Dựa trên tình nghĩa bao năm giữa Hình công tử và tiểu thư, lẽ nào ngài ấy lại tin vào mấy lời đồn hão đó? Nhưng cái miệng của tiểu thư xưa nay vốn vụng về...
Vương Vân không đáp lời, chiếc ô trong tay khẽ nghiêng sang một bên khiến những hạt mưa trắng xóa như chuỗi ngọc tan tác bắn thẳng vào mặt nàng. Đôi mắt nàng trong veo như vừa được gột rửa qua làn nước, nhưng lúc này lại đờ đẫn, chết lặng. Thanh Ngọc nhìn mà hoảng hốt, bao nhiêu lời định hỏi han đều nuốt ngược vào trong, chỉ biết vội vàng trấn an: “Tiểu thư đừng quá nôn nóng, chúng ta nhất định sẽ còn cách khác. Thật sự không được, ngày mai ta cứ tìm đến tận mặt Bùi An kia mà đối chất cho rõ ràng…”
“Không cần đâu.”
Vương Vân khẽ ngắt lời, những giọt nước đọng trên mặt nàng bỗng mang theo hơi ấm nóng hổi, tâm trí nàng lúc này đã trống rỗng hoàn toàn.
Năm ấy triều đình trưng binh, tổ mẫu đã phái phụ thân nàng đi hưởng ứng lệnh triệu tập. Phụ thân nàng trên đường chinh chiến chưa kịp thăng lên hàng tướng quân thì đã hy sinh nơi sa trường vào năm năm trước. Vốn dĩ, việc bỏ mình vì nước phải là một vinh dự quang tông diệu tổ, nhưng ngặt nỗi thời vận không thông, chiến sự tiền tuyến còn chưa kết thúc thì Hoàng đế Nam Quốc đã chủ động nghị hòa với Bắc Quốc. Đừng nói đến bài vị công huân, phàm là gia tộc của những vị tướng từng tham gia cuộc chém giết năm đó đều bị triều đình dùng những biện pháp biếm phạt nặng nhẹ khác nhau, cốt để phô bày tâm thế muốn nghị hòa của mình.
Tổ mẫu nàng, Vương lão phu nhân, vốn là hậu duệ của bậc đại nho lừng lẫy. Gia tộc trải qua hai triều đại vẫn hưng thịnh, danh vọng chẳng hề suy giảm, nhất là bộ quy củ khắc kỷ dạy người của bà thì quả thực không ai có thể bới ra nửa điểm sai sót. Là gia quyến của người từng chinh chiến với Bắc Quốc, chẳng đợi Thánh thượng động thủ, tổ mẫu đã đi trước một bước bằng cách đem nàng và mẫu thân giam vào trong viện, không cho phép bước ra khỏi cửa nửa bước. Bà tuyên bố với bên ngoài rằng làm vậy là để tẩy sạch huyết khí bám trên người họ.
Hai năm đầu có mẫu thân kề cận, Vương Vân không cảm thấy những ngày tháng ấy quá mức gian nan. Chỉ đôi khi gặp các đường tỷ, đường muội bên nhà đại bá ghé thăm, nghe họ kể về một Lâm An náo nhiệt phồn hoa, lòng nàng không khỏi nảy sinh niềm khao khát. Nàng từng hỏi mẫu thân: “Vì sao chúng ta không thể ra ngoài ạ?”
Mẫu thân ghé sát tai nàng, nhỏ giọng vỗ về: “Bởi vì Vân Nương của chúng ta xinh đẹp quá, đi ra ngoài sợ làm người ta ghen ghét đấy thôi.”
Người mẹ nào cũng có cách riêng để dỗ dành con trẻ. Từ đó về sau, nàng không bao giờ nhắc lại chuyện ấy nữa, cứ ngoan ngoãn ở lại hậu viện. Mãi cho đến ba năm trước, khi mẫu thân lâm bệnh nặng không thể gượng dậy nổi, lúc lâm chung bà nắm chặt lấy tay nàng, thảng thốt dặn dò: “Ninh Ninh, dẫu thời thế có đổi thay, giang sơn Nam Quốc ta vẫn trù phú bao la, vùng Kinh Hàng này chẳng qua cũng chỉ chiếm một góc nhỏ bé mà thôi. Ngoài kia còn có tuyết trắng nghìn năm trên đỉnh Tây Lĩnh, có những con thuyền vượt vạn dặm chốn Đông Ngô... Nếu một ngày nào đó con có thể bước ra khỏi miệng giếng tù túng này, hãy thay mẫu thân đi ngắm nhìn thiên hạ cho thỏa lòng.”
Ninh Ninh là tên cúng cơm phụ thân đặt cho nàng, ngụ ý về một đời bình lặng, an yên.
Hắn ta nói nói rằng tư tưởng của người dân Nam Quốc giờ đây đã cởi mở hơn xưa rất nhiều, các cô nương có thể tự do dạo phố. Hắn ta còn kể về những trà lâu mới mọc, những cửa tiệm tơ lụa, phấn son rộn ràng nơi Lâm An.
Hai người từng hẹn ước, tương lai khi nàng được tự do, hắn ta sẽ đưa nàng đi xem sự náo nhiệt của chốn kinh thành.
Trong ba năm tăm tối nhất, Hình Phong chính là tia hy vọng duy nhất của nàng. Giờ đây khi nàng cuối cùng đã thoát khỏi "lồng giam", những lời hứa kia còn chưa kịp thực hiện, hắn ta đã ném lại cho nàng một câu: “Xin lỗi”.
Nàng vốn chẳng hề quen biết công tử họ Bùi kia, người khác không tin thì thôi, lẽ nào đến Hình Phong mà cũng không hiểu rõ lòng nàng?
Nàng run giọng hỏi hắn ta: “Huynh thực sự không tin muội sao?”
Hình Phong không đáp lời, chỉ lặng lẽ tháo miếng ngọc bội bên hông, chìa ra trước mặt nàng: “Vương cô nương dung mạo khuynh thành, là Hình mỗ tự thấy mình không xứng với nàng.”
Lời đã đến nước này, nàng chẳng còn gì để hỏi thêm nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

