Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 15: Lo Chuyện Bao Đồng Thì Ăn C*t Nhiều

Cài Đặt

Chương 15: Lo Chuyện Bao Đồng Thì Ăn C*t Nhiều

Khóe miệng Thẩm Triết An co giật.

Sao trước đây anh không phát hiện ra em gái mình là một cây hài chính hiệu thế này chứ?

Ngay lúc ấy, ông Tiết - đối tác làm ăn vừa mới bàn chuyện xong với Thẩm Triết An - cùng vợ ông ta mới lững thững xuất hiện. Nghe thấy Thẩm Triết An nói muốn hủy hôn của Tống Ứng Thời và Thẩm Ưu, ông Tiết lập tức chen miệng: “Tổng giám đốc Thẩm à, cậu chưa từng nghe câu này sao? Thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân.”

Lông mày Thẩm Triết An khẽ nhíu lại nhưng vì nể mặt thân phận đối tác, anh không tiện thể hiện thái độ quá rõ, chỉ mỉm cười nhẹ: “Ông Tiết, đây là chuyện riêng trong nhà tôi.”

Nhưng Thẩm Ưu thì không khách khí.

[Ông nói đúng phết đấy! Dù gì ông cũng là cao thủ dùng câu này rồi mà! Hồi xưa ông đánh vợ cũ, người thân khuyên bà ta ly hôn, ông cũng lấy câu này ra dạy đời đấy thôi!]

Ủa! Ông Tiết bạo hành gia đình á?

Mọi người lập tức cảm thấy mình ngửi được mùi drama cực lớn! Ai nấy đều tỉnh cả ngủ, dỏng tai hóng.

Trán Thẩm Triết An nổi gân xanh. Anh rất muốn “bịt miệng” Thẩm Ưu nhưng bất lực hoàn toàn.

Anh liếc nhanh qua ông Tiết vừa nghe đến hai chữ "bạo hành" liền tái mặt. Sau đó, ánh mắt anh nhìn đến Tống Ứng Thời và Trần Thanh Nhã vẫn còn ôm nhau không buông liền khẽ mím môi.

Thôi bỏ đi, để con bé nói. Người ngay chẳng sợ bóng nghiêng.

Không ngờ ông Tiết là loại hai mặt, trước mặt thì giả lương thiện, sau lưng lại đánh vợ. Người như thế thì không hợp tác cũng chẳng thiệt.

Khi nghe thấy hai chữ "bạo hành", mặt ông Tiết đen như đít nồi nhưng phản ứng cũng rất nhanh, ngay lập tức khôi phục vẻ tươi cười: “Vừa rồi là ai đang nói đấy nhỉ? Các người có nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào không?”

Tiếc là biểu cảm đổi nhanh như chong chóng của ông ta vẫn bị nhiều người nhìn thấy.

Dù sao ông Tiết cũng là người lớn tuổi nhất ở đây, phần đông mọi người không dám mở miệng đáp lại.

Thẩm Ngôn thản nhiên lên tiếng: “Âm thanh gì cơ? Ảo thính là bệnh đấy, không phải chuyện nhỏ đâu. Tôi khuyên ông nên đi khám sớm đi.”

Thẩm Triết An nhìn sang em gái, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng, gật đầu: “Tôi cũng không nghe thấy gì cả.”

Thấy có người lên tiếng rồi, Từ Diệp Phàm cũng hùa theo: “Đúng đúng, cháu cũng chẳng nghe thấy gì luôn á. Chắc là bác nghe nhầm rồi.”

Giữa việc làm ông Tiết mất hứng và tiếp tục ăn dưa hóng chuyện, ai mà ngốc đến mức chọn vế đầu chứ?

Lần lượt cũng có mấy người phụ họa:

“Không nghe thấy gì cả nhé.”

“Chắc ông nghe nhầm rồi đó ạ.”

Thấy tất cả đều phủ nhận, bản thân cũng chẳng còn nghe thấy giọng nói quái dị kia nữa, cuối cùng ông Tiết cũng tạm thời dẹp bỏ nghi ngờ: “Ờ, chắc tôi nghe nhầm thật.”

Đứng bên cạnh ông là bà Tiết, khẽ nhìn ông bằng ánh mắt phức tạp, định nói gì đó nhưng lại lưỡng lự. Vô tình ánh mắt bà đối diện với Thẩm Ngôn, bà sững lại, không hiểu sao lại nuốt lời muốn nói, không nhắc gì đến tiếng nói vừa nãy nữa.

Ông Tiết tự mình buộc câu chuyện quay về chủ đề cũ, nhìn Trần Thanh Nhã đã buông Tống Ứng Thời ra rồi ánh mắt sáng lên như vừa nghĩ ra điều gì hay ho: “Cậu xem đấy, hai đứa nó buông ra rồi còn gì! Chỉ là một cái ôm an ủi giữa bạn bè thôi mà, cậu làm to chuyện quá rồi đấy! Với lại rõ ràng em gái cậu rất thích cậu Tống, cậu nỡ lòng nào chia rẽ họ chứ? Đến tôi là người ngoài cuộc còn thấy đau lòng thay nữa là.”

Thẩm Ưu suýt chút nữa thì trợn trắng mắt tại chỗ.

[Ồ hô, ông cũng biết mình là người ngoài cuộc cơ à? Vậy ông xía mồm vào làm gì thế? Lắm lời quá, tôi dạy ông một câu: lo chuyện bao đồng thì ăn c*t nhiều!]

“Phụt.”

Từ Diệp Phàm suýt nữa cắn đứt môi, cố gắng hết sức mới nhịn được cơn cười.

Ông Tiết: ???

Giọng kỳ dị kia lại xuất hiện nữa rồi? Lại còn chửi thẳng mặt ông ta nữa chứ!

Ông Tiết là người bao năm nay chỉ nghe lời tâng bốc, giờ bị chửi té tát ngay trước mặt bao nhiêu người liền lập tức biến sắc.

“Là ai? Có bản lĩnh thì đứng ra nói chuyện cho rõ ràng!”

Thẩm Ưu cảm thấy khó hiểu, chẳng phải từ đầu đến cuối vẫn là ông ta đang nói chuyện sao?

Cô liếc nhìn ông ta một cái rồi bất chợt để ý đến người phụ nữ bên cạnh đang khoác tay ông ta là bà Từ. Không ngờ bà ta lại là một người phụ nữ trông chẳng lớn tuổi hơn cô bao nhiêu mà còn rất xinh đẹp.

Bà Từ dường như cũng có chút cảm giác, nhìn sang cô. Khi ánh mắt họ giao nhau, bà ta vô tình bắt gặp sự cảm thông và tiếc nuối trong đôi mắt của Thẩm Ưu.

???

[Vợ mới của ông Từ đúng là rất đẹp, eo thon dáng ngọc, da trắng mặt xinh, nhưng tiếc thật.]

Bà Từ bỗng cảm thấy tim mình như co thắt lại, không còn tâm trạng vui vẻ khi được khen nữa mà ngược lại rất nóng lòng muốn nghe cô nói tiếp chuyện gì.

Nghe thấy giọng nói lạ ấy nhắc đến vợ, ông Từ quay đầu nhìn bà, bất ngờ hỏi: “Em có nghe thấy không?”

Không biết có phải vì lời nói kỳ lạ kia hay không, khi ánh mắt ông Từ nhìn cô, bà Từ bỗng cảm thấy rùng mình, da đầu như bị điện giật, mồ hôi lạnh lăn dài trên sống lưng.

Cô sợ nói nhiều sẽ làm ông Từ nghi ngờ nên chỉ lắc đầu, một cách vô thức.

[Hóa ra cô tiểu thư xinh đẹp này đã là vợ thứ tư của ông Từ rồi sao! Chà chà, con số này chẳng may mắn chút nào, không biết cô có biết bộ mặt thật của lão già này trước khi lấy không nhỉ.]

Bộ mặt thật? Mặt thật gì?

[Ông ta ra ngoài nói rằng vợ đầu tiên bị sảy thai do biến chứng chảy máu nặng, thực ra là ông ta đẩy vợ đầu từ cầu thang xuống mới dẫn đến sảy thai!]

Gì cơ? Vậy chẳng phải ông ta là kẻ giết người sao?

Trong lòng mọi người đều giật mình thon thót.

Mặt ông Từ hơi tái mét, nói: “Các người thật sự không nghe thấy tiếng gì sao?”

Đây đâu phải chuyện tầm phào bình thường mà là chuyện mạng người đó!

Lần này không ai do dự, mọi người đồng loạt lắc đầu: “Không, không nghe thấy gì cả.”

Thẩm Ưu thầm nghĩ trong lòng.

[Sao lão già này lúc nào cũng đa nghi thế? Chẳng lẽ vì tay ông ta dính quá nhiều máu nên ban ngày còn nhìn thấy hồn ma các bà vợ cũ?]

Vợ cũ, các bà vợ cũ sao?

Chẳng lẽ ba người vợ trước của ông ta đều bị ông ta giết hại? Quá kinh khủng!

[Cô gái trẻ trung vui tươi bị ông ta hành hạ đến chết, kẻ vô liêm sỉ ấy còn bịa chuyện cô bị trầm cảm nặng từ trước khi lấy ông ta, thật đáng khinh!]

Mọi người trong lòng đều đồng tình. Đúng là ghê tởm.

Tuy nhiên, nghe nói vợ thứ ba của ông Từ đã ly hôn thành công, có lẽ cũng coi là may mắn đi?

[Còn về vợ thứ ba của ông ta còn đáng tiếc hơn nữa!]

Bề ngoài cô vẫn tươi cười rạng rỡ nhưng trong lòng đã chửi thề ba lượt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc