Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khóe môi Tống Ứng Thời khẽ trễ xuống, không báo trước liền đẩy phắt Thẩm Ưu đang làm bộ yếu ớt tựa vào anh ra rồi quay người bỏ đi.
Thẩm Ưu cũng chẳng thấy hành động đó có gì bất thường. Dù sao thì từ trước đến nay Tống Ứng Thời vốn đã không ưa cô, ban nãy còn chịu để cô dựa vào một lúc cũng đủ khiến cô ngạc nhiên rồi. Bây giờ bị đẩy ra mới hợp logic.
Nhưng phải đóng vai cho tròn, Thẩm Ưu vẫn ra vẻ lưu luyến níu kéo, giọng êm êm nũng nịu: “Anh Ứng Thời ơi, đừng đi mà. Em không thể sống thiếu anh đâu, em muốn ở bên anh mãi mãi!”
Mọi người: “…” Cô nói vậy thì cũng nhúc nhích tí đi chứ! Đứng im như tượng thế kia thì níu kéo cái kiểu gì?
Bây giờ Thẩm Ưu đâu thèm tự hạ thấp mình như xưa, mặt nóng dán vào mông lạnh làm gì. Đợi bóng lưng Tống Ứng Thời khuất khỏi tầm mắt, cô quay đầu lại thì thấy Thẩm Ngôn - người đã bốc hơi nãy giờ đang ung dung ngồi ở góc khuất, thong thả ăn uống như đang xem trò vui.
Lúc này, Từ Duệ Lỗi cũng không chịu bỏ lỡ thời cơ, lập tức xáp lại gần Trần Thanh Nhã, cười nịnh nọt: “Nhã Nhã, em đói không? Muốn ăn gì cứ nói, anh lấy hết cho, đừng ngại gì hết nha!”
Thẩm Ưu liếc nhìn anh ta rồi khẽ bĩu môi: [Đúng là một chó liếm xuất sắc!]
Cô nàng Từ Diệp Phàm là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay rõ ràng không vừa mắt khi thấy Từ Duệ Lỗi xum xoe lấy lòng Trần Thanh Nhã ngay trong tiệc sinh nhật mình. Đặc biệt, khi người kia lại chính là kẻ cô ghét cay ghét đắng.
Thế là cô bám theo hai người họ, hễ thấy Trần Thanh Nhã định lấy món gì, cô liền nhanh tay giành trước, cố ý không để cô nàng kia đạt được ý nguyện.
Trước tình huống ấy, Trần Thanh Nhã dứt khoát không lấy gì nữa chỉ lặng lẽ cúi đầu, cắn chặt môi, tạo dáng đáng thương, giống kiểu đang chịu uất ức nhưng cố nhẫn nhịn. Đúng là một điển hình của bạch liên hoa kiên cường.
Từ Duệ Lỗi lập tức đau lòng muốn chết, quay ra tranh cãi ầm ĩ với Từ Diệp Phàm.
Đứng bên cạnh hóng chuyện, Thẩm Ưu lắng nghe tiếng thông báo hệ thống của Trần Thanh Nhã, trong lòng bắt đầu cảm thấy kỳ kỳ.
[Chẳng lẽ hệ thống của Trần Thanh Nhã là loại cạnh tranh nữ giới à? Gặp đàn ông thì thu thập giá trị ái mộ, gặp phụ nữ thì thu giá trị chán ghét?]
Nghe được tiếng lòng của cô, đám đông đang tranh cãi bỗng dưng im bặt.
Lúc này Thẩm Ưu đang mải mê lật xem “Tuyển tập ăn dưa thất đức” trong hệ thống nên không để ý.
[Ối dồi ôi, thì ra Trần Thanh Nhã dù là hút ái mộ hay chán ghét, mục đích thật sự đều là hút khí vận của người khác!]
Hút khí vận? Nghe rợn hết cả người!
Trần Thanh Nhã không nghe được tiếng lòng của Thẩm Ưu. Nhìn thấy mọi người bỗng dưng im lặng, hệ thống cũng ngừng thông báo tin thu năng lượng, cô ta mới lên tiếng, giả vờ hòa giải: “Mọi người đừng vì tôi mà cãi nhau nữa mà.”
Thẩm Ưu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy thiện chí: “Đúng đó đúng đó, cãi nhau mất vui lắm. Chúng ta đều là bạn bè mà, đừng để tình cảm rạn nứt.”
[Thôi làm ơn đừng ngốc nghếch tiếp tay cho hệ thống hút khí vận của người ta nữa!]
Từ Diệp Phàm lập tức hưởng ứng: “Được, không cãi nữa!”
Dần dần, những người khác cũng bắt đầu đồng tình sau đó rút lui, ai nấy tản ra chơi riêng.
Trần Thanh Nhã: ???
Không đúng!
Cô ta không hề muốn họ ngừng cãi mà! Cô ta muốn mượn câu nói đó để đổ thêm dầu vào lửa cơ mà!
Những lần trước, mỗi khi cô ta tỏ ra cao thượng như vậy, nhất định sẽ có cô nào đó như Từ Diệp Phàm nhảy vào phản đối ngay và sau đó trận chiến sẽ leo thang dữ dội, thuận lợi giúp cô ta thu về hàng đống điểm số.
Vậy mà hôm nay, Thẩm Ưu chỉ nhẹ nhàng nói một câu hùa theo, cả bọn liền dừng luôn không cãi nữa!
[Ting! Thuộc tính Vạn Nhân Mê -100]
Trần Thanh Nhã lập tức hoảng hốt, vội hỏi hệ thống vì sao lại trừ điểm cô đã vất vả thu thập được.
[Phát hiện ký chủ bị nhân vật nữ phụ ác độc kích thích, sinh ra cảm xúc tiêu cực. Trừ điểm để cân bằng hệ thống.]
Nhìn vẻ mặt Trần Thanh Nhã đang nén giận mà ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ ôn hòa, Thẩm Ưu âm thầm cười sướng trong lòng.
[Ha ha, ngây người rồi chứ gì? Không ngờ công cụ không nghe lời còn khiến hào quang “vạn nhân mê” của cô bị trừ điểm đúng không? Đúng là tham thì thâm, muốn hút vận khí của người ta à, đáng đời nha!]
Từ Duệ Lỗi gãi đầu đầy bối rối.
Không hiểu có phải bị ám thị tâm lý không nhưng anh ta cứ cảm thấy sau khi nghe Thẩm Ưu lầm bầm, sức hút của Nhã Nhã đối với mình đã yếu đi vài phần.
Lúc này, Thẩm Ưu chỉ muốn tìm chỗ nào yên tĩnh để ăn dưa hóng drama thì bị Từ Diệp Phàm gọi giật lại: “Ưu Ưu, cậu định đi đâu thế?”
Cô đảo mắt một vòng, tay chỉ về phía Thẩm Ngôn đang ngồi: “Mình đi tìm chị gái.”
Từ Diệp Phàm lập tức nhăn mặt, lườm sang phía đó, vẻ không vui lộ rõ trên mặt: “Tìm cô ta làm gì? Ở với mình không tốt hơn à?”
Ủa? Quái lạ. Sao Từ Diệp Phàm bỗng dưng sến súa thế?
Cô ta với mình hình như đâu có thân đến mức ấy nhỉ?
Thẩm Ưu rùng mình nổi da gà, chẳng buồn đôi co, vội vàng chạy sang phía Thẩm Ngôn, thản nhiên ngồi phịch xuống đối diện.
Thẩm Ngôn liếc cô, nhướng mày: “Tự dưng qua đây làm gì?”
“Chị không chào đón em à? Nếu chị không muốn thấy em, vậy em đi là được.”
Nghe thấy Thẩm Ưu lại bắt đầu giở chiêu trà xanh, Thẩm Ngôn nhếch môi cười nhạt: “Ừ, vậy đi đi.”
Thẩm Ưu: ?
[Ủa gì kỳ vậy trời? Chị không phải lúc nào cũng khinh thường loại giả tạo như em sao? Sao nay chơi lộn kèo rồi?]
Thẩm Ưu tỏ vẻ cực kỳ tủi thân, khẽ nói: “Vậy em đi thật đó.”
Nói rồi cô giả vờ đứng dậy định rời đi. Tuy Thẩm Ngôn thừa biết tám phần mười là cô nàng đang diễn nhưng vẫn định buông một câu trêu chọc thì đột nhiên Trần Thanh Nhã xuất hiện.
Cô ta tự nhiên kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, quay sang cười thân thiện: “Chào, cậu là Thẩm Ngôn đúng không? Nghe nói cậu cũng lớn lên ở quê giống mình đó. Mình muốn làm quen với cậu từ lâu rồi.”
Trần Thanh Nhã cố tình nhấn mạnh xuất thân nông thôn của Thẩm Ngôn mong có thể khiến cô mất mặt, nào ngờ Thẩm Ngôn thậm chí chẳng buồn liếc nhìn, chỉ khẽ cười nhìn Thẩm Ưu: “Không phải nói muốn đi sao? Sao vẫn còn ngồi đây? Ghế này bị dính keo à?”
Thẩm Ưu: ?
Vì chị em mới không đi thật đó!
Cô còn chưa kịp nói gì thì Trần Thanh Nhã không cam lòng bị ngó lơ đã đứng dậy, tiến về phía Thẩm Ngôn, làm bộ kinh ngạc: “Ơ kìa, áo của cậu bị dính đầy bụi kìa, để mình phủi giúp nhé?”
Cô ta không cho Thẩm Ngôn cơ hội từ chối, ra vẻ quan tâm mà phủi vài cái lấy lệ, sau đó kiếm cớ rời đi.
Thẩm Ngôn hoàn toàn không có phản ứng gì, dường như chẳng phát hiện ra động tác nhỏ kia. Chỉ là khi Trần Thanh Nhã vừa quay lưng đi được vài bước, trong mắt cô hiện lên một tia cười nhạt đầy giễu cợt. Cô thản nhiên thò tay vào túi áo khoác, móc ra một chiếc vòng tay tinh xảo vừa bị người ta cố tình nhét vào. Cô không do dự vung tay ném thẳng vào thùng rác gần đó.
Toàn bộ hành động diễn ra trước mặt khiến Thẩm Ưu trợn tròn mắt. Trời ạ, chơi lộ liễu thế luôn hả?
Chưa kịp tiêu hóa xong cú drama vừa rồi thì không lâu sau, Trần Thanh Nhã đã quay lại, dẫn theo một nhóm người, trong đó có cả Tống Ứng Thời.
Cô ta ra vẻ lo lắng hỏi: “Mọi người có ai thấy vòng tay của mình đâu không? Mình đánh mất rồi, nó rất quan trọng với mình luôn á!”
Ánh mắt cô lập tức hướng về phía Thẩm Ưu, giọng mềm mại: “Nếu các cậu có nhặt được thì trả lại giúp mình với. Thật sự mình rất trân quý chiếc vòng đó.”
Từ Diệp Phàm đứng gần đó bĩu môi, lạnh lùng buông lời: “Quan trọng cỡ nào? Người trong lòng tặng cho à?”
Làm như quý giá lắm không bằng, mất cái vòng mà cứ làm như mất quốc bảo. Không kiếm chuyện là sống không nổi à?
Vốn chỉ nói vu vơ, không ngờ Trần Thanh Nhã lại thật sự đỏ mặt, e thẹn đáp: “Chiếc vòng đó là anh Ứng Thời tặng mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)