Sáng sớm hôm sau, Đồng Nghĩa đi nghe ngóng tình hình rồi vội vàng về bẩm báo: “Hình phu nhân hôm qua đã sang Vương gia. Nghe gia nhân trong phủ nói, chuyện vui thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy lời đồn về Tam nương tử là truyền ra không ít.”
Lời đồn gì thì chẳng cần nhắc lại cũng đủ hiểu. Xem ra hôn sự với Hình gia chắc chắn đã tan thành mây khói.
Nghĩ đến những lời mình nói đêm qua, Đồng Nghĩa thở dài một tiếng tự đáy lòng: “Tam nương tử đúng là người đáng thương.”
Cảm nhận được ánh mắt dò xét của Bùi An đang nhìn chằm chằm vào mình, Đồng Nghĩa lập tức bồi thêm một câu: “Thế tử gia cũng thật đáng thương.”
“Nàng ấy đâu rồi?”
“Nghe gia nhân nhà họ Vương bảo, Vương lão phu nhân đã lên tiếng, sáng sớm mai sẽ đưa nàng ấy về thôn trang ngoại thành để tránh đầu sóng ngọn gió.”
Vị Lão phu nhân nhà họ Vương kia Bùi An có nghe danh, gia phong nghiêm cẩn, trong mắt không chịu được nửa hạt cát, làm việc chưa bao giờ để lại sơ hở cho người đời bắt bẻ.
Đúng là không dễ dàng gì, mới có mười sáu tuổi thôi mà. Bùi An khẽ day nhẹ giữa mày, mệt mỏi ra lệnh: “Chuyển lời cho nàng ấy, nếu nàng ấy bằng lòng ra ngoài, ta sẽ đợi nàng ở ngôi chùa cổ phía Đông thành.”
Chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, liên tiếp phải nhận những đòn đả kích nặng nề, Vương Vân ngồi lọt thỏm trên giường, đầu óc căng lên từng cơn đau nhức. Nàng cứ thế nhìn chằm chằm vào khoảng không, hồn xiêu phách lạc.
Bên ngoài, nha hoàn đã kéo hòm xiểng ra để thu dọn đồ đạc. Những tiếng động “thùng thùng” lọt vào tai khiến lòng nàng càng thêm rối bời, bồn chồn không yên. Nhưng giữa mớ bòng bong ấy nàng lại chẳng thể tìm ra nổi một manh mối nào để giải vây.
Thanh Ngọc dựa sát bên cạnh nàng, hai gò má đỏ bừng lên vì nóng ruột: “Tiểu thư, người đã nghĩ ra cách gì chưa?”
Vương Vân lắc đầu, hỏi ngược lại: “Ngươi thì sao? Có cao kiến gì không?”
Sáng sớm hôm nay, Trần ma ma đã đến truyền lời của lão phu nhân: “Lão phu nhân nói, thôn trang ngoại thành đang vào mùa hoa đào hoa mận nở rộ, muốn để Vân Nương về thôn trang ở tạm một thời gian.”
Nói xong, bà ta lấy từ trong ống tay áo ra một túi tiền đưa cho Thanh Ngọc: “Mau thu xếp đồ đạc cho tiểu thư, sáng sớm mai ta sẽ chuẩn bị sẵn xe ngựa chờ ở cửa.”
Khắp thành Lâm An lúc này mưa giăng trắng trời, lấy đâu ra hoa đào hoa mận?
Lời đồn vừa nổ ra, Hình gia đã lập tức tới thoái hôn, danh dự của nàng coi như đã hoàn toàn tan nát. Ý tứ trong lời nói của Trần ma ma, nàng làm sao không hiểu? Tổ mẫu đây là muốn ruồng bỏ nàng rồi.
Nàng chẳng mong cầu gì nhiều, chỉ hy vọng có lấy một tia hy vọng mỏng manh, bèn hỏi Trần ma ma: “Tổ mẫu có nói là phải ở bao lâu không?”
Trần ma ma đáp: “Lão phu nhân không nói.”
Không nói, nghĩa là cả đời này cũng đừng hòng quay về nữa.
Năm mười một tuổi phụ thân qua đời, nàng còn chưa kịp nén nỗi đau thương đã bị giam lỏng trong viện. Một lần giam là suốt năm năm trời. Năm năm ấy, mẫu thân cũng đã rời bỏ nàng, chỉ còn lại mình nàng lẻ bóng.
Mẫu thân từng nói, nhân sinh trên đời sớm muộn gì cũng phải nếm trải cảnh biệt ly. Bà không đau lòng, cũng dặn nàng đừng quá đau lòng. Tâm nguyện duy nhất của mẫu thân trước khi đi là mong nàng có thể bước ra khỏi cánh cửa sân viện ấy, sống một cuộc đời tự do tự tại. Ngoài ra, nếu có cơ hội, hãy đến trước mộ ngoại tổ phụ thắp một nén nhang.
Khóe miệng Thanh Ngọc khẽ giật giật. Người ngoài không biết tính nết tiểu thư nhà mình, chứ kẻ hầu hạ nhiều năm như nàng ấy thì quá rõ.
Lão phu nhân tuy lập ra đủ thứ quy củ hà khắc, nhưng đúng là “vật cực tất phản”, sự chèn ép quá mức không khiến tiểu thư phát điên, mà trái lại còn rèn cho nàng một trái tim sắt đá còn cứng hơn cả sỏi đá. Càng vào thời điểm mấu chốt, nàng lại càng bình thản đến lạ lùng.
Thanh Ngọc nhăn nhó, gương mặt còn thảm hại hơn cả lúc khóc: “Tiểu thư đừng có ôm mộng tưởng nữa. Nếu thôn trang đó tốt đẹp thì sao chẳng thấy ai đòi đi? Chẳng cần biết nó lớn hay nhỏ, nơi đó đồng không mông quạnh, đến lúc người tới kỳ hành kinh, muốn mua miếng giấy lót cũng chẳng có chỗ mà mua. Còn muốn trốn ra ngoài hít thở không khí? Người đừng có mơ! Ở đó có gia nhân canh giữ, người chưa chạy khỏi làng đã bị bắt về rồi. Một khi đã dọn vào đó, cả đời này người sẽ như đám cỏ dại trước cửa, héo tàn trên mặt đất, ngày đêm bầu bạn với sấm sét mưa sa, mục nát thành bùn loãng mà chẳng ai hay. Thậm chí người còn thảm hơn cỏ dại, vì cỏ dại mùa xuân năm sau còn có thể nảy mầm, còn người thì không.”
Vương Vân ngây người nhìn nàng ấy, một lúc sau, đầu nàng càng đau dữ dội: “Ngươi đừng có khích ta nữa được không? Ta đang vắt óc suy nghĩ đây này, mà không nghĩ ra được gì mới khổ. Tổ mẫu nhất quyết không chịu gặp ta, hay là ta cầm sợi dây thừng ra treo cổ trước cửa thử xem?”
Thanh Ngọc chẳng buồn che giấu vẻ khinh bỉ: “Tiểu thư làm nổi không?”
“Làm không nổi.” Vương Vân thật thà thú nhận: “Vạn nhất lỡ tay mà chết thật thì lỗ vốn quá.”
Thanh Ngọc tức đến nghẹn họng, phải quay mặt đi thở hắt mấy hơi mới lấy lại bình tĩnh: “Tiểu thư, người nói thật cho nô tỳ biết đi, là người thực sự không biết cách, hay là vẫn còn luyến tiếc Hình công tử?”
Dẫu sao tương lai cũng đã đen tối như hũ nút, Thanh Ngọc chẳng còn sợ gì nữa, chỉ hận rèn sắt không thành thép mà nói: “Trước mắt rõ ràng đang có một con đường sáng cho người...”
Thanh Ngọc còn chưa dứt lời, Vương Vân đã “phắt” một cái đứng bật dậy: "Ta suy nghĩ cả buổi trời, đầu óc muốn nát cả ra mà muội còn ở đây úp úp mở mở hả?”
Thanh Ngọc: “...”
Nhìn vẻ phấn khích hiện rõ trên mặt Vương Vân, Thanh Ngọc á khẩu không thốt nên lời. Té ra bấy lâu nay nàng ấy vẫn đánh giá thấp cái gan của tiểu thư; vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, chuyện gì nàng cũng dám gật đầu làm liều cho bằng được.
Thời gian gấp rút, Thanh Ngọc ghé sát tai nàng, chỉ ra con đường sống duy nhất: “Chúng ta cứ biến giả thành thật, gả cho Bùi An! Chỉ cần đính hôn với Bùi gia, lão phu nhân sẽ chẳng còn lý do gì để tống chúng ta về vùng quê hẻo lánh đó nữa.”
Vương Vân bàng hoàng mất một lúc mới phản ứng lại: “Không thể nào, ta vốn chẳng quen biết hắn.”
“Không quen thì đã sao? Cả thành Lâm An này ai cũng tin người và Bùi công tử có tình ý với nhau rồi. Bây giờ người có nói là không quen, bọn họ lại càng không tin ấy chứ.” Thanh Ngọc nắm lấy tay nàng, tiếp tục thuyết phục: “Tiểu thư, người phải nghĩ cho kỹ, chuyến này mà đi thì chẳng biết bao giờ lão phu nhân mới nhớ đến chúng ta nữa. Nếu người không muốn già chết ở thôn trang, nô tỳ sẽ lập tức đến Bùi gia một chuyến. Yên tâm đi, bên nhà mình giờ đang loạn cào cào như nồi cháo, bên đó chắc chắn cũng chẳng yên ổn gì đâu. Lúc này chúng ta tìm tới cửa, chẳng khác nào cứu họ ra khỏi vũng bùn, họ phải cảm kích chúng ta mới đúng.”
Vương Vân nghe ra điểm mấu chốt, ngập ngừng: “Nhưng ta là phận nữ nhi, sao có thể chủ động hẹn gặp...”
“Tổ tông của ta ơi, giờ này người muốn giữ thể diện hay muốn giữ mạng đây? Vả lại, người đi là nô tỳ, có phải người đâu. Nếu có mất mặt thì cũng là nô tỳ mất mặt, có đúng không nào?”
Nghe qua, dường như cũng có lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

