Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 1: Trời Ơi, Drama Này Quá Lớn Rồi!

Cài Đặt

Chương 1: Trời Ơi, Drama Này Quá Lớn Rồi!

“Nghe nói Thẩm Ưu là thiên kim giả. Bữa tiệc hôm nay được tổ chức để chào mừng thiên kim thật - Thẩm Ngôn trở về!”

“Nếu là giả thì nhà họ Thẩm có cho cô ta ăn diện đẹp đẽ thế này tới dự tiệc không? Chẳng khác nào làm mất mặt con gái ruột cả?”

Thẩm Ưu mặc một chiếc váy dạ hội được thiết kế riêng, khuyên tai kim cương lấp lánh khiến cô càng thêm rạng rỡ, nổi bật giữa sảnh tiệc.

Còn Thẩm Ngôn đứng cạnh, chỉ mặc sơ mi trắng và chiếc quần bò cũ bạc màu khiến cả người như lạc vào nơi không thuộc về mình.

“Mặc thế này đi dự tiệc? Nhìn quê mùa gần chết. Có khi cô ta là con riêng bị giấu kín đó!”

“Nhìn bộ đồ trên người cô ta đi, cũ nát thế kia, chẳng lẽ mới lấy từ trong thùng rác ra sao?”

“Mất mặt quá! Ưu Ưu, cô ta thật sự là chị gái cô sao?”

Thật ra, nhà họ Thẩm đã chuẩn bị váy dạ hội và giày cao gót cho Thẩm Ngôn. Nhưng khi đồ chuyển đến tay cô thì váy đã bị cắt nát, giày cao gót có một chiếc cao, một chiếc thấp. Cô đành phải mặc lại bộ đồ cũ mặc từ khi mới được đón từ nông thôn về.

Đương nhiên đây là kiệt tác của Thẩm Ưu, cũng là một phần không thể thiếu trong kịch bản mà cô ràng buộc.

Sự lạc lõng và nghèo nàn của Thẩm Ngôn nhanh chóng trở thành trò cười của cả buổi tiệc. Người nhà họ Thẩm cũng vì thế mà cảm thấy mất mặt, họ cho rằng Thẩm Ngôn cố tình làm vậy để phản kháng. Tính tình Thẩm Ngôn lạnh lùng, chẳng muốn giải thích càng khiến họ thêm chán ghét hơn.

Thẩm Ưu đang giả vờ không biết gì nhưng ra vẻ bất mãn nói: “Được rồi được rồi, mọi người đừng nói nữa. Dù sao Thẩm Ngôn cũng là chị gái của tôi, mấy người nói cô ấy như thế, chẳng khác nào bôi xấu nhà họ Thẩm chúng tôi!"

Nghe thì như đang bênh vực nhưng không hề phản bác bất kỳ lời gièm pha nào, chẳng khác nào ngầm thừa nhận.

Chậc chậc, đúng là trà xanh có khác.

Thực ra, bản thân Thẩm Ưu cũng không muốn như vậy nhưng cô chưa thể thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện.

Mấy hôm trước, cô đột nhiên bị hệ thống "Ăn Dưa Thất Đức" cưỡng chế trói buộc rồi thức tỉnh! Thì ra bản thân đang sống trong một cuốn tiểu thuyết, cô là một ác nữ trà xanh, chiếm đoạt vị trí của thiên kim thật lại còn ngu ngốc và độc ác!

Trong nguyên tác, vì thiên vị Thẩm Ưu mà cả nhà Thẩm đều được chia kịch bản pháo hôi, từng người một trở thành viên đá lót đường cho nữ chính Thẩm Ngôn bước tới vinh quang.

Mặc dù Thẩm Ưu thức tỉnh nhờ sự giúp đỡ của hệ thống nhưng vẫn chưa hoàn toàn thoát ra được.

Haha, bởi vì hình tượng nhân vât sụp đổ thì cô sẽ chết chắc!

Chỉ khi nào cô thu thập đủ 1 triệu điểm trà xanh, cô mới có thể thoát vai. Nếu không thì phải tiếp tục diễn vai ác và kéo cả nhà xuống hố lần nữa.

Sau vô số lần thử nghiệm rồi ho ra máu, Thẩm Ưu đã rút kinh nghiệm. Bây giờ cô vô cùng nghiêm túc, chuyên nghiệp hóa thân thành trà xanh ngu ngốc chính hiệu.

Mới nãy, hệ thống đột nhiên thông báo xuất hiện lỗi bug, tạm thời phải ngừng điều khiển – nhấn mạnh: dù không bị kiểm soát nhưng hễ hỏng vai là ngỏm rồi lập tức rơi vào trạng thái ngủ đông.

Cô gái ngồi cạnh Thẩm Ưu vội vàng lên tiếng, sợ người khác giành phần: “Đương nhiên là đang nói về đứa con hoang vô liêm sỉ nào đó chuyên nói xấu sau lưng Ưu Ưu rồi!”

Chậc.

Ánh mắt lạnh như băng của Thẩm Ngôn quét qua, lạnh đến mức khiến người ta dựng tóc gáy.

Thẩm Ưu làm bộ như không thấy nhưng lòng thì lạnh ngắt.

Ngũ Giai Văn há to miệng giả vờ ngạc nhiên, buột miệng hỏi: “Em họ, chẳng lẽ em chưa nói cho mọi người biết sao? Thực ra Thẩm Ngôn mới là con gái ruột của Thẩm gia mà.”

Ầm một tiếng!

Cả đại sảnh như bị nổ tung.

Cô gái đứng gần Thẩm Ưu trừng mắt: “Ưu Ưu, những gì cô ta nói không phải sự thật đúng không? Cô không phải là con gái ruột Thẩm gia à?”

Giọng cô ta không nhỏ, khiến cả đám người xung quanh đồng loạt dựng tai lên nghe ngóng.

Ngũ Giai Văn thì làm bộ làm tịch, vội đưa tay che miệng: “Em họ, chị không cố ý đâu. Em đừng tức giận nha.”

Cô ta vừa xin lỗi, vừa chặn họng Thẩm Ưu, không để cô có cơ hội thanh minh.

Nếu không bị kịch bản trói buộc thì Thẩm Ưu đã muốn trợn mắt ngay tại chỗ rồi.

Trong mắt người ngoài, Thẩm Ưu đang tái mặt, đứng hình không phản bác, chẳng khác nào ngầm thừa nhận mình chỉ là hàng giả.

Nhưng thực ra, cô không thể lên tiếng vì cốt truyện không cho phép.

“Trời ơi, Thẩm Ưu thật sự là đồ giả mạo!”

“Nhà họ Thẩm đúng là điên rồi, con ruột thì bỏ mặc còn con nuôi lại nâng như trứng!”

Giữa những lời bàn tán như sóng vỗ, Thẩm Ưu vẫn chăm chú đọc cuốn sách kia.

Không xa, một thanh niên tóc nhuộm xanh bỗng cầm loa lên hét lớn:

“Thẩm Ưu, đồ giả mạo! Cút lại đây quỳ xuống xin lỗi cho tôi!”

Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía hắn. Thẩm Ưu cũng giật mình nhìn qua, vẻ mặt hơi hoài nghi.

Giây tiếp theo, giọng của Thẩm Ưu đột nhiên vang lên trong đầu tất cả mọi người.

[Ủa? Người này nhìn quen quen, để tôi nghĩ lại xem.]

[Ồ! Là Tôn Uy Ninh – con trai chủ tịch Tập đoàn Dược Tôn Thị! Lần trước hắn dẫn đám côn đồ bắt nạt người ta, tôi tiện tay báo cảnh sát thôi. Ai ngờ thù dai thế!]

Mọi người trố mắt nhìn nhau.

Chuyện gì xảy ra vậy? Không mở miệng mà vẫn nghe được tiếng? Ảo giác tập thể à?

Gã tóc xanh thì hoang mang gãi tai dụi mắt.

[Hahaha, bảo sao đổi tóc nhanh thế. Lần trước còn tóc vàng, giờ tóc xanh. Thì ra hắn bị hói! Mấy cái đội trên đầu đều là tóc giả!]

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào đầu của hắn.

Tuổi còn trẻ mà sao lại bị hói rồi?

[Thảm thật! Mới mười mấy tuổi đã rụng tóc, sau này phải sống nhờ tóc giả mất rồi!]

“Thẩm Ưu, cô câm miệng cho tôi!”

Sắc mặt Tôn Uy Ninh đỏ rồi xanh, càng lúc càng đen lại. Hai tay siết chặt thành nắm đấm, hắn tức giận đến mức gần như mất kiểm soát, lao thẳng về phía Thẩm Ưu.

"Con nhỏ chết tiệt này đúng là không biết trời cao đất dày! Sao nó lại biết mấy chuyện đó?"

Không rõ là bị ai đó vấp chân hay trượt ngã, Tôn Uy Ninh còn chưa kịp đến gần Thẩm Ưu thì đã ngã nhào xuống đất như chó ăn phải c*t. Bộ tóc giả vốn đang cố định trên đỉnh đầu bóng loáng cũng không còn giữ được nữa, rơi thẳng xuống sàn.

“Ối!”

Không ngờ anh ta thật sự có một cái đầu hói!

Dưới hàng trăm ánh mắt sững sờ, Tôn Uy Ninh tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.

Mọi người xôn xao bàn tán, chỉ có Thẩm Ưu là vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.

[Lạ thật, mình có nói gì đâu mà hắn bảo mình câm miệng? Đã đội tóc giả còn hung hăng như vậy, giờ thì hay rồi, ai cũng thấy cái đầu trọc của hắn rồi đấy nhé! Đáng đời!]

Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc vest hàng hiệu từ trong đám đông chen ra, ngồi xuống kiểm tra tình trạng của Tôn Uy Ninh rồi lập tức gọi điện. Chẳng mấy chốc, có vài người bước đến khiêng hắn đi.

Tất cả sự chú ý gần như đều đổ dồn vào Thẩm Ưu và Tôn Uy Ninh, không ai phát hiện ra vài người đang lặng lẽ quan sát từ tầng hai.

Chàng trai nhuộm tóc ánh bạc nhìn sang người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng bên cạnh, cười nói: “Sao trước đây tôi không nhận ra vị hôn thê nhỏ của anh cũng khá thú vị nhỉ?”

Ánh đèn vụn vỡ phản chiếu lên người anh ta, bóng tối và ánh sáng cắt chia gương mặt thành hai nửa. Chỉ thấy khóe môi anh hơi nhếch lên nhưng không rõ trong mắt có bao nhiêu phần là ý cười thật sự.

Thấy người đàn ông không để ý đến mình, chàng trai nọ liếc sang người trung niên đang giận dữ bên dưới, nhướng mày hỏi: “Hình như cô ấy gặp chút rắc rối rồi đấy. Là vị hôn phu, cậu không định ra tay anh hùng cứu mỹ nhân sao?”

Người đàn ông mặc vest không có một nếp nhăn, từ đầu buổi tiệc đến giờ vẫn chỉ đứng nhìn lạnh lùng chưa từng có ý định nhúng tay vào. Nghe vậy chỉ hơi nhíu mày, lạnh nhạt đáp: “Tạ Trần Tiêu, cậu nhiều lời quá rồi đấy.”

Người đàn ông trung niên nhìn Thẩm Ưu với vẻ mặt giận dữ.

“Cô gái nhỏ, cha mẹ không dạy cô nên nói gì và không nên nói gì à?”

Thẩm Ưu làm ra vẻ mặt tội nghiệp: “Cháu không hiểu chú đang nói gì ạ.”

[Hóa ra ông ta chính là Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Tôn thị – Tôn Viễn Trung nổi tiếng kia sao!]

Người đàn ông trung niên im lặng cười khẩy.

Hừ, tưởng giả vờ nịnh nọt là có thể qua mặt ông ta à? Ngây thơ!

Con nhóc này làm con trai ông mất mặt trước bao nhiêu người, ông sao có thể không thay con lấy lại thể diện được chứ!

[Haizz! Chẳng lẽ cái bộ tóc giả màu xanh lá của Tôn Uy Ninh là cố ý đội cho ông bố bất hạnh này xem à?]

Hả? Nói vậy là có ý gì?

Mọi người ngửi thấy mùi drama lớn, nhìn nhau sững sờ, không hẹn mà cùng nín thở.

[Không thể nào! Tôn Uy Ninh đầu óc đơn giản như vậy, dù có biết mình không phải con ruột của Tôn Viễn Trung thì cũng không đến mức châm chọc ông ta nặng nề vậy chứ!]

Trời đất ơi! Đúng là tin sốc!

[Ôi. đừng tưởng Tôn Viễn Trung giàu có là sung sướng. Thực ra ông ta cũng đáng thương lắm. Không chỉ Tôn Uy Ninh không phải con ruột mà hai đứa con trai con gái khác trong nhà cũng chẳng ai có quan hệ máu mủ với ông ta cả!]

Nghe tới đây, Tôn Viễn Trung suýt nghẹt thở.

Gì cơ? Ý con bé này là không có đứa con nào do vợ đẻ là con ruột của ông cả?

May mà, may mà ông vẫn còn có...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc