Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 13: Nhìn Đã Thấy Yếu Sinh Lý!

Cài Đặt

Chương 13: Nhìn Đã Thấy Yếu Sinh Lý!

Vừa dứt lời, cả sảnh tiệc bỗng chốc yên ắng, mọi ánh mắt cùng đổ dồn về phía Thẩm Ưu.

Dĩ nhiên, Thẩm Ưu cũng không khiến họ thất vọng. Cô quay sang đám đông, ánh mắt đau khổ nhìn về phía Tống Ứng Thời: “Anh Ứng Thời, sao anh có thể tặng vòng tay cho người con gái khác chứ? Ngay cả em, anh còn chưa từng tặng lấy một cái.”

[Xì, một cái vòng rẻ tiền mà cũng làm như trân bảo. Tôi tự mua cũng được chục cái, à không, trăm cái vẫn ít!]

Ánh mắt Tống Ứng Thời thoáng tối lại.

Trần Thanh Nhã nhìn biểu cảm chân thành không chút giả tạo trên gương mặt Thẩm Ưu mà thoáng sửng sốt.

Tống Ứng Thời mà tặng vòng tay cho người khác, chắc chắn Thẩm Ưu sẽ khó chịu lắm chứ? Sao hệ thống lại không thu được chút giá trị chán ghét nào từ cô vậy?

Chẳng lẽ hệ thống bị lỗi rồi?

Trần Thanh Nhã nghi hoặc quay sang hỏi Thẩm Ngôn: “Thẩm Ngôn, cậu có thấy chiếc vòng tay của mình không?”

Còn chưa kịp để Thẩm Ngôn lên tiếng, trong đám đông đã có người đề nghị: “Ở đây không thấy gì đâu, hay là chúng ta thử tìm ở chỗ khác xem?”

Thẩm Ưu liếc người kia một cái.

[Ồ hô, không hổ danh là đàn em trung thành của chị gái tôi! Phản ứng nhanh thật đấy!]

Người kia bỗng mồ hôi lạnh toát ra như tắm.

Chết tiệt! Sao Thẩm Ưu biết mình là người của lão đại? Chẳng lẽ lão đại đã khai ra rồi?

Những người xung quanh không biết thân phận thật sự của Thẩm Ngôn đều thoáng giật mình.

Đàn em của Thẩm Ngôn? Nghe nhầm không vậy?

Thẩm Ngôn hơi nheo mắt lại, khóe môi cong nhẹ. Cô còn biết bao nhiêu chuyện nữa đây?

Lúc này, Trần Thanh Nhã lắc đầu, cương quyết nói: “Chiếc vòng của tôi mất ở khu vực này. Nếu các chỗ khác đều không thấy thì nhất định là còn quanh đây!”

Từ Diệp Phàm mất kiên nhẫn: “Đừng nói là cô lại định đổ cho Ưu Ưu ăn cắp vòng của cô nhé?”

[Người cô ta định gài tội đâu phải tôi mà là chị tôi mới đúng!]

Nghe vậy, Từ Duệ Lỗi đang định lên tiếng bênh vực Trần Thanh Nhã bỗng sững người rồi lại lắc đầu tự phủ nhận.

Không thể nào, Nhã Nhã đơn thuần và tốt bụng như thế, đâu có mâu thuẫn gì với Thẩm Ngôn, sao tự dưng lại vu khống chứ?

[Haha, tính toán kỹ ghê. Âm thầm nhét vòng tay vào túi áo khoác của chị tôi rồi còn dẫn người đến tình cờ tìm kiếm. Biết tôi ở đây nên không quên buông câu nói “vòng này là quà của Tống Ứng Thời”, vừa khiến tôi khó chịu vừa có cớ gán tội cho chị tôi. Một mũi tên trúng hai đích, tiện thể gom luôn giá trị chán ghét từ cả tôi lẫn chị. Cũng có đầu óc đấy, tiếc là dùng sai mục đích!]

Không ít cô gái trong tiệc lộ vẻ khinh thường ra mặt, nhưng nhóm chó liếm của Trần Thanh Nhã vẫn cắn răng bênh vực. Trong đầu họ chỉ có một suy nghĩ: “Thẩm Ưu lại bịa chuyện nói xấu Nhã Nhã rồi!”

[Đợi đấy mà xem, lát nữa thể nào Trần Thanh Nhã cũng sẽ yêu cầu chị tôi móc túi chứng minh sự trong sạch. Nhưng tiếc là cô ta sắp vỡ mộng rồi! Ha ha ha!]

Quả nhiên, giống như kịch bản đã được viết sẵn, giây tiếp theo, Trần Thanh Nhã dịu dàng nói: “Thẩm Ngôn à, túi áo khoác của cậu hình như hơi phồng lên, không biết có tiện mở ra cho mọi người xem trong đó là gì không?”

Toàn trường đồng loạt quay sang nhìn. Tất cả đều như đang chứng kiến lời tiên tri của Thẩm Ưu thành sự thật.

Từ Duệ Lỗi khẽ chau mày, linh cảm có điều gì đó không ổn.

Thẩm Ngôn lạnh nhạt đáp: “Cô đang nghi ngờ tôi ăn cắp vòng của cô sao?”

Trần Thanh Nhã cắn môi, ánh mắt vẫn dán chặt vào túi áo: “Tôi chỉ tò mò thôi mà. Chẳng lẽ trong túi của cậu có gì không tiện cho người khác thấy?”

Thẩm Ngôn nhếch môi cười, giọng bình thản: “Lôi ra thì dễ thôi nhưng việc cô vô cớ nghi ngờ tôi khiến tôi rất khó chịu. Nên nếu trong túi không có vòng tay của cô thì cô phải quỳ xuống xin lỗi tôi."

Rồi ngừng lại một chút, nở nụ cười như có như không: “Dập đầu lạy ba cái..”

[Ui cha, vẫn là chị gái tôi đỉnh nhất!]

Từ Duệ Lỗi không đành lòng, nhẹ nhàng khuyên: “Nhã Nhã, hay là bỏ qua đi.”

Trần Thanh Nhã nghiến răng: “Được! Tôi đồng ý. Nhưng nếu đúng là cậu lấy thì cậu cũng phải xin lỗi tôi!”

Thái độ điềm tĩnh, không chút hoang mang của Thẩm Ngôn càng khiến Trần Thanh Nhã chắc chắn cô chưa phát hiện chiếc vòng nằm trong túi.

Hừ, còn muốn tôi quỳ xin lỗi? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Ngay sau đó, trước ánh mắt chờ mong của tất cả, Thẩm Ngôn dứt khoát cởi phăng áo khoác, ném thẳng về phía Trần Thanh Nhã.

Trần Thanh Nhã nhận lấy áo khoác, đầy tự tin đưa tay vào túi áo… Rút ra được hai cục khăn giấy to tướng.

Cái gì? Sao lại là khăn giấy? Vòng tay đâu rồi?

Cô ta trừng mắt, không dám tin vào những gì trước mắt, lật tung cả chiếc áo ra kiểm tra từng đường chỉ, từng mép vải nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng vòng tay đâu cả.

Sao có thể? Rõ ràng mình tự tay nhét nó vào rồi mà?

[He he, chị tôi đã nhìn thấu mánh khóe của cô từ lâu rồi, cái vòng rách nát đó sớm bị chị ấy ném thẳng vào thùng rác rồi nhé!]

Lúc này, chuyện chiếc vòng thực sự ở đâu đã không còn quan trọng nữa và không ai còn nghi ngờ tính xác thực trong tiếng lòng của Thẩm Ưu nữa.

“Trong túi không có vòng tay của cô.” Thẩm Ngôn chống cằm, giọng nhàn nhạt, lạnh lẽo như tối qua lúc buộc bác gái phải xin lỗi: “Giờ thì quỳ xuống xin lỗi được chưa?”

Sắc mặt Trần Thanh Nhã lập tức tái mét như tờ giấy trắng. Hệ thống lại bắt đầu trừ điểm thuộc tính của cô ta.

Ánh mắt xung quanh như hàng ngàn mũi kim đâm vào người khiến cô ta thấy mình như một trò hề lố bịch.

"Đủ rồi!" Một người đàn ông trong đám đông đột ngột bước ra đi thẳng đến bên thùng rác và đạp đổ.

Chiếc vòng mất tích của Trần Thanh Nhã lăn lóc trên sàn giữa một đống rác. Hắn ta cúi xuống, cẩn thận nhặt lên, lau sạch rồi đặt vào tay Trần Thanh Nhã, sau đó đứng chắn trước mặt cô ta như đang che chở:

“Mấy người thấy trêu đùa một cô gái yếu đuối như thế này là vui lắm sao?”

Thẩm Ưu: ?

[Tên dở hơi nào nữa đây?]

Từ Diệp Phàm nhỏ giọng nhắc: “Ưu Ưu, anh ta là ca sĩ được mời đến biểu diễn hôm nay, tên là Trương Do Dĩnh.”

Thẩm Ưu ra vẻ suy nghĩ: “Là ca sĩ hả?”

[Không ngờ Trần Thanh Nhã có sức hút ghê, đến cả thằng đàn ông có vợ con cũng bị mê muội đến mức đầu óc choáng váng.]

Trương Do Dĩnh mím môi. Sao cô ta biết chuyện mình có vợ con?

Nhưng nghĩ lại cũng không sao anh ta không phải idol nên có vợ con cũng chẳng “sập nhà” được. Anh ta không sợ cô tung tin.

[Chuyện này mới gọi là khủng nè! Trương Do Dĩnh không màng sự phản đối của vợ con để tham gia mấy bữa tiệc của các chị gái đại gia và còn vừa hát vừa múa thoát y mua vui cho các bà ấy nữa cơ!]

Mặt Trương Do Dĩnh cứng đờ. Làm sao cô ta biết được?

Mọi người xung quanh thì xì xầm thất thanh. Ối trời má! Không nhìn ra, thằng cha này khẩu vị nặng thật! Vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm!

Ban đầu Từ Diệp Phàm còn khá thích nhạc của hắn nên mới mời đến biểu diễn. Nhưng giờ nhìn thấy mặt hắn, cô bỗng cảm thấy nổi da gà.

[Phụt ha ha ha, chẳng có nổi một múi bụng mà cũng dám múa thoát y cho mấy chị đại gia xem? Nghĩ họ chưa thấy trai bao bao giờ à? Nghĩ họ sẽ để mắt tới hắn thật á?]

Vừa dứt câu, mọi ánh mắt bỗng tập trung hết vào phần bụng của Trương Do Dĩnh. Sắc mặt hắn càng đen hơn.

Không có cơ bụng thì sao? Vẫn có người thích đấy!

[Video múa thoát y của hắn giờ lan truyền trong hội các chị đại gia như virut và đã sớm trở thành trò cười rồi! Mà chị đại gia hiện tại đang qua lại với hắn cũng chỉ đang coi hắn như con khỉ làm trò mà thôi, chẳng có ý định cho hắn một xu nào đâu!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc