Đồng Nghĩa dậy từ sáng sớm, theo lời dặn của Bùi An mà sang Vương gia truyền tin. Khi hắn ta trở về, vừa vặn gặp được Bùi An vừa đi thỉnh an lão phu nhân xong, liền vội vã đuổi theo bẩm báo: “Nô tài đã đưa tin rồi ạ. Là nha hoàn thân cận của Tam nương tử ra tiếp, còn đáp lời ngay lập tức, nói tiểu thư nhà họ nguyện ý gặp Thế tử gia một lần.”
Xem ra đối phương cũng bị ép đến mức cuống cuồng, chẳng còn đường lui.
Bùi An nghe xong liền xoay người đi về phía cổng chính: “Chuẩn bị xe.”
Đồng Nghĩa ngẩn ra: “Thế tử gia, ngài tính cứ thế này mà đi sao?”
Bùi An không hiểu: “Chứ còn muốn thế nào nữa?”
Đồng Nghĩa liếc nhìn chiếc áo bào màu xám tro đơn giản trên người hắn, bỗng nhiên có chút thấu hiểu nỗi khổ của Tiêu nương tử năm xưa, liền lên tiếng nhắc nhở: “Thế tử gia, tuy lời đồn đã thêu dệt ngài và Tam nương tử tình đầu ý hợp, nhưng thực chất hai người vốn chẳng quen biết gì nhau. Lần trước ở trà lâu chỉ gặp thoáng qua, phỏng chừng Tam nương tử cũng chưa kịp nhìn kỹ mặt ngài. Tính ra thì hôm nay mới là lần đầu chính thức gặp mặt.
Chẳng cần nói cũng biết, phía Tam nương tử chắc chắn đã nghe ngóng rõ ngọn ngành về ngài rồi. Quốc Công phủ giờ đây chẳng còn hiển hách như xưa, chuyện này khắp Lâm An ai mà không rõ. Ngài dù mang danh Trạng Nguyên lang, nhưng vẫn chưa chính thức bái kiến quân vương, hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một chức quan thất phẩm bé tẹo như hạt mè..."
Bùi An không biết Đồng Nghĩa định giở trò gì, liền dừng bước nhìn chằm chằm hắn ta.
Thấy ánh mắt sắc lạnh của chủ tử, Đồng Nghĩa có chút hối hận vì đã nhiều chuyện, nhưng lời đã nói được một nửa, nếu không nói hết thì tội còn nặng hơn, hắn ta đành cứng đầu nói tiếp: “Tam nương tử nhà họ Vương chắc chắn không phải hạng người ham vinh hoa, nhưng lần đầu gặp gỡ, dù sao cũng phải cho người ta một thứ gì đó để mà trông đợi chứ. Ấn tượng đầu tiên là quan trọng nhất, Thế tử gia dù sao cũng nên sửa soạn trang điểm một chút, đừng để phí hoài cái danh xưng của mình. Phải làm sao để Tam nương tử vừa nhìn đã thấy hài lòng, tốt nhất là nhìn một cái liền muốn trao thân gửi phận luôn.”
Thấy sắc mặt Bùi An bắt đầu khó coi, Đồng Nghĩa vội chữa cháy: “Thế tử gia thử nghĩ xem, lỡ như Tam nương tử thấy ngài xong lại cảm thấy không vui, thà chấp nhận về thôn trang chịu khổ còn hơn, thì lúc về ngài biết giải thích sao với lão phu nhân, ăn nói thế nào với Bệ hạ đây?”
Đồng Nghĩa nói một hơi hết sạch, chẳng dám ngẩng đầu nhìn người đối diện.
Không gian bỗng chốc im lìm đến đáng sợ. Đồng Nghĩa đang lúc thấp thỏm không yên thì thấy Bùi An xoay người, đi ngược về phía viện của mình, từ kẽ răng nặn ra hai chữ: “Phiền phức!”
Hai bên ai nấy đều lo thu xếp, khi lên xe ngựa thì trời đã gần trưa. Quốc Công phủ nằm khá gần tháp miếu phía Đông thành nên Bùi An đến trước.
Vào trong miếu, hắn chọn một gian phòng dành cho khách hành hương nghỉ chân. Có lẽ để tiết kiệm không gian và đón được nhiều khách hơn, trong phòng có đặt một bức bình phong che chắn, chia gian phòng thành hai khoảng riêng biệt. Bùi An chọn một bên rồi ngồi xuống.
Chưa đến giờ hẹn, Đồng Nghĩa ra trước cửa đứng chờ.
Sau mấy ngày mưa tầm tã, mây mù trên đầu cuối cùng cũng tan bớt, bầu trời bắt đầu hửng nắng, mưa cũng nhỏ dần. Trong tháp miếu, khách hành hương bắt đầu đổ về, nhưng so với ngày thường thì vẫn thanh tịnh hơn nhiều.
Vương Vân và Bùi An đến tháp miếu gần như cùng lúc.
Đồng Nghĩa không biết mặt người, nhưng nhận ra xe ngựa của Vương gia. Thấy có người bước xuống, hắn ta vội vàng đón lấy. Lần trước ở trà lâu tuy không thấy rõ dung mạo Tam nương tử, nhưng nhìn nha hoàn đi cùng thì hắn ta thấy khá quen mắt. Đồng Nghĩa tiến lên khách khí hỏi: “Đây có phải là Tam nương tử nhà họ Vương không ạ?”
Cũng phải, có bài học xương máu lần trước, thận trọng một chút vẫn hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

