Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bướm Thủy Tinh Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Chú Tần tầm hơn bốn mươi tuổi, từ khi Kiều Thù bắt đầu đi học đã làm tài xế cho nhà họ mười mấy năm. Sau này Kiều Thù đi làm rồi kết hôn, chú Tần vẫn luôn đi theo cô, là một trong số ít người mà cô tin tưởng.

Kiều Thù cầm điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, lướt qua mấy chục cái tên trong danh sách mới tìm thấy khung chat được lưu tên là ".".

Lịch sử trò chuyện dừng lại ở một tuần trước.

Cô báo cho anh biết một tuần sau về nhà cũ ăn cơm, đối phương trả lời: [Để xem thời gian đã.]

Lúc đó nét mặt cô lạnh tanh, chẳng thèm nhìn kỹ đã quẳng điện thoại sang một bên.

Kiều Thù: [Anh đang ở đâu?]

Cô gõ xong mấy chữ này lại xóa đi, vẻ mặt lạnh lùng thoát khỏi giao diện rồi tắt màn hình.

Úc Tắc Hành cao sang quyền quý, bắt cô phải mời mọc năm lần bảy lượt, cứ như thể cô đang cầu xin anh vậy.

Xe chạy về nhà cũ, cổng sắt mở ra, chiếc xe từ từ lăn bánh vào trong, vòng qua đài phun nước ở trung tâm rồi dừng lại ở khu vực đỗ xe.

Kiều Thù xuống xe, người giúp việc gọi một tiếng cô chủ nhỏ đã về, cô cười đáp lại, thân thiết gọi má Lê.

Má Lê làm việc ở nhà họ còn lâu hơn cả chú Tần, hầu như từ khi cô bắt đầu có ký ức thì bà đã ở nhà họ Kiều rồi.

Từ nhỏ cô đã không có mẹ chăm sóc, má Lê thương cô nên đối xử với cô như con gái ruột.

"Đang ở sân sau chơi với cậu chủ nhỏ." Má Lê đi treo quần áo.

Sân sau vừa được trồng cỏ mới vào tiết Lập Hạ, đến giữa mùa hè, cỏ Bermuda đã mọc thành thảm xanh mướt.

Sân sau rộng hơn một trăm mét vuông, bốn phía trồng cây cối cành lá xum xuê.

Ông cụ Kiều Chấn Khải chắp tay sau lưng đứng đó, mặc bộ trang phục kiểu Trung cách tân màu xanh đậm, dáng người cao lớn rắn rỏi, đang gọi Kiều Ngôn quay lại khi thằng bé mải đuổi theo một chú chó Maltese sắp chui tọt vào bụi rậm.

Kiều Ngôn là con trai của anh cả Kiều Khai Vũ, cũng là chắt trai nhỏ nhất của nhà họ Kiều, được cả nhà nâng niu chiều chuộng.

Kiều Thù bước lên thảm cỏ, cất giọng lanh lảnh gọi ông nội.

Kiều Chấn Khải quay người lại, nhìn thấy cô thì khẽ gật đầu, hỏi cô mới đến à. Ánh mắt nghiêm khắc sau lớp kính nhìn ra phía sau cô, giọng nói trầm ấm vang lên: "Tắc Hành đâu rồi?"

"Cô nhỏ!"

Kiều Ngôn thấy Kiều Thù liền ôm chú chó Maltese chạy ngược trở lại.

Trong cả nhà, thằng bé thích cô nhỏ nhất, chỉ có cô nhỏ mới mua cho nó đủ loại đồ chơi, có nhiều món nó còn chưa thấy bao giờ, ngay cả chú chó nhỏ trong lòng này cũng là cô tặng.

Nó ôm chú chó chạy tới, trán lấm tấm mồ hôi, vẫn cười với Kiều Thù đầy nhiệt tình.

Chú chó Maltese nhỏ trong lòng nó ngửa đầu lên, nhe răng thè lưỡi.

"Chào anh đẹp trai nhé."

Kiều Thù ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán thằng bé, ngón cái véo nhẹ đôi má mềm mại của nó, rồi ngẩng đầu trả lời: "Anh ấy dạo này có giải đấu, người vẫn còn ở Morocco chưa về được, anh ấy nhờ con thay mặt tạ lỗi với ông, đợi anh ấy về, ông cứ phạt anh ấy thật nặng vào."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc