Lời vừa dứt, một bóng người cao lớn bước vào từ cánh cửa mở rộng.
Anh mặc áo vest hai hàng cúc với ve áo bằng lụa, quần âu đen ống rộng rũ xuống, trong vẻ trang trọng lại mang theo nét nổi loạn, lười biếng và tùy hứng.
Anh sải bước đi vào, đường nét khuôn mặt sắc sảo rõ nét, mày mắt sâu thẳm, mũi cao môi mỏng, làn da trắng bệch có chút bệnh tật, khí chất toát lên vẻ lạnh lẽo u ám.
Úc Tắc Hành đưa hộp quà cho dì Sở, giọng nói bình ổn: "Ông nội, xin lỗi ông, con đến muộn."
"Không muộn, bữa tiệc mới bắt đầu thôi." Kiều Chấn Khải cả buổi tối mặt mày nghiêm nghị giờ mới nở nụ cười.
"Bác cả, bác gái."
Úc Tắc Hành đi về phía bàn ăn, chào hỏi từng người, bước chân dừng lại bên cạnh Kiều Thù.
Anh đặt tay lên lưng ghế của cô, hơi thở quen thuộc đã lâu không gặp bao trùm lấy, anh cúi đầu, chạm phải ánh mắt Kiều Thù đang nghiêng đầu nhìn sang, giọng nói trầm thấp: "Tiểu Thù."
Tiếng gọi Tiểu Thù này nghe cực kỳ tự nhiên.
Kiều Thù lại cảm thấy cơn ớn lạnh chạy từ đầu ngón tay lên cánh tay, cô đặt tay trái lên cánh tay phải, vẻ mặt vui mừng khiến ánh mắt cô càng thêm sinh động.
“Không phải anh bảo có giải đấu nên không về được sao? Đã về rồi thì sao không nhắn tin cho em biết?"
"Nhắn rồi, nhưng em không trả lời."
Úc Tắc Hành cúi đầu, dưới hàng mi dài là đôi mắt đen láy: "Do tắc đường nên anh đến muộn một chút."
"Sorry nha, em mải chơi với bé Ngôn quá nên quên xem điện thoại." Nụ cười của Kiều Thù không chạm đến đáy mắt.
"Ngồi xuống ăn cơm đi." Kiều Chấn Khải sai người lấy thêm bát đũa đặt bên cạnh Kiều Thù.
Kiều Chấn Khải hỏi thăm công việc của Úc Tắc Hành: "Giải đấu thế nào rồi?"
Đội xe của Úc Tắc Hành lần này có điểm tích lũy nằm trong nhóm dẫn đầu, nếu không có gì bất ngờ thì chặng này có thể lọt vào top 3. Tay đua mới đang có phong độ rất tốt, chỉ là thành tích chưa được ổn định.
Mọi người có mặt đều hào hứng trò chuyện về đua xe, ngay cả chị dâu cũng đem mấy tin đồn về các tay đua nghe được trên mạng ra hỏi Úc Tắc Hành xem có thật hay không.
Kiều Thù chẳng còn chút khẩu vị nào, chỉ uống vài ngụm canh lấy lệ. Canh này thanh nhiệt giải độc gan, cô bây giờ đang rất cần.
Cuối cùng càng lúc càng bực bội, đến canh cũng nuốt không trôi, cô buồn chán cầm thìa nghịch.
Trong tầm mắt cô là cánh tay Úc Tắc Hành đang đặt trên mặt bàn, cổ tay lộ ra một chút tay áo sơ mi trắng.
Ngón tay anh thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, dưới lớp da trắng mỏng trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh, ẩn chứa một sức mạnh khó lay chuyển.
Kiều Thù rũ mắt, thìa sứ va vào thành thố hầm phát ra một tiếng lanh canh rất nhỏ, cô dứt khoát buông thìa, gắp hai cọng rau xanh nhai kỹ.
Ăn cơm xong, Úc Tắc Hành bị Kiều Khai Vũ kéo đi nói chuyện, nội dung toàn là về xe cộ.
Kiều Ngôn ôm chú chó Maltese không chịu buông tay, bị mẹ bắt đi rửa tay, bác gái phải nhẹ giọng dỗ dành thằng bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


