Lồng ngực thắt lại từng cơn, nàng cảm thấy buồn bực và ngột ngạt đến lạ lùng. Vương Vân không nói thêm lời nào, cứ thế thất thần trở về viện. Thanh Ngọc rất muốn biết hai người đã nói những gì, hôn sự liệu còn đường cứu vãn hay không nhưng lại chẳng dám mở lời. Mãi đến khi giúp Vương Vân thay xong y phục, nàng ấy mới nhìn thấy miếng ngọc bội nằm lặng lẽ trên bàn trang điểm.
Nàng ấy nhận ra nó. Đó chính là miếng ngọc tiểu thư đã tự tay buộc vào cành trúc rồi thả sang sân viện của Hình công tử vào ngày lễ cập kê, coi như vật đính ước. Giờ ngọc bị trả về, hôn sự này… coi như đã hỏng đến tám chín phần.
Kể từ khi Nhị phu nhân qua đời, không khí trong tiểu viện chưa bao giờ u uất đến thế. Thanh Ngọc hiểu rõ, với thân phận mồ côi cả cha lẫn mẹ, tiểu thư được gả cho Hình Phong vốn dĩ là trèo cao. Nếu mối duyên này đứt đoạn, biết tìm đâu ra một nơi chốn nào tốt hơn nhà họ Hình?
Nhưng nhà họ Hình thì khác. Đừng nói là danh gia như họ Vương, với điều kiện của Hình công tử hiện giờ, dẫu có cưới Công chúa cũng chẳng ai thấy lạ. So với nỗi đau vì tình cảm gắn bó bấy lâu nay bỗng chốc tan vỡ, Thanh Ngọc cho rằng điều tiểu thư nên lo lắng nhất lúc này chính là tương lai sau này biết cậy nhờ vào đâu.
Trằn trọc suốt một đêm dài, cái không khí nặng nề vẫn chưa kịp tan biến thì sáng sớm hôm sau, đường muội Vương Uyển Xu — người vốn dĩ khăng khăng tin tưởng nàng nhất — lại chạy vào phòng, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Tỷ cho muội một lời chắc chắn đi, tỷ và Bùi An… thật sự đã thành một cặp rồi sao?”
Nghe đến đó, Vương Vân cảm thấy một ngụm khí tức nghẹn đắng ngay giữa lồng ngực.
Nỗi oan ức này còn chưa kịp thanh minh thì nha hoàn từ viện bên cạnh đã hớt hải chạy sang báo tin: "Mấy bà mối đã tìm đến cửa rồi, hiện đang ở trong phòng lão phu nhân. Chắc là thấy có tin hỷ nên muốn tranh phần béo bở, tự mình đến đây làm môi làm giới."
Vương Vân dù tính tình có hiền lành đến mấy cũng không tài nào nhịn nổi nữa. Đợi người đi rồi, nàng đóng sầm cửa, trút giận ngồi mạnh xuống giường. Khóe mắt nàng đỏ hoe vì uất ức, giọng nói đã nghẹn ngào tiếng khóc, nàng quay sang hỏi Thanh Ngọc: "Cái tên Bùi An kia rốt cuộc là người thế nào mà lại hại ta ra nông nỗi này?"
Bùi An, vị Thế tử phủ Quốc công, vốn là cháu ruột của Tiên hoàng hậu. Hai năm trước, hắn cùng Hình Phong cùng tham gia kỳ thi đình và xuất sắc giành ngôi vị Trạng nguyên. Theo lẽ thường, với tài năng ấy, hắn sẽ được giữ lại Lâm An để vào Hàn Lâm viện làm việc, nhưng khi vào cung diện thánh, hắn lại chủ động xin được rời kinh thành để đi nhậm chức ở phương xa. Hắn đảm nhiệm chức Đôn đốc sứ của Chính Phong viện vừa mới thành lập, vâng mệnh triều đình đi sứ Kiến Khang.
Trước khi nhậm chức, hắn là vị thiếu niên tài tuấn được cả Lâm An hết lời ca tụng. Thế nhưng hai năm trôi qua, giờ đây khi nhắc đến cái tên này, trong giới quan trường và dân gian lại nảy sinh hai luồng dư luận trái chiều.
Một bên sùng bái hắn tột độ, coi hắn là nhân tài hiếm có của Nam Quốc. Bên còn lại thì lại gán cho hắn cái danh "gian thần". Thế nhưng, dù là phe phái nào đi nữa, hễ nhắc đến hắn, trong đầu họ đều hiện lên gương mặt thanh tú, nho nhã thoát tục ấy.
Dân Lâm An đến nay vẫn còn nhớ như in năm hắn đỗ Trạng nguyên, những thiếu nữ vì ngưỡng mộ tài danh của hắn mà kéo đến vây kín các ngả đường, đông đúc đến mức không còn chỗ chen chân. Hoa tươi được ném xuống như mưa xối xả, hương thơm ngào ngạt vương vấn khắp phố phường suốt mấy ngày chưa tan. Vào thời điểm Bùi An lừng lẫy nhất, Vương Vân vẫn còn bị giam lỏng trong tiểu viện, nên nàng không hề hay biết về hắn cũng là lẽ thường tình.
Về chiều, mây khói trên cao dần tản về phía Tây, bầu trời bắt đầu hửng sáng. Cơn mưa cũng đã ngớt hạt, những giọt nước theo tán lá xanh của cây anh đào chậm chậm nhỏ xuống. Giữa tiếng “lạch cạch” đều đặn của nước mưa, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng khóc nức nở nghẹn ngào: "Mới hôm kia thôi, vất vả lắm phụ thân mới chịu đổi ý, đồng ý chọn ngày bàn chuyện đính thân. Vậy mà đột nhiên lại xảy ra chuyện này, huynh bảo muội phải làm sao bây giờ..."
Tiếng khóc sướt mướt, lời nói tuy không rõ ràng vì nấc nghẹn nhưng vẫn truyền tới mồn một phía sau tấm bình phong.
Tấm bình phong cao hơn sáu thước thêu họa tiết sơn thủy chim muông đơn giản, ánh đèn bên trong xuyên qua lớp lụa mỏng manh, tỏa ra những vệt sáng hư ảo. Giữa ngày mưa u ám, trong phòng thắp một ngọn đèn đặt trên án thư. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên góc nghiêng của một nam tử trẻ tuổi. Gương mặt hắn tuấn tú như ngọc, ngũ quan cực kỳ thanh tú. Hắn ngồi ngay ngắn trên ghế bành, khoác ngoài lớp áo lót đỏ là chiếc trường bào cổ tròn màu đen, ống tay rộng thêu vân văn rũ xuống bên mép bàn gỗ hoa lê. Cổ tay hắn khẽ xoay, các đốt ngón tay giữ cán bút vững vàng không một chút dao động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

