Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sắc mặt Trương Do Dĩnh lúc đỏ lúc xanh, ánh mắt bao quanh khiến anh ta cảm thấy mình chẳng khác gì một gã hề trên sân khấu.
Sợ ở lại thêm chút nữa sẽ bị Thẩm Ưu khui thêm loạt phốt mới, anh ta vội vàng nói: "Xin lỗi, tôi có việc, xin phép rời đi trước."
Thẩm Ưu: ?
[Ơ kìa, không phải muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Sao chạy mất rồi?]
Mọi người có mặt gần như ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ riêng Trần Thanh Nhã vẫn như đang bị bịt mắt.
Thấy người bênh vực mình bỗng dưng quay đầu bỏ chạy, cô ta sững người. Ngoảnh lại bắt gặp ánh mắt cười như không của Thẩm Ngôn, lập tức cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Từ Diệp Phàm khoanh tay xem kịch còn trắng trợn giơ điện thoại quay video, thúc giục: “Đứng ngây ra đó làm gì? Mau quỳ xuống xin lỗi đi chứ!”
Trong đám đông, một tên đàn em của Thẩm Ngôn cũng góp lời: “Đúng đó đúng đó, mau xin lỗi đi, đừng có lề mề nữa!”
Tại sao mọi người đều đứng về phía Thẩm Ngôn? Không ai bênh vực mình? Chẳng lẽ hào quang vạn nhân mê của mình đã mất tác dụng rồi sao?
Nỗi nhục nhã như sóng cuộn trào. Trần Thanh Nhã nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Xin… xin lỗi.”
Nhưng đôi chân vẫn đứng thẳng băng, đầu gối nhất quyết không chịu khuỵu xuống.
Cô ta khóc như mưa nhưng Thẩm Ngôn vẫn lạnh nhạt, không động lòng.
“Hay thế này đi, nếu cô không muốn quỳ thì tìm một người khác thay cô quỳ đi.”
Thẩm Ưu tiếc rẻ lắc đầu.
[Chị vẫn còn quá mềm lòng, biến đề thi chết người thành bài kiểm tra tặng điểm rồi. Dù sao trong mắt Trần Thanh Nhã, đám đàn ông kia cũng chỉ là mấy NPC để cô ta cày kinh nghiệm thôi, có bao giờ cô ta thật sự quan tâm đến sống chết của họ đâu?]
Khóe mắt Thẩm Ngôn khẽ lóe lên ý cười. Bài tặng điểm? Cũng chưa chắc đâu.
Nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Ưu, sắc mặt đám chó liếm của Trần Thanh Nhã liền trở nên khó coi.
Vớ vẩn! Nhã Nhã coi bọn họ là bạn bè quan trọng! Làm gì có chuyện chỉ xem như NPC cày điểm chứ?
Cô ấy kiêu ngạo như thế, làm sao có thể để người khác thay mình nhận lỗi, thay mình quỳ xuống?
Một giây sau, Trần Thanh Nhã quay sang nhìn người gần mình nhất là Từ Duệ Lỗi ánh mắt dịu dàng tha thiết: “Từ Duệ Lỗi, cậu giúp mình được không?”
Từ Duệ Lỗi cứng họng. Bốp bốp bốp. Âm thanh vả mặt vang lên trong lòng hắn.
Thấy hắn do dự, ánh mắt Trần Thanh Nhã tối lại. Cô ta quay sang chỉ đích danh vài người khác trong đám đông, nhẹ nhàng nhờ vả. Nhưng đáp lại cô ta chỉ là những gương mặt đầy khó xử và im lặng.
Thẩm Ngôn liếc mắt thấy thùng rác bị đổ gần đó, cười như không cười mà đề nghị: “Sao cô Trần không hỏi thử cậu Tống đã tặng cô vòng tay ấy nhỉ? Cái vòng đó nhìn cũng đắt tiền lắm đấy. Mà anh ta còn cho cô đi nhờ xe, chắc quan hệ cũng thân thiết lắm. Biết đâu anh ta sẽ đồng ý giúp cô quỳ một cái?”
[Haha, làm sao mà có thể chứ? Cô ta thà tự mình quỳ còn hơn là mở miệng nhờ Tống Ứng Thời đấy!]
Mà sao lại không thể? Trong lòng tất cả mọi người đều nảy ra một thắc mắc giống nhau.
Thấy Trần Thanh Nhã từ từ quay sang nhìn Tống Ứng Thời, cả bọn nín thở. Mau nói đi! Mau nhờ hắn giống như đã nhờ bọn tôi đi!
Nhưng Trần Thanh Nhã chỉ khẽ chớp mắt, để mặc giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống rồi lặng lẽ thu lại ánh nhìn. Sau đó từ từ quỳ xuống, dập đầu một cái thật vang trước mặt Thẩm Ngôn.
[Trong lòng em, anh quan trọng hơn chính bản thân em. Vậy nên em thà tự quỳ xuống chứ nhất định không mở miệng cầu xin anh! Ồ, cảnh này thật cảm động biết bao. Trong đầu tôi đã tự dựng ra một bộ ngôn tình đơn phương ba mươi vạn chữ rồi đấy. Không biết Tống Ứng Thời có nghe được tiếng lòng của cô ta không.]
Mọi người lập tức cúi đầu cố nhịn cười, không ai dám nhìn thẳng vào Tống Ứng Thời.
Không biết vị hôn phu của cô có nghe thấy tiếng lòng của Trần Thanh Nhã không nhưng chắc chắn là đã nghe rõ tiếng lòng của Thẩm Ưu rồi.
Đời này, Trần Thanh Nhã chưa bao giờ thấy nhục nhã đến vậy.
Trong lòng cô ta hận thấu xương hai chị em Thẩm Ngôn và Thẩm Ưu. Nếu không vì Thẩm Ưu chen ngang phá hỏng kế hoạch thì cô ta đã sớm thu về cả đống điểm giá trị ghét bỏ rồi, cần gì phải mạo hiểm đi hãm hại Thẩm Ngôn?
Điều khiến người ta giận điên là cô ta chịu nhục đến thế, vậy mà không những chẳng thu hoạch được điểm nào, ngược lại còn bị trừ mất một đống!
Ngẩng đầu lên, vẻ oán độc trong mắt Trần Thanh Nhã đã rút sạch chỉ còn lại nước mắt long lanh khiến người ta thương xót.
Người đỡ cô ta đứng dậy chính là Tống Ứng Thời.
Chàng trai chỉ đơn giản đỡ tay cô ta đứng lên, không ngờ Trần Thanh Nhã thuận thế ngã vào lòng anh ta, vùi mặt vào hõm vai, thân hình mảnh mai khẽ run rẩy: “Ứng Thời, hãy đưa em rời khỏi nơi này đi, cầu xin anh.”
Tay cô ta siết chặt lấy vạt áo sơ mi của Tống Ứng Thời như thể đang bấu víu vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
[Ơ kìa? Anh kia, anh sao vậy? Vị hôn thê còn sống nhăn răng ngay đây mà anh định công khai cắm sừng người ta giữa bàn dân thiên hạ đấy à?]
“…”
Mọi người đồng loạt quay lại nhìn về phía Thẩm Ưu.
Không đùa đấy chứ? Cô giành hết lời thoại của bọn tôi rồi, giờ bọn tôi biết nói gì nữa đây?
Thẩm Ưu bị ánh nhìn của cả đám thiêu đốt mới nhận ra.
[Ơ, đang xem kịch vui quá, quên mất vụ này dính đến mình.]
Cô lập tức nhập vai, chạy ù tới trước mặt hai người, giơ tay lên. Đến rồi đến rồi, chính cung nương nương sắp ra tay xử tiểu tam đây này!
Trước bao con mắt trông mong, Thẩm Ưu giơ một ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chọc chọc vào hông Trần Thanh Nhã: “Nè! Cô đang ôm vị hôn phu của tôi đó! Mau buông tay ra!”
Mọi người: “…”
Cô chỉ nói suông thì ai mà sợ? Làm mạnh tay lên chứ!
Nhưng Trần Thanh Nhã dường như chẳng nghe thấy, vẫn dựa vào lòng Tống Ứng Thời khóc lóc thảm thiết.
[Hay quá ha, dám lơ tôi à? Được rồi, để xem tôi tung chiêu lớn cho cô biết mặt!]
Thẩm Ưu vừa siết nắm tay chuẩn bị xung trận thì anh trai cô - Thẩm Triết An đột nhiên xuất hiện.
“Các người đang làm gì đấy?”
Ánh mắt anh lướt qua Thẩm Ưu rồi dừng lại trên người Tống Ứng Thời, cau mày hỏi: “Tống Ứng Thời, người cậu đang ôm là ai?”
Thẩm Ưu lập tức bày ra vẻ mặt ấm ức, chỉ vào Trần Thanh Nhã: “Anh ơi, anh đừng trách Ứng Thời ca ca, không phải lỗi của anh ấy đâu mà do cái cô này cứ bám lấy anh ấy, khóc lóc không chịu buông!”
[Nực cười thật, Tống Ứng Thời không có tay chắc? Ơ mà cũng đúng, có tay để đỡ người ta dậy nhưng lại không có tay để đẩy ra hả?]
Ánh mắt Thẩm Triết An lạnh như băng: “Một bàn tay sao có thể vỗ thành tiếng? Cho dù cô ta chủ động ôm thì cậu cũng có thể đẩy ra chứ?”
[Ai bảo một bàn tay không vỗ được thành tiếng? Tôi mà vả lên mặt hai người bọn họ thì đảm bảo đôm đốp như pháo tết luôn ấy chứ!]
“…”
Ngay cả định lực của Thẩm Triết An cũng suýt nữa không giữ nổi mặt lạnh.
“Cậu đối xử với em gái tôi như vậy, tôi thấy hôn ước này nên huỷ bỏ thì hơn!”
Con ngươi Tống Ứng Thời co rút nhưng lại không thể cử động, cổ họng như bị chặn lại, không phát ra được tiếng nào.
“Không! Em không muốn hủy hôn! Em không thể sống thiếu Ứng Thời ca ca được! Em với anh ấy như cá với… xe đạp vậy đó! Em không thể mất anh ấy!”
[HAHAHAHA cuối cùng cũng đến ngày này rồi! Mau huỷ hôn đi! Trễ thêm một giây nào nữa là tôi thấy mình thiếu tôn trọng chính mình đấy!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)