Lần này chọn gặp mặt ở gian tháp miếu này, Thế tử gia quả thực đã suy tính kỹ càng. Trà lâu người đến người đi phức tạp, tuyệt đối không thể quay lại. Những nơi hẻo lánh không bóng người cũng không xong, với cái tình thế lời đồn đang sôi sùng sục thế này, nếu chủ tử nhân cơ hội làm gì Tam nương tử, nàng sẽ chẳng có chỗ nào mà kêu oan. Mấy ngày nay mưa gió, tháp miếu vắng vẻ, vừa không lo bị phát hiện, lại có Bồ Tát thần minh phía trên chứng giám, không ai dám nảy sinh ý đồ xấu xa.
Đồng Nghĩa dẫn người đến trước cửa phòng Bùi An đang ngồi rồi dừng lại, không vào trong mà nói với Vương Vân: “Tam nương tử mời vào, tiểu nhân xin phép canh giữ ở ngoài.”
Thanh Ngọc cũng không vào theo, vốn định cùng Đồng Nghĩa đứng gác ở cửa, nhưng lại sợ lỡ có người quen nhận ra mình thì cũng coi như lộ tẩy tiểu thư. Nàng ấy nhìn quanh một lượt rồi đi đến nấp dưới giàn hoa tử đằng gần đó chờ đợi.
Lần đầu tiên trong đời lén lút hẹn gặp ngoại nam, Vương Vân khó tránh khỏi khẩn trương. Đặc biệt là khi cửa phòng vừa khép lại, bên trong tĩnh lặng đến mức không một tiếng động, trái tim nàng như treo lơ lửng giữa không trung. Nàng dấn bước vào trong nhưng chưa thấy người đâu, do dự một hồi mới khẽ cất tiếng gọi: “Bùi công tử?”
“Ta ở đây.”
Lời vừa dứt, một giọng nói từ phía sau bình phong truyền đến. Giọng nói ấy trầm thấp mà thanh tao, tựa như suối lạnh chảy qua khe đá trong thung lũng sâu, vừa êm tai vừa mang chút ý vị lạnh lùng.
Lồng ngực bất giác đập chệch một nhịp, Vương Vân vén tấm rèm che của mũ ra cho rõ nhìn. Lúc này nàng mới thấy phía trước có một tấm bình phong, hai bên có thể thấy bóng dáng nhau nhưng lại không nhìn rõ dung mạo đối phương. Một cái liếc mắt không thấy rõ mặt người, nỗi căng thẳng đông cứng trong lòng nàng lại vơi đi đôi chút. Vương Vân bước tới, đoan chính ngồi xuống vị trí đối diện.
Không nghe thấy động tĩnh gì thêm, Bùi An mới liếc mắt qua. Đập vào mắt hắn là một bóng hình mông lung sau lớp lụa, hắn cúi đầu nhìn lại bộ y phục mình đã cất công thay ra, thần sắc thoáng khựng lại nhưng cũng không có dao động gì lớn.
Sau một lúc lâu, không ai mở miệng trước. Suy cho cùng, trước đó hai người vốn chẳng quen biết, giờ biết nói gì đây? Nói rằng vì hắn lỡ tay đỡ nàng một cái mà giờ lời đồn đã ép nàng vào đường cùng sao?
Sự thực đúng là như vậy. Vương Vân đang cân nhắc nên mở lời thế nào thì đột nhiên, bên ngoài cửa sổ sau lưng hai người vang lên một chuỗi tiếng bước chân. Có lẽ là khách hành hương đi ngang qua.
Ngày mưa cửa sổ đóng kín, người ngoài chắc chắn không thấy được bên trong, nhưng Vương Vân vẫn căng cứng cả người, đến thở mạnh cũng không dám. Lúc này mà bị bắt thóp lần nữa, chắc tổ mẫu sẽ tự mình mang dải lụa trắng tới tận cửa viện của nàng mất.
Tiếng nói chuyện mỗi lúc một gần, nghe giọng là hai cô nương.
“Này, tiểu thư nghe chuyện về Tam nương tử nhà họ Vương chưa?”
“Cả thành ầm ĩ lên rồi, sao ta không biết cho được. Hôm qua nghe nói cả Bùi gia và Vương gia đều có bà mối tới cửa, xem ra chẳng bao lâu nữa, Lâm An lại có thêm một hỷ sự lớn rồi.”
“Nhanh thế sao?”
“Nhanh gì mà nhanh, hai người họ vốn đã tình đầu ý hợp từ lâu, sợ là chờ không kịp nữa rồi ấy chứ.”
“Tiểu thư đã thấy mặt người chưa?”
“Thấy rồi, trước đây ta còn nghĩ, hai người này mà không thành đôi thì phí quá. Ai dè lại thành thật. Vả lại, kẻ là tài tử người là giai nhân, sau này có chung chăn chung gối thì cũng là trai anh hùng gái thuyền quyên, rõ là đôi bên cùng có lợi, chẳng ai thiệt thòi đi đâu được...”
Vương Vân hoàn toàn im bặt, đầu ngón tay siết chặt. Một lúc sau, Bùi An là người phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn nhìn về phía nàng, giọng nói vẫn bình thản như không: “Người ta đều đang đồn... chúng ta ở bên nhau.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
