Dẫu biết Thanh Ngọc tới cửa chắc chắn phải xưng danh, đối phương sẽ thừa hiểu là do nàng phái người đến, nhưng dù sao vẫn đỡ hơn là nàng phải tự vác mặt đến cầu xin người ta.
Một bên là mòn mỏi chờ chết già nơi thôn trang hẻo lánh, một bên là tương lai rộng mở phía trước, nàng còn gì mà không dám buông bỏ nữa chứ?
“Được rồi, đi đi.”
Thanh Ngọc chỉ chờ có thế, nàng vừa dứt lời, nàng ấy đã lật đật xoay người chạy biến ra ngoài.
Vương Vân ngồi trở lại giường, tâm tư rối bời. Vừa rồi nàng bị lời lẽ của Thanh Ngọc dọa cho khiếp vía nên mới đồng ý, giờ bình tĩnh lại, suy xét kỹ càng thì chính nàng lại tự làm mình kinh hãi.
Chuyện này đúng là quá điên rồ!
Nàng thế mà lại đi cầu gả cho một nam tử chưa từng gặp mặt. Hắn bao nhiêu tuổi, diện mạo ra sao, tính tình thế nào, nàng hoàn toàn mù tịt, vậy mà đã vội vàng đem bản thân dâng tận cửa...
Nàng đúng là càng sống càng có "tiền đồ" quá nhỉ, tổ mẫu mà biết nàng hành động nông nổi thế này, chắc bà sẽ tức đến hộc máu mất.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều đáng lo nhất. Lỡ như đối phương cự tuyệt thì sao? Hoặc giả người ta vốn đã có người trong lòng, nàng lại cứ hồ đồ tìm tới, khéo hắn còn nghi ngờ chính nàng là kẻ tung tin đồn để ép hắn phải cưới mình. Một khi hắn thẹn quá hóa giận mà công khai hành vi này của nàng cho cả thiên hạ biết, thì nàng chẳng cần đi thôn trang nữa, cứ trực tiếp thắt cổ luôn cho xong.
Càng nghĩ lòng càng hoảng, Vương Vân không sao ngồi yên được nữa, nàng bật dậy định gọi Thanh Ngọc lại thì thấy nàng ấy đã quay trở về, bước chân vội vã, cúi gầm mặt không rõ biểu cảm.
Chắc là bị người của tổ mẫu phát hiện rồi.
Vương Vân bỗng thấy nhẹ lòng đến lạ, thầm nghĩ đây chắc hẳn là ý trời. Như vậy cũng tốt, nàng cứ ngoan ngoãn về thôn trang chờ chết già đi, dù sao cũng sống thêm được vài năm.
Nàng trút bỏ gánh nặng, lười biếng chẳng muốn tính toán thêm nữa, định bụng ngả lưng xuống sập nằm "chờ chết" một lát. Thế nhưng chân còn chưa bước tới, Thanh Ngọc đã từ phía sau giữ chặt lấy cánh tay nàng, ghé sát tai nói nhỏ. Dù đã đè nén giọng xuống rất thấp nhưng vẫn không giấu nổi sự phấn khích: “Tiểu thư! Người của Bùi công tử vừa sang đưa tin, hẹn người gặp mặt ở ngôi chùa tháp phía Đông thành!”
Vương Vân sững sờ.
Bùi công tử hẹn nàng?
Tin tức đường đột này hoàn toàn trái ngược với những gì nàng vừa lo sợ.
Thấy nàng ngẩn ngơ, Thanh Ngọc sốt ruột giục: “Tiểu thư ơi, chuyện tốt tự tìm đến tận cửa rồi, người còn đợi cái gì nữa? Mau thu xếp mà ra ngoài thôi! Mọi người đều biết sáng mai người phải đi thôn trang nên hôm nay chẳng ai buồn quản người đi đâu đâu, cơ hội nghìn năm có một đấy!”
Nhưng Thanh Ngọc lại kéo nàng lại: “Tổ tông của ta ơi, người cứ thế này mà đi sao? Hiện giờ là người đi cầu xin người ta, người phải lấy ra cái vốn liếng của kẻ đi cầu cạnh chứ! Bùi công tử đã dám hẹn người ra ngoài, chắc chắn ngài ấy đã nghe ngóng rõ gia thế bối cảnh, cũng như danh tiếng của người rồi. Nô tỳ chẳng mong gì cao sang, chỉ mong người hãy sửa soạn một chút, đừng để đối phương thất vọng, cũng đừng làm nhục cái danh đệ nhất mỹ nhân Lâm An của mình. Kết quả lý tưởng nhất là khiến ngài ấy vừa nhìn một cái đã hạ quyết tâm tới cửa cầu hôn luôn!”
Lòng Vương Vân chùng xuống: “Ta đã thảm hại đến mức này rồi sao?”
Thanh Ngọc không muốn đả kích nàng, nhưng thực tế phũ phàng đang bày ra trước mắt: “Tiểu thư cứ nghĩ thoáng ra đi, biết đâu Bùi công tử lúc này cũng đang thảm y như người thì sao?”
Cũng phải.
Nếu hôm nay Bùi An đã chủ động hẹn gặp, chứng tỏ tình cảnh bên phía hắn cũng đang rối ren như một nồi cháo heo, chẳng riêng gì nàng.
Thôi thì cứ lấy nhan sắc này ra làm vốn liếng để đánh cược một lần xem sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


