? Dương Tuyết Yến bị gì vậy? Như phát bệnh luôn á? Anh hai đâu có nói là cô ta bị loại, chỉ bảo về chờ thông báo thôi mà? Sao tự dưng lại ngồi lì không chịu đi vậy? Còn bày ra cái mặt đáng thương kia nữa?]
Thẩm Ưu nhíu mày khó hiểu nhưng thấy mọi chuyện đang diễn biến theo hướng tích cực, cô cũng không nghĩ ngợi thêm, chỉ cho là trùng hợp.
[Ahahaha, thông minh quá hóa khờ, đụng trúng giới hạn của anh hai rồi tự tay đào hố chôn mình! Đúng là gắp lửa bỏ tay người, cuối cùng cháy cả mình!]
Nghĩ đến việc Thẩm Thanh Dương không phải chịu bi kịch giống như trong kịch bản gốc, Thẩm Ưu cảm thấy vui mừng không để đâu cho hết.
[Anh hai đúng là anh hai, vô tình lại tự cứu lấy mình! Tuyệt vời ông mặt trời!]
Nghe thấy câu đó, trong mắt Thẩm Thanh Dương chợt ánh lên một tia ấm áp. Đồ ngốc, rõ ràng là em đã cứu anh mà.
Sau khi mối họa mang tên Dương Tuyết Yến bị loại bỏ, Thẩm Ưu cũng yên tâm. Còn "viên ngọc quý" trong số những người đến phỏng vấn sau này, cô tin rằng với con mắt tinh tường của anh hai, chắc chắn sẽ tìm ra được.
[Huhuhu, nhìn cánh tay của chị lại muốn ôm ghê luôn! Tất cả là tại cái nhân cách chua ngoa chết tiệt này, không thì em đã được ôm ôm dính dính chị đẹp rồi!]
Nhân cách?
Thẩm Ngôn khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy ẩn ý: “Em đi một mình, chị không yên tâm.”
Cái kiểu đi đâu cũng hóng drama, nhúng mũi vào việc thiên hạ như Thẩm Ưu, nếu không có ai đi theo trông chừng thì thế nào cũng có ngày bị ăn đập.
Thẩm Ưu sững người, không thể tin được mà hỏi: “Không lẽ chị đang lo cho em à?”
Nhưng Thẩm Ngôn lại nghe được tiếng hét hớn hở trong lòng cô.
[Á á á á ông trời ơi chị ấy tốt bụng quá đi mất! Em đối xử với chị tệ vậy mà chị vẫn quan tâm em! Em đáng bị trời đánh mà!]
Nhìn cái biểu cảm giả vờ nghiêm túc kia, Thẩm Ngôn cảm thấy rối loạn cảm xúc toàn tập, bỗng dưng có chút muốn cười. Cô nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ, em dễ thương thế này, chị không quan tâm mới là lạ.”
Thẩm Ưu quay mặt đi, làm như không thèm để ý: “Hứ, ai mà cần chị quan tâm chứ!”
[Á á á á á chị vừa khen em dễ thương kìa á á á!]
Nói chuyện xong, hai chị em đi đến một đoàn phim gần đó.
Khi nãy Thẩm Ưu nói sẽ đi tham quan vài đoàn tuyển vai khác, Thẩm Thanh Dương không chỉ dặn dò kỹ lưỡng mà còn âm thầm nhắn tin cho ai đó, có vẻ như đang giới thiệu hộ. Vậy nên khi hai chị em mở cửa bước vào, không ai trong phòng phản đối.
Có vẻ như chương trình mà đoàn làm phim này đang chuẩn bị là một show hẹn hò, hiện tại đang lựa chọn các ứng viên từ hồ sơ gửi về qua email rồi in ra đặt trên bàn hoặc dán lên bảng trắng để tiện thảo luận.
Thẩm Ưu tò mò tiến lại gần, liếc nhìn mấy bức ảnh trên bảng trắng, không ngờ lại thấy hai gương mặt quen thuộc, lập tức kinh ngạc nghĩ.
[Ối zồi ôi! Chung Y Nhân và Tần Chi Dụ - chẳng phải là cặp đôi tôi ship sao? Sao ảnh của hai người này lại có mặt ở đây? Chẳng lẽ đây là một show hẹn hò của người nổi tiếng á?]
Nhân viên đang đứng trước cô nghe thấy âm thanh, quay đầu lại tiếp lời: “Đây là một chương trình…”
Chưa nói xong, giọng người phụ nữ đột ngột ngừng lại, có lẽ là vì nhận ra một gương mặt lạ, cô ta lộ rõ vẻ ngạc nhiên, sau đó cúi xuống nhìn thấy Thẩm Ưu không đeo thẻ nhân viên, liền nghi hoặc hỏi: “Cô là ai?”
Nghe vậy, một nhân viên khác biết chuyện vội vàng giải thích: “Chị Nguyệt Lan, hai cô gái này là em gái của đạo diễn Thẩm, muốn đi tham quan quanh đây một chút.”
Thẩm Ưu chớp chớp mắt, nở nụ cười ngọt ngào: “Chào chị Nguyệt Lan, bọn em đến đây sẽ không làm phiền mọi người chứ ạ?”
[Nguyệt Lan? Không lẽ chị gái trước mặt mình tên là Bành Nguyệt Lan?]
Bành Nguyệt Lan hơi sững người. Nhìn thấy cô bé trước mặt lén lút liếc nhìn thẻ công tác trên ngực mình. Sau khi xác nhận được cái tên đó, Thẩm Ưu khẽ nhướng mày.
[Đúng là Bành Nguyệt Lan thật rồi!]
Bành Nguyệt Lan: ?
Tên cô có gì lạ sao? Không đúng! Khi cô gái này nói mấy câu sau miệng không hề động đậy! Chẳng lẽ mình nghe nhầm?
Bành Nguyệt Lan cảm thấy vô cùng kỳ quái, muốn mở miệng hỏi nhưng khi vừa định nói thì bỗng không phát ra được âm thanh, như thể có một thế lực thần bí nào đó đang ngăn cô lại.
Cô thoáng hoảng sợ, cố gắng gượng hỏi một câu: “Em biết chị à?”
Câu này cuối cùng cũng được nói ra suôn sẻ. Thật kỳ lạ!
Thẩm Ưu chớp mắt, vô tội nhìn chị ta: “Không ạ.”
[Trời ơi, đến nước này rồi mà chị ấy vẫn có tâm trạng đi làm cơ đấy!]
[Chồng chị đang cùng một ả đàn bà khác làm chuyện ấy trong căn phòng tân hôn của hai người… À nhầm, là trên giường cưới luôn đó! Nhưng bắt gian cũng không phải chuyện cấp bách nhất mà nguy hiểm nhất là đứa con mới gần hai tuổi của chị, chị yên tâm để con cho tên đàn ông sói đội lốt người đó trông coi à?]
Bành Nguyệt Lan: ???
Cô ta đang nói cái gì vậy? Cô và chồng kết hôn ba năm rồi, vẫn luôn ân ái, làm sao có chuyện ngoại tình được? Lại còn trên giường cưới?! Không thể nào! Cô không tin!
Bành Nguyệt Lan theo phản xạ muốn phản bác nhưng giống như lúc nãy, cô lại bị một sức mạnh vô hình ép không thể mở miệng.
Ngay lúc đó, trong đầu cô lại vang lên tiếng lòng đầy cảm xúc của Thẩm Ưu.
[Tội nghiệp đứa bé, tỉnh dậy vì đói quá, lảo đảo ra ngoài tìm cha mẹ, gõ cửa mãi mà không có ai mở vì cha nó còn đang "vui vẻ" với người đàn bà kia, làm gì còn tâm trí mà quan tâm con mình cơ chứ!]
Dù tự nhủ trong lòng rằng tất cả những lời Thẩm Ưu nói đều là lời bịa đặt vô căn cứ nhưng đầu óc của cô lại không thể kiểm soát nổi, theo từng câu chữ kia mà tự động dựng lên cảnh tượng sống động đến rợn người.
Không, đừng nói nữa…
Lông mày Bành Nguyệt Lan cau chặt lại, chợt nhận ra có vẻ những người khác xung quanh cũng nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Ưu, tất cả đều im bặt, đồng thời quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy thương cảm.
[Trời đất ơi, thêm hai tiếng nữa thôi, đứa bé tội nghiệp sẽ vô tình bắt gặp cha mình và người phụ nữ kia đang làm trò xấu, sau đó bị đẩy từ trên cầu thang xuống, gãy cổ chết tại chỗ!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)