Cuối xuân tháng Tư, những trận mưa rào nối đuôi nhau đổ xuống Lâm An. Giữa trưa, trăm dặm phố xá chìm trong sương mù dày đặc, bùn đất nồng nặc, cánh hoa liễu rũ rượi trong mưa.
Giữa màn mây đen kịt như mực, một tiếng sấm rền vang lên làm Vương Vân giật mình tỉnh giấc. Qua làn mưa xối xả nơi sân viện, nàng bắt gặp bóng dáng Thanh Ngọc đang vội vã chạy vào.
"Tiểu thư, Hình công tử về rồi!"
Vương Vân ngẩn người. Vì đứng dậy quá gấp, cơn đau tê dại từ đầu gối truyền đến như kim châm khiến nàng suýt ngã quỵ. Thanh Ngọc vội đỡ lấy cánh tay nàng, rỉ tai: "Nô tỳ tận mắt thấy người vào phủ. Lúc này mưa lớn ít người qua lại, tiểu thư sang đó bây giờ là tiện nhất."
Vương Vân gật đầu, nhưng vì phải quỳ quá lâu nên đầu óc nàng có chút mông lung. Nàng loay hoay xoay người định đi, rồi chợt khựng lại, nhìn Thanh Ngọc với vẻ đầy lo lắng: "Ta... ta biết nói với huynh ấy thế nào bây giờ?"
Thanh Ngọc sốt ruột đến mức muốn dậm chân: "Tổ tông của nô tỳ ơi, cứ nói thật thôi chứ sao! Người có quen biết Thế tử phủ Quốc công đó không?"
Chuyện vốn không có thật, thế mà chẳng hiểu sao cứ như được chắp thêm cánh, thổi bùng lên dữ dội. Trưa nay, tin đồn bay đến Vương phủ đúng lúc Hình phu nhân đang ghé chơi để bàn chuyện đại sự của hai nhà. Lời định nói còn chưa kịp thốt ra đã bị chuyện này làm cho hỏng bét.
Hai nhà Hình - Vương vốn là láng giềng thân thiết. Dù Hình phu nhân không nói gì nặng nề, nhưng nhìn sắc mặt gượng gạo của bà ta khi thốt ra câu "Hóa ra Vân Nương đã có người trong lòng", nàng cũng đủ hiểu.
Hình công tử — Hình Phong, lớn hơn nàng sáu tuổi, vốn là người nàng quen biết từ tấm bé. Hai năm trước hắn đỗ Bảng nhãn, nhậm chức tại Hàn Lâm viện, vừa có tài vừa có sắc, bỗng chốc trở thành nhân vật danh giá khắp Lâm An. Hai vị đường tỷ trong phủ thường xuyên trêu nàng rằng: "Nhị bá mẫu thật là tinh mắt, nhìn ra Hình công tử có tiền đồ nên mới bắt lấy từ sớm, đúng là hời cho muội rồi."
Hôn sự này đã được phụ mẫu hai nhà quyết định từ khi nàng còn trong bụng mẹ. Có được vị phu quân tài giỏi như vậy, cô nương nào mà chẳng vui mừng? Nàng vẫn luôn tự hào về điều đó, vậy mà đúng lúc chuẩn bị đính ước chính thức lại xảy ra chuyện, bảo sao nàng không cuống cho được?
Tin tức đến tai nàng thì đã sang buổi chiều. Nàng chạy đi tìm tổ mẫu để giải thích nhưng bị đuổi khéo, chỉ nhận được lệnh bắt quỳ trong phòng.
Người ngoài không rõ sự tình, chứ những kẻ thân cận đều biết, từ năm mười một tuổi nàng đã bị tổ mẫu cấm túc trong tiểu viện, mãi đến năm mười sáu tuổi mới được thả ra. Tính đi tính lại cũng chỉ mới có hai tháng, nàng lấy đâu ra cơ hội để mà thầm trao thân gửi phận với ai?
Nhưng Hình phu nhân đã hiểu lầm, tổ mẫu lại chẳng muốn gặp mặt, nàng dù có trăm miệng cũng không thể tự minh oan. Lúc này, Hình Phong đột ngột trở về chẳng khác nào sợi dây cứu mạng cuối cùng của nàng. Chỉ cần nàng giải thích rõ ràng với hắn ta, hôn sự này vẫn còn cứu vãn được.
Gia phong nhà họ Vương cực kỳ nghiêm khắc, cửa chính lúc nào cũng có tai mắt của lão phu nhân. Chủ tớ hai người phải che dù, dầm mưa vòng qua cửa hông phía Tây rồi lén lút chuồn ra ngoài. Dù hai nhà chỉ cách nhau một bức tường, nhưng muốn gặp được người, họ phải đi vòng gần nửa phủ Hình gia mới đến được sân viện của Hình Phong.
Để tiện đường, Hình Phong có mở một lối đi nhỏ phía sau viện. Lần trước khi hắn ta đi công tác, chính nàng đã đến đây tiễn hắn ta lên ngựa. Lúc đó Hình Phong còn hẹn khi trở về sẽ cùng nàng ngắm hoa lê trong viện. Giờ hoa đã nở rộ, chỉ tiếc là lại gặp trận mưa rào.
Vương Vân chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm hoa, nàng vội vã gõ vào vòng sắt trên cửa. Thanh Ngọc không dám theo sát vì sợ bị phát hiện, đành đứng tránh sang một bên để canh chừng.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng hạt mưa lớn đập vào mặt dù kêu rầm rầm như muốn xuyên thủng lỗ. Thanh Ngọc nắm chặt cán dù, từ xa thấy Hình công tử bước ra. Hai người đứng đó nói chuyện rất lâu, một người không chịu vào, một người không chịu ra.
Chừng gần một nén nhang sau, thấy tiểu thư quay lại, Thanh Ngọc giật mình. Bước chân tiểu thư chậm chạp, dù cũng chẳng buồn che cho hẳn hoi. Đến khi nhìn rõ khuôn mặt thất thần của nàng, lòng Thanh Ngọc chùng xuống, đoán chắc là hỏng việc rồi. Nàng ấy sốt sắng hỏi: "Tiểu thư, người nói chuyện với ngài ấy thế nào rồi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Truyện mượt nha, bà nữ chính dễ thương 🥰

-495035.jpg&w=256&q=75)

