Mấy cái cớ kiểu này cô bịa ra dễ như trở bàn tay, mặt không đỏ tim không đập.
Kiều Chấn Khải nhíu mày, ông mím môi không nói một lời, bầu không khí xung quanh cũng theo đó mà trầm xuống.
Kiều Ngôn không hiểu bầu không khí giữa người lớn, thằng bé giơ chú chó nhỏ lên, tự hào khoe rằng mình đã chăm sóc nó rất tốt.
"Ngôn nhà ta đã là một chàng trai rồi." Kiều Thù cong ngón trỏ trượt nhẹ lên sống mũi Kiều Ngôn.
Sắp đến giờ cơm, mọi người lần lượt về đến nhà.
Nhà bác cả ngoại trừ anh hai chưa đến thì bác gái, chị dâu và anh cả đều đã có mặt. Bố của Kiều Thù không đến, vì gần đây mấy tin đồn tình ái của ông làm ông nội tức giận nên ông không được phép về nhà.
Mẹ Kiều Thù mất sớm, hai năm sau, ông cưới vợ mới kém mình mười tuổi, rồi sau đó nữa, phụ nữ bên cạnh ông chưa bao giờ dứt.
"Ăn cơm thôi."
Kiều Chấn Khải ngồi vào ghế chủ tọa, sau khi ông động đũa, những người khác mới lần lượt cầm đũa lên, đây là truyền thống của nhà họ Kiều.
Bác cả hỏi: "Tắc Hành vẫn đang bận à?"
Ngón tay Kiều Thù khẽ động, câu hỏi này như một quả bom nổ chậm, ánh mắt của mọi người trên bàn ăn đồng loạt đổ dồn về phía cô, cô lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý.
Cô làm động tác xin hàng, giải thích: "Bác cả, anh ấy đang thi đấu ở Morocco, con cũng không thể bắt người ta lái xe chạy về đây được phải không ạ?"
"Là tay đua trong đội xe của cậu ta thi đấu chứ có phải cậu ta tự mình ra sân đâu mà bận thế?" Kiều Khai Vũ gác đũa lên miệng bát, cười như không cười chen vào nói.
Kiều Thù cầm đũa cười cười: "Con nhất định sẽ nghe theo lời dạy bảo của bác gái, học hỏi kinh nghiệm từ bác nhiều hơn."
"Chỉ nghe mà không làm thì có tác dụng gì, mấy tháng nay Tắc Hành ở nhà được mấy ngày?"
Một mình khó địch lại số đông, cho dù Kiều Thù đã sớm quen với việc khéo léo xoay sở giữa các mối quan hệ, nhưng cô vẫn cảm thấy chán ghét khi người nhà cứ lôi chuyện hôn nhân của cô ra để bàn tán.
Nhất là những vấn đề liên quan đến Úc Tắc Hành khiến cô mệt mỏi vì phải đối phó, nhưng dưới mí mắt của ông cụ, cô lại buộc phải tập trung tinh thần cao độ.
Sân trước vang lên tiếng động cơ xe hơi gầm rú, má Lê đi ra xem, vui mừng reo lên: "Là xe của cậu Úc, cậu ấy đến rồi."
Nụ cười của Kiều Thù khựng lại, cô đặt đũa xuống, gác tay lên bàn ăn, ngón cái vô thức xoa xoa ngón trỏ, trong lòng càng thêm mất kiên nhẫn so với ban nãy.
Úc Tắc Hành rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy?
Không đến thì thôi, cùng lắm là cô bị mắng vài câu, giả ngu giả ngơ cho qua chuyện là xong.
Bây giờ anh lại đột ngột xuất hiện mà chẳng báo trước tiếng nào, có phải anh nghĩ mình đến để giải vây, cô nên cảm kích đến rơi nước mắt hay không?
Kiều Khai Vũ rút hai tờ khăn giấy, chấm nhẹ lên khóe môi, nửa đùa nửa thật nói: "Em rể của chúng ta đúng là lái xe từ trường đua Morocco về thật rồi này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


